Hai con người chẳng còn biết ai đang thèm khát ai, chỉ biết rằng một nguyện đánh, một nguyện chịu.
Tiểu phú bà bám chặt ga giường, vẻ mặt thẹn thùng nhìn hắn, nhưng đôi mắt lại long lanh như nước mùa thu, thỉnh thoảng lại giãy dụa hai cái. Con hổ nhỏ hung hăng cắn người, nhưng sau khi cắn xong lại run rẩy ba lượt.
Cơn gió lạnh đầu đông lúc vội lúc khoan nhặt, tuyết ngoài cửa sổ phản chiếu ánh trăng dịu dàng.
Trong đêm dài tình nồng ý đậm, Giang Cần cũng không rõ mình đã tiến vào thế giới nội tâm của tiểu phú bà bao nhiêu lần.
Cuối cùng, hổ con mềm mại bị giày vò đến rối tinh rối mù, chỉ còn lại những tiếng nức nở xen lẫn tiếng "ca ca" không ngừng vang lên.
- Đồ xấu xa...
- Đồ háo sắc.
- Em còn muốn...
- Anh biết ngay là em nghiện mà.
Nghe Giang Cần nói mình nghiện, Phùng Nam Thư không nhịn được đánh hắn mấy cái, nhe nanh múa vuốt, như thể đang phản bác, không phục hắn.
Cô cảm thấy mình không hề háo sắc, tất cả là do gấu chó, tiếp đó liền cắn hắn một phát.
Giang Cần lại cảm thấy tiểu phú bà rất sắc, chỉ có bệnh cứng miệng này là bản thân lây.
Nhớ năm đó ở trường học, rõ ràng đã nói là bạn tốt, nhưng vẫn phạm quy chui vào lòng đối phương, muốn hôn môi, còn cọ loạn cũng không phải là mình.
Khi đó cứ đến mùa hè, người khác đều mặc quần đùi, mình hận không thể mặc quần bông.
Tiểu phú bà người ta đâu, vừa chui vào rừng phong liền mặc váy nhỏ, những tiểu lão hổ bông thuần khiết kia không có một con nào có thể kiên trì một tháng không phai màu.
Mùa đông, quê nhà, một trận chiến ướt sũng bởi vì một ít công việc không nên làm mà lên, rồi càng ngày càng nghiêm trọng ở trong bóng đêm.
Điều này làm cho hôm sau Phùng Nam Thư trực tiếp ngủ quên, sau khi tỉnh lại còn không nhịn được đạp Giang Cần, kết quả bị khen thưởng đánh mông.
Mà từ đó hình thức ở chung của hai người liền trở thành, ban ngày ra ngoài đi dạo, buổi tối ăn cơm xong, Giang Cần không cẩn thận lại làm công việc không nên làm, thổi kèn chiến đấu.
Dù sao có mẹ giúp trông con mà, làm càn một chút cũng coi như là bình thường.
"Phùng Nam Thư chính là loại hồ ly tinh trong lịch sử cổ đại ngăn cản quân vương tảo triều."
"Ta...... là một quân vương phế vật mỗi ngày đều muốn xuyên thấu hồ ly."
Hai mươi tám tháng chạp, Giang Cần ngồi ngáp trên ghế dài trong công viên.
Ánh mặt trời mùa đông không quá nóng, chỉ cần là một ngày nắng không gió, cảm giác thoải mái quả thực bùng nổ.
Phùng Nam Thư mặc một chiếc áo lông màu trắng ngắn, quần jean eo cao, buộc tóc đuôi ngựa, đẩy xe nôi, lúc ẩn lúc hiện.
Từ góc nhìn của Giang Cần mà xem, ánh mắt tiểu ngốc thê của mình linh động, tinh thần tốt, giống như là bộ dáng nữ yêu tinh trong Liêu Trai ép khô thư sinh, tràn đầy sức sống.
Trong công viên có không ít người, thừa dịp thời tiết ấm trở lại mà đi dạo cũng không ít, ra ngoài mua đồ tết, đi qua nơi này nghỉ chân cũng rất nhiều.
Lúc này góc tây nam công viên có một cô gái, đang ăn xúc xích nướng lướt điện thoại di động, khi ánh mắt chạm đến Phùng Nam Thư thì lập tức sửng sốt, ánh mắt cũng theo đó càng mở càng lớn.
"Tôi thấy Phùng Nam Thư."
"Dắt con đi dạo ở công viên..."
Học sinh cao trung Thành Nam không phải ai cũng thi đậu đại học, có rất nhiều người sau khi tốt nghiệp trung học đều ở lại quê nhà làm công nhân.
Thôi Hà lớp 12A3 chính là như vậy, hiện tại cô đang làm nhân viên thu ngân ở Tiên Hối tiên sinh trong quảng trường Vạn Chúng, hôm nay nghỉ làm, cùng bạn thân hẹn phải làm móng tay, lúc này đang ở công viên Nhai Tâm chờ bạn thân đến hội họp.
Khi nàng đón ánh mặt trời nhìn loạn khắp nơi, ánh mắt chạm đến Phùng Nam Thư, miệng cũng nhịn không được há to.
