Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1562: CHƯƠNG 1561: ĐÁM CƯỚI CỦA THIẾU GIA

Giang Cần bước tới, nhìn ba người căng thẳng đang đứng trước sofa, hắn sững người một lúc, sau đó lập tức chào hỏi.

Hắn còn bảo Giang Ái Nam gọi ông bà. Giang Ái Nam cũng rất lanh lợi, không hề sợ người lạ, còn làm ra vẻ mặt vô cùng đáng yêu.

Nói chuyện một lúc, Giang Cần mới biết, hóa ra ông lão đội mũ vải kia là trưởng thôn của Đinh Tuyết.

- Chú cho Đinh Tuyết mượn tiền học đại học à? Mẹ kiếp, lão Tào có biết không? Nếu cậu ta biết mà không xây biệt thự cho chú. Vậy thì thật là vô lương tâm!

- Chú cứ yên tâm, đám cưới xong cháu sẽ bắt cậu ta xây.

Trưởng thôn cười hiền hậu, lấy thuốc lá ra mời Giang Cần.

Lúc này, Phùng Nam Thư đi vào phòng Đinh Tuyết, nhìn chiếc giường cưới đỏ rực, cô thầm nghĩ: Trước kia mình cũng giống như vậy.

Nhìn thấy Phùng Nam Thư, Đinh Tuyết cười nói:

- Nam Thư, em kết hôn sớm, không làm phù dâu cho chị rồi.

- Lúc trước em cũng không tìm phù dâu.

- Bạn bè của em nhiều như vậy. Còn chị... chẳng có mấy người bạn.

Phùng Nam Thư mím môi:

- Thực ra, trước kia em cũng không có bạn bè.

Đinh Tuyết nhìn ra ngoài cửa:

- Cũng chỉ có mấy người họ là đến tiễn chị xuất giá.

- Không sao đâu, Giang Cần còn nói em là trẻ mồ côi.

- Giang Cần hư như vậy?

Phùng Nam Thư bĩu môi, gật đầu:

- Nhưng mà, sau khi kết hôn rồi, chồng chính là người nhà của chị, hai người còn có con cái nữa.

Nói đến đây, tiểu phú bà lại cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Lúc này, lão Tào gọi điện thoại đến, nói không gọi được cho Giang Cần, hỏi hắn đã đến chưa.

Sau đó, Giang Cần nghe thấy tiếng Đinh Tuyết gọi từ trong phòng, liền vội vàng tạm ngừng đề tài chống hạn ngừa sâu trên lúa cùng trưởng thôn, rồi đi vào.

Trên màn hình điện thoại của Đinh Tuyết, Tào thiếu gia xuất hiện với vẻ ngoài bảnh bao lịch lãm trong bộ vest, tóc tai bóng mượt.

Ngày rước dâu, chỉ riêng vẻ ngoài điển trai này, Tào Quảng Vũ đã ghi điểm tuyệt đối rồi.

- Lão Giang, tôi nói cho cậu biết, lần này tôi chơi lớn đấy. Ngay cả lãnh đạo thành phố Hàng Châu cũng đến dự, tôi cũng không ngờ mình lại có mặt mũi lớn như vậy. Làm phú nhị đại quá sướng.

Giang Cần cười ha hả:

- Cậu đúng là đồ "lề đường".

Tào Quảng Vũ phi một tiếng:

- Nói nhảm ít thôi, mang tiền mừng đến chưa?

- Cả ngày mẹ nó chỉ biết đến tiền mừng. Anh kết nghĩa của tôi đâu? Có bên cạnh cậu không, tôi có chút chuyện.

Giới kinh doanh vẫn luôn đồn đại về việc Multi-group lấn sân sang mảng thương mại điện tử. Từ năm 2012, khi Multi-group vươn lên dẫn đầu thị trường, tin đồn này càng ngày càng rầm rộ.

Lần này Giang Cần đến đây, ngoài việc tham gia hôn lễ của Tào thiếu gia, còn có một nguyên nhân quan trọng khác liên quan đến chuyện này.

Tào thiếu gia nghe vậy, mặt mày tối sầm:

- Lão Giang, hôm nay tôi kết hôn, cậu nể mặt tôi một chút, đừng có để tôi phải gọi cậu là chú!

- Được, cho phép một ngày.

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên ống kính điện thoại rung lên hai cái, sau đó Giang Cần nhìn thấy một bàn tay đeo đồng hồ vàng túm lấy Tào Quảng Vũ.

Ngay sau đó, trong tiếng ồn ào, giọng nói của một người đàn ông trung niên vang lên.

- Quảng Vũ, chú nghe nói cô gái này xuất thân nông thôn, còn là trẻ mồ côi?

- Cháu tìm vợ kiểu gì vậy? Chẳng môn đăng hộ đối gì cả. Cháu không nghe thấy họ hàng bàn tán gì sao?

- Thôi thì không nói đến chuyện khác, chỉ riêng việc nhà nó chẳng còn ai, một cô gái như vậy… haiz, chú cũng chả biết nói sao với cháu nữa.

