Lý Bưu, người sáng lập ra giải thưởng Ngôi sao học tập, kiêm Chủ tịch Hội đồng giám khảo, ngồi dưới khán đài, nhìn khung cảnh trước mắt, trong lòng trào dâng cảm xúc khó tả.
Thực ra, năm nào y cũng cảm động như vậy.
Giải thưởng gà rừng năm nào, sau khi được Giang Cần giành giải nhất, giá trị đã tăng lên theo từng năm, cuối cùng trở thành tấm vé bảo đảm cuộc sống cho chính bản thân y.
Trên màn hình lớn, hình ảnh những người từng đạt giải Ngôi sao học tập lần lượt hiện lên, từ năm 2008 đến 2016, rực rỡ và bắt mắt.
Ngoại trừ người đầu tiên đạt giải Ngôi sao học tập, những người còn lại đều vô cùng xuất sắc. Họ là những người thực sự ham học hỏi!
Lúc này, Hội nghị Internet đã chính thức bế mạc, Giang Cần và ban lãnh đạo công ty được mời đi ăn cơm.
Trong lúc ăn cơm, Đổng Văn Hào mở điện thoại, xem ảnh chụp hiện trường lễ trao giải Ngôi sao học tập, sau đó đưa cho Giang Cần xem.
Dự án Zhihu vườn trường hiện vẫn nằm trong tay hắn, nên hắn tiếp nhận thông tin rất nhanh.
- Cmn…
- Giải thưởng Ngôi sao học tập sao lại biến thành cái dạng này?
- Văn nghệ? Nhiều hot girl nhảy sexy như vậy sao? Trương lão đầu đúng là càng già càng dẻo, sao lại cho kết hợp giải thưởng Ngôi sao học tập với mấy thứ không liên quan như vậy chứ!
Giang Cần không nhịn được lên tiếng phê bình. Hắn không ngờ sau tám năm, người không liên quan gì đến học tập nhất trong lễ trao giải Ngôi sao học tập lại là người đầu tiên giành giải thưởng này của trường Đại học Lâm Xuyên.
…
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng rực rỡ.
Giang Cần kết thúc Hội nghị Internet, trở về Thượng Hải.
Tự hào nhất là câu nói "Từ trước đến nay, tôi chưa từng sai", khi nói ra câu này thực sự rất oai phong.
Chỉ có điều, vì Hội nghị Internet mà hắn đã bỏ lỡ đêm văn nghệ bốc lửa của trường Đại học Lâm Xuyên, khiến hắn cảm thấy chuyến đi này có chút không trọn vẹn.
Lúc này, Giang Cần nhận được điện thoại của Tào thiếu gia.
Thiếu gia đã về nhà để chuẩn bị cho đám cưới. Y bao trọn một trang viên rộng lớn ở Hàng Châu, còn gửi ảnh chụp hiện trường cho Giang Cần, kết quả thu được câu chửi đồ bắt chước của Giang Cần.
Tào thiếu gia rất sợ Giang Cần không đến, ngoài việc gửi thiệp mời bằng giấy, trước ngày cưới, y còn gửi thêm một thiệp mời điện tử cho hắn.
Tiểu phú bà đã sớm chuẩn bị tinh thần đi dự đám cưới, thậm chí còn chọn xong quần áo, chỉ chờ Giang Cần đưa đi.
Để trả thù chuyện Tào thiếu gia nói tuyệt giao chứ nhất định không tuyệt dục, Giang Cần quyết định đem thêm hai cái miệng, quyết tâm ăn lại hết tiền mừng.
Sáng sớm thứ sáu, Giang Cần đưa đại tiểu phú bà, cùng với Tuệ Tuệ Tử và Hải Vương Ni đáp chuyến bay đến Hàng Châu. Hành động này của hắn khiến cả giới kinh doanh phải xôn xao.
Mọi người đều cho rằng Giang Cần đến Hàng Châu là vì trụ sở Alibaba, nhưng không ngờ hắn chỉ là đi dự đám cưới.
"Đám cưới của ai mà lại khiến Giang tổng đích thân dẫn cả nhà đến dự vậy?"
"Đám cưới của thiếu gia Hằng Thông Hóa Vận."
"Hằng Thông Hóa Vận? Chưa từng nghe nói bao giờ, là công ty vận chuyển nào vậy?"
"Nếu nói Hằng Thông thì chắc chắn cậu chưa nghe nói, nhưng nếu đổi tên khác thì chắc chắn cậu sẽ biết. Đó chính là tiền thân của chuỗi cung ứng Multi-group."
Máy bay nhanh chóng hạ cánh xuống Hàng Châu. Giang Cần ôm con gái, dắt tay tiểu phú bà, phía sau là hai pháp khí ăn chực, bốn vệ sĩ, một bảo mẫu, cùng nhau lên xe đi đến trang viên - nơi tổ chức hôn lễ của thiếu gia.
Hảo hán! Địa điểm này giống hệt như là được mô phỏng theo hôn lễ của hắn vậy!
Sao lại nói như vậy?
Bởi vì Tào thiếu gia cũng dựng rạp tiệc ngoài trời trên bãi cỏ, cũng thuê công ty bảo an chuyên nghiệp bảo vệ toàn bộ trang viên.
