Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1522: CHƯƠNG 1521: ĐÓ LÀ THANH XUÂN TA TỪNG QUA ĐI (2)

Mặc dù trước đó, khi xem hot search trên Weibo, bọn họ đều đã biết chuyện này, nhưng cảm giác tận mắt chứng kiến vẫn hoàn toàn khác biệt.

Dưới ánh nắng vàng ấm áp, đó chính là thanh xuân mà họ từng trải qua.

- Giang Cần thật đáng ghét, tại sao…

- Thanh xuân của tôi sao có thể sinh con cho người khác được chứ.

- Biết thế tôi đã không đến, nhìn mà đau lòng quá.

Lưu Hạc và Tôn Lỗi cảm thấy như trái tim mình bị ai bóp nghẹt, chỉ muốn xông ra xử đẹp Giang Cần ngay lập tức.

Thế nhưng, ngay lúc mấy người đang chìm đắm trong đau khổ, bỗng nhiên có hai người đàn ông mặc áo đen tuyền lặng lẽ tiến lại gần, dừng lại ở vị trí cách bọn họ khoảng ba bước chân, giả vờ như không có chuyện gì, nhưng ánh mắt thì vẫn khóa chặt lấy bọn họ.

Lưu Hạc nhận ra ánh mắt của đối phương, không khỏi quay đầu nhìn, phát hiện trên cổ áo của bọn họ có đeo tai nghe.

Hình như là… vệ sĩ.

Điều này cũng dễ hiểu thôi, giá trị con người Giang Cần hiện tại đã là vô giá rồi, nếu như hắn xảy ra chuyện gì, có khi trên thế giới lại xuất hiện thêm mấy trăm vị tỷ phú cũng nên.

Hơn nữa hắn lại là lão bà nô, nữ nhi nô, toàn thân đều là điểm yếu, nếu không thuê mười mấy vệ sĩ đi theo, lỡ như xảy ra chuyện gì thì thật nguy hiểm.

"Sao mình lại thấy ớn lạnh sống lưng thế nhỉ?"

"Chuyện gì vậy, gió nổi lên à?"

Giang Cần xoa xoa cổ, lẩm bẩm một tiếng khó hiểu, sau đó tiếp tục trêu con gái.

Nhưng đúng lúc này, ánh mắt hắn vô tình liếc qua, nhìn thấy một khuôn mặt đẫm nước mắt lóe lên sau gốc cây tùng, không khỏi ngẩn người.

Hắn nhận ra khuôn mặt đó, chính là nam sinh năm xưa ở hội chùa Ngũ An Sơn, thấy hắn và tiểu phú bà nắm tay nhau, sau đó y còn không ngừng chào hỏi tổ tiên nhà hắn.

"?"

- Trùng hợp thế?

Sau đó, hắn nhìn xung quanh, không khỏi bật cười, phát hiện bốn phía Công viên Nhai Tâm đều là bạn học cũ.

Được rồi, được rồi, họp lớp tại công viên mà không thèm gọi mình!

Lúc này, Phùng Nam Thư cũng nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ, không hề hay biết rằng hôm nay, việc mình đẩy con dạo công viên đã giết chết thanh xuân của biết bao nhiêu người.

Mà có một số người, sau khi thấy Giang Cần phát hiện ra mình, liền do dự một lúc rồi tiến lại gần, sau đó nhịn không được cúi xuống nhìn Giang Ái Nam trong nôi.

Tiểu phú bà là nữ thần thời cao trung, ai cũng muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của con gái cô.

- Đáng yêu quá, đôi mắt to tròn, lớn lên chắc chắn là mỹ nhân.

- Đôi mắt giống Giang Cần thế nhỉ, nhìn gian gian kiểu gì ấy.

Đám con gái như thể được đánh thức bản năng làm mẹ, vây quanh bảo bối bàn tán sôi nổi, cuối cùng, Thôi Hà không nhịn được quay sang hỏi Giang Cần:

- Con gái cậu được mấy tháng rồi?

Giang Cần hiền hòa gật đầu:

- Ừm, sáu tháng rồi, nghịch lắm, giống mẹ nó y đúc.

- Em không có nghịch như Giang Ái Nam đâu. - Phùng Nam Thư lườm hắn.

- Con bé ngày nào cũng đá anh, em cũng ngày nào cũng đá anh, hai mẹ con em đúng là cùng một khuôn đúc ra.

Nghe cuộc đối thoại của hai người, những người xung quanh không khỏi nhìn nhau, thầm nghĩ, Phùng Nam Thư bây giờ khác xưa quá rồi.

Cả ba năm cao trung, số lần bọn họ nghe thấy Phùng Nam Thư nói chuyện cộng lại còn không bằng hôm nay, huống chi giọng điệu hôm nay còn mang theo chút nũng nịu, ngọt ngào.

Lúc này, mấy nam sinh vừa mới khóc sướt mướt cũng tiến lại gần, nhìn đứa trẻ đang say ngủ.