Người từng học ở Thành Nam, cơ bản không có ai không biết Phùng Nam Thư, Thôi Hà ngay từ đầu còn tưởng rằng mình nhìn lầm, nhưng sau khi cẩn thận quan sát mới phát hiện thật sự là cô ấy.
Đây là loại cảnh tượng gì đây.
Chính là thiên tiên cao lãnh, bỗng nhiên xuất hiện với tư thái bảo mẫu, mang theo cục cưng của mình đi tới công viên, cảm giác chấn động thật sự rất lớn.
Vì thế, tin tức đến từ Thôi Hà liền nổ vang nhóm bạn học đã thật lâu không ai nói chuyện phiếm.
Sau đó truyền bá, chia sẻ, cuộn trào một đống nhóm trò chuyện trung học vốn đã chết.
Ví như nhóm chat lớp 12A1, một tin nhắn gần nhất là tháng 2 năm 2011, có người hỏi có muốn họp lớp không, sau đó là một khoảng im lặng dài đằng đẵng.
Tin nhắn tiếp theo lại là ngày hôm nay:
"Vừa gặp Phùng Nam Thư ở Công viên Nhai Tâm, cô ấy đang đẩy xe nôi."
"Họ về nhà rồi à?"
"Tết nhất chắc chắn phải về nhà chứ."
"Cái gì mà đẩy xe nôi? Nữ thần của tôi giờ đã làm mẹ rồi sao? Không, tôi không thể chấp nhận được!"
"Hôm trước hot search còn đưa tin Giang phu nhân sinh con mà."
"Tôi không thể tin được!!"
Sau đó, hai con đường nhỏ gần Công viên Nhai Tâm bỗng trở nên nhộn nhịp hẳn.
Vốn dĩ đang trong dịp Tết, mọi người đều rảnh rỗi, thời tiết lại đẹp, thế là rất nhiều người dân xung quanh rủ nhau ra ngoài đi dạo.
Như Lưu Hạc năm xưa từng tận mắt chứng kiến Phùng Nam Thư đút tay vào túi áo Giang Cần ở hội chùa Ngũ An Sơn, rồi cả phú nhị đại Tôn Lỗi, Tào Kiến, cùng những nam sinh từng bị Giang Cần phun một trận tơi tả trong buổi họp lớp 12, sau khi đến Công viên Nhai Tâm đều đứng từ xa quan sát.
Dưới ánh nắng rực rỡ, Phùng Nam Thư đẩy xe nôi, đi vòng quanh đài phun nước, sau đó đi về phía hành lang bên phải.
Thấy Giang Cần mải nhìn điện thoại, không thèm để ý đến mình, cô bèn nhón chân lên, dùng mũi giày khẽ đá vào hắn.
Biểu cảm đáng yêu đó không biết là do bản thân cô xinh đẹp, hay bởi ánh nắng quá rực rỡ, tóm lại, vẻ đẹp ấy khiến cho những người bạn học cũ giả vờ đi dạo qua Công viên Nhai Tâm đều muốn rơi lệ.
Ngay sau đó, Giang Cần buông điện thoại, bế con gái từ trong nôi ra, ôm vào ngực trêu đùa.
Phùng Nam Thư đứng bên cạnh nhìn, đôi môi đỏ mọng cong lên nụ cười ngọt ngào.
Hạnh phúc là thứ rất khó diễn tả, giống như biểu cảm của hai người lúc này, e rằng cho dù là Ảnh đế, Ảnh hậu có kỹ thuật diễn xuất đỉnh cao cũng khó lòng sao chép được.
Ba phút sau, Giang Cần dùng hết mọi cách, cuối cùng cũng chọc cho con gái khóc, đôi chân nhỏ đạp loạn xạ vào người hắn, khiến hắn luống cuống tay chân, ngược lại khiến Phùng Nam Thư cười ngặt nghẽo.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Lưu Hạc, Tôn Lỗi, Tào Kiến… cùng một đám đông không khỏi đỏ hoe khóe mắt.
Hồi tưởng lại thời đi học, Phùng Nam Thư mỗi ngày đều được một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đưa đến trường, cô xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khôi, lạnh lùng bước vào sân trường, hình ảnh đó in sâu trong tâm trí của tất cả mọi người.
Ngày nào Lưu Hạc cũng canh giờ, canh địa điểm để đi vệ sinh, giả vờ như vô tình gặp cô.
Tôn Lỗi thậm chí còn tuyên bố, không cho phép bất cứ ai theo đuổi Phùng Nam Thư.
Mà hiện trường cũng có một số nữ sinh, ví dụ như Thôi Hà, trước kia từng bắt chước cách ăn mặc và phong thái của Phùng Nam Thư, thời điểm đó, Phùng Nam Thư chính là hình mẫu lý tưởng của biết bao người.
Thế nhưng, cô gái của hiện tại đã hoàn toàn không còn vẻ lạnh lùng, xa cách như trước kia, thay vào đó là sự hoạt bát, vui tươi, và một gia đình nhỏ hạnh phúc bên cạnh Giang Cần.