- Còn nữa, nhà gái đến được mấy người? Có đủ xếp một bàn không? Lãnh đạo thành phố Hàng Châu cũng đến dự, đừng có để người ta chê cười chứ!

Câu nói cuối cùng còn chưa dứt, cuộc gọi video đã bị ngắt đột ngột.

Lúc này, những người có mặt trong phòng đều sững người, nín thở nhìn Đinh Tuyết.

Giang Cần cũng lạnh sống lưng, thầm nghĩ: Với tính cách của Đinh Tuyết, chắc chắn cô ấy sẽ lao ra cho cái tên họ hàng của Tào thiếu gia một trận ra trò.

Nhưng bất ngờ là, Đinh Tuyết không hề nổi giận, cô chỉ mím môi, nhìn chằm chằm vào chữ hỷ trên đầu giường.

- Không giận sao?

- Bà ngoại đang nhìn... - Đinh Tuyết khẽ nói.

Giang Cần ngẩng đầu lên nhìn, lúc này mới phát hiện trước mặt Đinh Tuyết có đặt một bức di ảnh, phía trên là hình của một bà lão hiền từ phúc hậu.

Hóa ra vẫn còn một người thân đến dự đám cưới cùng Đinh Tuyết.

Giang Cần tặc lưỡi:

- Chuyện này cũng bình thường thôi, lúc tôi kết hôn cũng từng gặp rồi.

"?"

Mọi người nghe vậy, đều ngạc nhiên nhìn hắn.

Tuy Phùng Nam Thư là thiên kim tiểu thư nhà giàu, nhưng lúc hai người kết hôn, Multi-group sắp sánh bằng BAT, chẳng lẽ còn có người dám nói hai người không môn đăng hộ đối?

Nhìn vẻ mặt không tin của mọi người, Giang Cần lập tức nói:

- Thật mà. Lúc đó mọi người đều nói, cháu xem cháu đi, đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ, sao lại đi cưới một cô gái chỉ có chút tư sắc như Phùng Nam Thư chứ?

Phùng Nam Thư nghe vậy, sững người một lúc, sau đó mới phản ứng kịp. Cô liền trừng mắt nhìn Giang Cần, không nhịn được giơ chân đá hắn một cái.

Xem biểu diễn xong, Cao Văn Tuệ là người đầu tiên không nhịn được cười, sau đó mọi người đều bật cười ha hả.

Đinh Tuyết cũng cười, còn thay Phùng Nam Thư đánh Giang Cần, nhưng trong mắt cô vẫn hiện lên một tia buồn bã.

Chuyện này cũng dễ hiểu.

Ngày cưới, chẳng ai muốn nghe những lời không hay.

Vấn đề là, Đinh Tuyết không biết sau khi mình về nhà chồng, có còn nghe thấy những lời như vậy nữa hay không.

Người vừa rồi lên tiếng, chính là dượng Ba của Tào thiếu gia, tên là Võ Triều Bình. Trước đây ông ta theo nhà họ Tào làm ăn trong lĩnh vực vận tải, sau gom góp được ít vốn liếng liền tự mình ra ngoài lập nghiệp, lúc đi còn kéo đi một nhóm tài xế.

Ba Tào cũng không nói gì, dù sao cũng là họ hàng.

Nhưng từ khi Hằng Thông bắt đầu tham gia chuỗi cung ứng Multi-group, quy mô ngày càng lớn, từng bước phủ sóng toàn quốc, Võ Triều Bình bắt đầu hối hận.

Nhưng đã rút lui rồi, ông ta còn có thể làm gì được nữa?

Vì thế, nhân dịp lễ mừng năm ngoái, Võ Triều Bình liền muốn giới thiệu cháu gái của mình cho Tào Quảng Vũ, thân càng thêm thân.

Tào Quảng Vũ vốn không muốn đi xem mắt, nhưng mẹ Tào lại muốn nể mặt họ hàng, nên bảo Tào Quảng Vũ đi xem mắt cho có lệ, sau đó từ chối là được.

Mọi chuyện diễn ra đúng như kế hoạch của mẹ Tào, nhưng Võ Triều Bình vẫn luôn ấm ức trong lòng.

Vì thế, khi nghe nói Tào Quảng Vũ tìm một cô gái ở quê, lại còn là trẻ mồ côi, ông ta liền không nhịn được mà buột miệng nói móc.

Tào Quảng Vũ cúp điện thoại xong liền bực tức nói:

- Dượng Ba, hôm nay là ngày cưới của cháu, dượng đừng nói những lời như vậy được không?

- Dượng cũng là vì muốn tốt cho cháu, cô gái mà dượng giới thiệu cho cháu tốt biết bao, gia đình làm chính trị, bao nhiêu người muốn cũng chẳng được!

- Một trăm sáu mươi cân, lại còn mắc bệnh công chúa, cháu leo sao nổi.

Võ Triều Bình nghe xong liền sa sầm mặt mày:

- Cháu biết cái quái gì, sách vở đọc vào bụng chó hết rồi à, sao cứ thích đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài vậy?

Mẹ Tào lúc này cũng không nhịn được mà lên tiếng:

- Quảng Vũ, sao con lại nói chuyện với dượng Ba như vậy hả?

- Con nói thật mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!