Chắc chắn bức tường kia cũng được dán đầy chữ hỷ như đám cưới của hắn!
Thật là không biết xấu hổ mà!
Tiểu phú bà trợn mắt há mồm nhìn, giống như được quay trở lại hiện trường đám cưới của mình.
Sau đó, cô nheo mắt nhìn bức tường chữ hỷ, bỗng dưng muốn gả cho Giang Cần thêm lần nữa.
Lúc này, Chu Siêu, Nhâm Tự Cường và Trương Quảng Phát đã đến từ sớm, vừa nhìn thấy Giang Cần, họ vừa chào hỏi vừa chạy tới.
Ngoài bọn họ ra, còn có Giản Thuần, Tưởng Điềm, Tống Tình Tình, cùng với rất nhiều bạn học khác mà Giang Cần không nhớ rõ tên.
Tào thiếu gia phát thiệp mời không cần biết thân sơ, chỉ cần là người đáng giá phun là được, quả nhiên là "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời".
- Lâu rồi không gặp.
- Ừm... Lâu rồi không gặp.
Giản Thuần, Tưởng Điềm và Tống Tình Tình nhìn nhau, ánh mắt dán chặt vào Giang Ái Nam.
Cô bé này giống Phùng Nam Thư như đúc, nhưng đôi mắt lại giống Giang Cần y hệt.
Ba đóa hoa vàng có chút ngỡ ngàng, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.
Đây chính là con gái của nam thần sao?
Tống Tình Tình không nhịn được huých vào người Giản Thuần:
- Không phải trước đây cậu cũng muốn sinh con cho Giang Cần sao?
Giản Thuần đỏ mặt:
- Đó là mọi người trong lớp đồn đại thôi, tớ chưa bao giờ nói như vậy cả!
Tưởng Điềm liếc nhìn hai người:
- Thôi đi, Tống Tình Tình còn muốn sinh hai đứa cho Giang Cần kìa, cậu ấy nói nhà cậu ấy có gene sinh đôi.
Giang Cần nhìn xung quanh:
- Sao không thấy Trang Thần đâu nhỉ, chẳng phải cậu ta thuộc top 5 trong danh sách phải phun của Tào thiếu gia sao? Lâu rồi không gặp Trang thiếu, cứ tưởng hôm nay sẽ gặp được cậu ta.
- Hình như Trang Thần đang đi làm.
- Đi làm? Không phải cậu ta khởi nghiệp sao? - Nhâm Tự Cường buột miệng hỏi.
Giản Thuần mím môi:
- Năm ngoái tôi về quê ăn Tết có gặp cậu ta, nghe người nhà nói cậu ta đang làm thư ký cho lãnh đạo công ty nào đó.
Giang Cần tặc lưỡi một cái, cảm thấy hơi tiếc nuối.
Lúc Tào Quảng Vũ nói muốn mời Trang Thần, hắn còn tưởng Trang thiếu sẽ đến thật.
Lúc này, Phùng Nam Thư kéo kéo tay áo hắn, nói muốn đi xem cô dâu. Vì vậy, cả đám người cùng nhau đi đến căn nhà nhỏ – nơi ở của Đinh Tuyết.
Vừa bước vào cửa, Giang Cần nhìn thấy ba người đang ngồi trên ghế sofa. Một người là ông lão đội mũ vải, hai người còn lại là phụ nữ da ngăm đen.
Đinh Tuyết là trẻ mồ côi, không cha không mẹ từ nhỏ, sống bằng nghề bán đồ ăn vặt cùng bà ngoại. Tính cách nóng nảy của cô cũng được tôi luyện từ đó.
Bởi vì bà ngoại từng nói với cô, nếu không hung dữ một chút, bà cháu cô độc sẽ dễ bị bắt nạt.
Chính vì vậy, bài đăng cầu cứu mà Tào thiếu gia viết cho cửa hàng của bà cụ kia mới có thể lay động trái tim Đinh Tuyết, khiến cô chủ động hẹn gặp thiếu gia.
Tào thiếu gia tuy miệng lưỡi ngạo mạn, nhưng thực chất lại là một tên gà mờ. Ngay lần đầu gặp mặt, y đã bị Đinh Tuyết thu phục.
Kể từ khi bà ngoại Đinh Tuyết qua đời, cô thực sự không còn ai thân thích. Hôm nay, người đến dự đám cưới cùng cô, ngoài trưởng thôn đã nghỉ hưu nhiều năm, còn có cậu mợ, những người từng cho Đinh Tuyết mượn tiền ăn học.
Trang phục của họ rất giản dị, nhưng lại vô cùng sạch sẽ. Đối với bọn họ mà nói, đây đã là bộ quần áo sang trọng nhất rồi.
Nhìn thấy có người vào, trưởng thôn, cậu và mợ lập tức có chút căng thẳng, vội vàng đứng dậy, lau tay, ấp úng nói vài câu tiếng địa phương.
Họ đã căng thẳng từ lúc đến đây rồi. Bởi vì gia thế của Tào gia còn hơn cả nhà giàu nhất trong trấn, họ sợ sẽ làm Đinh Tuyết mất mặt nên đã định không xuất hiện.
Nhưng sau đó lại nghĩ, nếu họ không đến, thì còn ai đưa Đinh Tuyết lên xe hoa đây.