Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1509: CHƯƠNG 1508: BÀ CHỦ SẮP SINH RỒI! (2)

Lúc trước y đã từng đến bệnh viện thăm Phùng Nam Thư cùng Đinh Tuyết rồi, nên giờ cũng tự biết chỗ:

- Không phải nói là đến lấy bánh táo sao? Tôi vội vàng làm xong, sợ nguội nên tự mình mang đến luôn, gọi điện thoại cũng không được, cuối cùng phải tự mình chạy đến đây!

"?"

Cao Văn Tuệ nghe thấy giọng nói quen thuộc, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Tào thiếu gia:

- Sao cậu cũng đến đây?

Tào thiếu gia giơ hộp bánh trong tay lên:

- Cái tên Giang Cần chết tiệt kia, bảo là bạn học Phùng muốn ăn bánh táo, tan tầm đến lấy, kết quả là mãi không thấy bóng dáng đâu, tôi lại sợ bánh nguội mất ngon.

- Nam Thư vào phòng sinh rồi, Giang Cần đi cùng, chắc là để điện thoại ở ngoài.

- Hả?

Tào Quảng Vũ ngẩn người, khóe miệng không khỏi nhếch lên. Lão Giang sắp có con gái rồi sao? Tên này đúng là mệnh tốt mà!

Nhưng rất nhanh sau đó, sắc mặt y lại thay đổi, thầm nghĩ: hỏng rồi, mình lại sắp sửa bị phun cho một trận rồi. Bây giờ chạy có kịp không?

Thiếu gia đưa hộp bánh cho Cao Văn Tuệ, xoay người định bỏ chạy. Nhưng khi vừa mới bước được một bước thì y lại dừng lại. Trong hành lang vắng lặng, mọi người đều đang nín thở, hồi hộp chờ đợi. Tào thiếu gia do dự một lúc, cuối cùng lấy điện thoại ra gọi cho Đinh Tuyết, bảo cô đến đây.

Bị phun thì bị phun, ít nhất cũng phải đợi nghe tin mẹ tròn con vuông đã, không thì đêm nay mất ngủ mất.

Thời gian chậm rãi trôi qua, màn đêm ngoài kia càng lúc càng sâu.

Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết ngồi cạnh nhau, nắm tay nhau im lặng chờ đợi. Ngồi mệt mỏi thì dựa vào nhau một chút, thỉnh thoảng lại ngó ra cửa sổ nhìn ánh trăng lưỡi liềm treo trên bầu trời đêm.

Đám người 208 đều đang im lặng cầu nguyện. Có người còn lẩm bẩm trong miệng, đặc biệt là Ngụy Lan Lan và Tô Nại, thậm chí còn chắp tay trước ngực như đang niệm kinh.

Nhưng sốt ruột nhất vẫn là Giang Chính Hoành và Phùng Thế Hoa. Hai người đã thay phiên nhau đi tới đi lui rất nhiều lần, hết từ đông sang tây, lại từ tây sang đông, thỉnh thoảng lại ghé sát tai vào cửa phòng sinh.

Nhưng cách âm của phòng sinh có vẻ rất tốt. Ngoại trừ một số tiếng động rất nhỏ, họ chẳng nghe thấy gì cả.

- Vào bao lâu rồi nhỉ?

- Từ lúc Giang Cần vào đó đã hơn bốn tiếng rồi.

- Sinh con lâu như vậy sao?

- Giai đoạn đầu chỉ là chờ đợi, phải đợi đến khi cơ thể thích nghi mới có thể lên bàn sinh. Thêm nữa, Nam Thư có thể chất rất tốt…

Đinh Tuyết nghe thấy Vương Hải Ny và Cao Văn Tuệ đang thì thầm với nhau, không nhịn được lên tiếng.

Thời gian chờ đợi tiếp tục, màn đêm cũng ngày càng trở nên sâu hơn.

Đám người 208 sợ mọi người đói bụng, trong lúc đó có ra ngoài mua cà phê, đồng thời chia bánh táo mà thiếu gia đã mang tới trước đó.

Chỉ là Viên Hữu Cầm và Tần Tịnh Thu chẳng ai có tâm trạng ăn uống, tâm trí của họ lúc này đều đang đặt hết vào trong phòng sinh.

Đồng hồ treo tường ở hành lang bệnh viện vừa điểm qua một giờ sáng, Cao Văn Tuệ bỗng dưng giật tai, sau đó mở to hai mắt, vội vàng đứng bật dậy.

Hình như cô vừa nghe thấy tiếng khóc thút thít từ trong phòng sinh vọng ra, nhưng nhìn xung quanh, mọi người dường như không có phản ứng gì, khiến cô bỗng chốc không dám chắc chắn.

"Rõ ràng là có tiếng khóc, hay là mình nghe nhầm?"

"Hay là do mình buồn ngủ quá nên bị ảo giác?"

Cao Văn Tuệ lầm bầm một tiếng, định bụng ngồi xuống, nhưng mông còn chưa kịp chạm vào ghế thì một tiếng khóc oa oa vang lên, mọi nghi ngờ biến thành vui mừng.

Lần này chắc chắn không phải là nghe nhầm rồi?

Cô quay đầu nhìn xung quanh, thấy mọi người đều sững sờ, lúc này mới dám tin chắc chắn.

Không nghe nhầm, đây chính là tiếng khóc của Giang Ái Nam!

Tiểu gia hỏa này, thật là có sức!