Đứa bé này thật đáng yêu, nhưng lại là con gái của nữ thần và Giang Cần…

Mà Phùng Nam Thư thì đứng dưới ánh nắng chan hòa nhìn bọn họ, đột nhiên cắn môi.

Hình như… mọi người đều biết, mình sinh con cho ca ca rồi.

Kể từ năm 2008, bạn cũ ở trường cao trung Thành Nam càng ngày càng đi xa trên "phá phòng chi lộ", căn bản không thể quay đầu.

Từ nắm tay Phùng Nam Thư, đưa Phùng Nam Thư về nhà, đến kết hôn với Phùng Nam Thư, mỗi giai đoạn đều khiến người ta ghen tị đến mức muốn sủa như chó.

Mà bây giờ, bọn họ thậm chí còn không dám tưởng tượng năm nay Giang Cần đã hạnh phúc đến nhường nào.

Cưới mất thanh xuân của mọi người, còn có thêm một cô con gái xinh xắn...

Sự thật chứng minh, năm nay Giang Cần rất vui vẻ.

Tối 30 Tết, tiếng pháo hoa rộn ràng vang lên khắp thành phố Tế Châu, những bông pháo hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời đêm náo nhiệt.

Cổng gia viên Hồng Vinh được treo đèn lồng đỏ thắm, ánh đèn hắt ra từ những chiếc đèn lồng phủ lên nền tuyết trắng một màu hồng phấn dịu dàng.

Giang Cần bế con gái, ngồi xổm trước cổng tiểu khu, nhìn đám nhóc chạy lon ton qua lại.

Còn mẹ của Giang Ái Nam thì cầm một cây nhang, đứng dưới gốc cây đèn đường ở đằng xa.

- Nhìn mẹ con kìa, cả ngày chỉ thích phóng pháo kép thôi.

- Đấy… làm gì phải là thiên tiên cao lãnh.

- Còn nói là không nghịch ngợm.

Giang Cần lẩm bẩm, nhưng ánh mắt nhìn về phía bóng dáng yểu điệu kia lại đầy cưng chiều.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi hắn bỗng nhiên đổ chuông. Hắn liền lấy ra xem.

Quả nhiên, đám con cháu cùng tuổi hắn lại chúc Tết rồi.

Dương Thụ An, Quách Tử Hàng, Tần Tử Ngang, còn cả lão Tào mặt dày kia, lúc bình thường không gọi chú, cứ đến dịp Tết lại nịnh nọt.

Thói quen này hình như là từ khi có chức năng lì xì online trên WeChat, tối 30 Tết năm ngoái, đám nhóc này thay phiên nhau đến đòi lì xì.

Năm ngoái Giang Cần giả vờ offline, nhưng năm nay thì khác…

"Chào anh họ, em là Ái Nam đây, em đang mượn điện thoại của ba, chúc anh năm mới vui vẻ, vạn sự như ý. Nói cho anh một bí mật, Ái Nam thích nhận lì xì nhất, anh thử phát xem."

Giang Cần gõ một tràng chữ, sau đó nhấn gửi cho từng người một.

Giang Ái Nam không biết là có hiểu hay không, bỗng nhiên im bặt, nhìn chằm chằm mặt ba một lúc lâu, như thể học được điều gì đó.

"?"

Hai cha con bốn mắt nhìn nhau. Giang Ái Nam đột nhiên cảm thấy mất đi ánh sáng.

- Không cho con học, con gái con nứa sao có thể học mấy cái này, lỡ đâu bốc mùi chó thì sao?

Giang Cần vừa bịt mắt con gái vừa nhìn những tin nhắn chúc Tết, lúc này không còn đứa cháu nào lên tiếng nữa.

Sau đó, hắn bắt chước theo, đổi "anh họ" thành "cô chú" rồi gửi vào nhóm quản lý cấp cao của Multi-group.

Ngụy Lan Lan:

"?????"

Tô Nại:

"Mẹ kiếp, cảnh giới mới của mặt dày!"

Lộ Phi Vũ:

"Cháu là Giang Ái Nam? Chú không tin, lừa ai đấy? Có giỏi thì mở video call lên!"

Đổng Văn Hào:

"Tiểu công chúa đã biết đánh chữ rồi? Đúng là thiên tài!"

Đàm Thanh:

"Ha ha, thảo nào lương của Đổng lão cao nhất công ty."

Giang Cần cẩu hết một lượt bạn bè trên WeChat, đến cả Mã tổng Lôi tổng cũng không tha. Sau khi gửi xong, hắn mới sực nhớ ra ngoài trời lạnh, sợ con gái bị lạnh nên vội vàng cất điện thoại, bế con gái đi vào quầy bán quà vặt.

Trên quầy hàng có một chiếc tivi nhỏ, đang phát chương trình Gala chào xuân.

Nhóm nhạc "Chopstick Brothers" và "Phượng Hoàng Truyền Kỳ" đang cùng nhau biểu diễn tiết mục "Trái táo nhỏ lấp lánh nhất". Bác Ba xem say sưa, đến mức bánh bao trên đũa cũng sắp rớt ra ngoài.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!