Còn Viên Hữu Cầm và Tần Tịnh Thu thì há hốc mồm, mất khoảng năm giây mới phản ứng lại được. Hai người nhìn Giang Chính Hoành và Phùng Thế Hoa, thấy trên mặt họ lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.

Vì vậy, sau năm giây im lặng, hành lang bệnh viện bỗng chốc trở nên náo loạn.

- Sinh rồi, sinh rồi!

- Giang Ái Nam tiểu nha đầu này, thật là hành hạ mọi người mà!

- Tổ tông phù hộ, tổ tông phù hộ!

Viên Hữu Cầm và Tần Tịnh Thu nắm chặt tay nhau, kích động đến mức vung tay lên xuống, khóe mắt long lanh nước mắt. Một đêm chờ đợi này, so với cả thế kỷ còn dài hơn.

Vương Hải Ny và Cao Văn Tuệ cũng nhịn không được khóc nức nở, ôm chầm lấy nhau.

Tào Quảng Vũ siết chặt nắm đấm, hắng giọng một cái, nhân tiện lau đi giọt nước mắt đang chực trào nơi khóe mi.

Còn Ngụy Lan Lan, Tô Nại, Đổng Văn Hào, Lộ Phi Vũ, bọn họ cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm, đồng loạt gửi tin nhắn cho Đàm Thanh, Lô Tuyết Mai đang ở lại công ty:

[Tiểu công chúa Multi-group đã chào đời!]

Lúc này, trong phòng sinh, Phùng Nam Thư đang lặng lẽ nằm trên giường, mồ hôi thấm ướt mái tóc dài, môi nhợt nhạt, toát lên vẻ đẹp mong manh.

Cô buông lỏng những ngón tay đang siết chặt lấy tay Giang Cần, lúc này mới nhận ra bàn tay hắn đã trắng bệch. Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn gấu chó lớn của mình, khóe miệng nở nụ cười ngọt ngào.

- Ca ca, cục cưng của chúng ta...

- Đúng vậy, là cục cưng của chúng ta. Sinh con vất vả như vậy, sau này chúng ta để ông chủ Du kiếm tiền là được rồi.

Tuy Giang Cần là người tương đối kiên cường, nhưng suốt cả quá trình, hắn vẫn không kìm được nước mắt.

Từ khi quen biết tiểu phú bà, hắn chưa bao giờ để cô phải chịu bất kỳ ấm ức nào. Vừa rồi, chứng kiến cảnh cô sinh con, hắn thực sự đau lòng muốn chết.

Phùng Nam Thư mấp máy môi:

- Em không nghe lời anh đâu, còn dám sinh.

- Vẫn còn sức để cãi nhau cơ à? Ngoan nào, nằm nghỉ ngơi đi.

- Gào.

Thật ra, Phùng Nam Thư đã chẳng còn chút sức lực nào để nói chuyện nữa, nhưng hình như chỉ cần được nói chuyện với Giang Cần thì cô mới có thể yên tâm, giống như trước khi sinh con, khi trải qua cơn đau đẻ, cô cũng chỉ dám khóc khi nhìn thấy chồng mình.

Bởi vì đối với cô, Giang Cần chính là cả thế giới.

Đúng lúc này, y tá nhẹ nhàng quấn Giang Ái Nam trong chiếc khăn, đội cho cô bé một chiếc mũ len màu hồng nhạt, rồi bế đến trước mặt Giang Cần và Phùng Nam Thư.

Phùng Nam Thư nhìn sinh linh bé bỏng đang khóc thút thít, mỉm cười nhìn Giang Cần:

- Ca ca, kết tinh tình bạn.

- Là con gái của chúng ta.

- Anh nói là kết tinh tình bạn mà.

Giang Cần nhận con gái từ tay y tá, nhìn Phùng Nam Thư:

- Em mệt như vậy rồi mà vẫn còn thù dai vậy sao?

Phùng Nam Thư hừ nhẹ một tiếng, nhưng đôi mắt lấp lánh ý cười đã cong thành hình trăng lưỡi liềm:

- Anh lừa em 5 năm.

- Anh lừa em cái gì?

- Em vốn dĩ là vợ anh, nhưng anh lại không chịu thừa nhận, cứ nói em là bạn tốt của anh.

Tiểu phú bà nũng nịu nói, trong lòng vui mừng khôn xiết, cô muốn đá chân nhưng lại chẳng còn chút sức lực nào.

Giang Cần lúc này cũng đã bình tĩnh hơn một chút. Nhìn con gái đang vung vẩy bàn tay nhỏ bé, cất tiếng khóc oa oa, trong lòng bỗng chốc dâng lên cảm giác mãn nguyện.

Từ năm 2008 đến năm 2014, hắn luôn cho rằng không ngừng kiếm tiền là cách duy nhất để có được cuộc sống viên mãn, nhưng đến tận lúc này, hắn mới hiểu, hóa ra trên con đường hắn đã đi qua, tất cả những tiếc nuối của hắn đều được tiểu phú bà lấp đầy.

.

(*) Hi đậu hủ [thetruong_tr], đã kiểm tra lại, vì kiêng kỵ gì đó nên tác chính xác viết là Liễu Tình. Tuy nhiên để phù hợp thực tế hơn, tớ đã sửa lại đại tiểu thư nhà Lenovo là Liễu Thanh. Cảm tạ đậu hủ.

p/s: mới xuất hiện 1 lần ở chương 1501 thôi, chứ chưa đến phần diễn chính của nữ doanh nhân này. À nói luôn là từ đầu đến giờ, tác đi rất sát thực tế, sửa 1 chút cho phù hợp thực tế cũng hoàn toàn hợp lý nhé.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!