Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 1563: CHƯƠNG 1562: ĐÁM CƯỚI CỦA THIẾU GIA (2)

- Triều Bình, anh đừng để ý làm gì, nó từ nhỏ đã có tính đấy, bướng bỉnh lắm.

Võ Triều Bình trừng mắt nhìn Tào Quảng Vũ:

- Anh đây là muốn tốt cho nó, em nói ‘chó chê mèo lắm lông’ như vậy, chẳng phải là tự rước nhục vào mình, để người ta cười cho sao? Thằng nhóc thối, không biết điều.

Mấy người xung quanh nghe thấy liền đi tới hỏi:

- Có chuyện gì vậy Triều Bình? Sao lại tức giận như thế?

- Không có gì, trước kia tôi có giới thiệu cho Quảng Vũ một cô bé làm việc ở cơ quan nhà nước, bố mẹ đều là quan chức, ai ngờ thằng nhóc này lại không thích. Tôi cứ tưởng nó có lựa chọn nào tốt hơn, ai ngờ lại đi tìm một cô gái ở quê.

Võ Triều Bình bĩu môi, còn nói thêm Tào Quảng Vũ lớn thế này mà chẳng hiểu chuyện gì cả.

Họ hàng xung quanh tuy ngoài mặt ra vẻ không nghe thấy gì, nhưng rất nhanh liền bắt đầu bàn tán xôn xao. Chú, bác, cậu… nhà họ Tào đều là người có tiền, tính cách cũng giống như Võ Triều Bình, chê nghèo yêu giàu là chuyện thường tình.

Tào gia càng ngày càng giàu có, người khác nhìn vào không khỏi sinh lòng đố kỵ, ghen ăn tức ở cũng là chuyện dễ hiểu.

Ngoại trừ người thân ruột thịt, anh em họ hàng nhìn thấy người khác sống tốt hơn mình cũng chẳng sung sướng gì.

- Nghe Triều Bình nói gì chưa? Vợ mới cưới của Quảng Vũ là trẻ mồ côi, lại còn là người ở quê nữa chứ.

- Haiz, không biết bọn họ nghĩ sao nữa, rõ ràng là không môn đăng hộ đối mà.

- Nghe nói nhà gái chỉ có ba người đến dự đám cưới, không biết sắp xếp chỗ ngồi như thế nào nữa, chẳng lẽ để ba người ngồi một bàn?

- Sao không mời thêm hai người nữa?

- Nhà gái có ai đâu mà mời, chắc là gom góp trong thôn đấy, không thì cũng phải đi thuê người. Ai mà biết có phải là thuê thật hay không.

- Thế của hồi môn thì sao?

- Của hồi môn cái gì, nhà nó lấy đâu ra mà có.

Tào Quảng Vũ nghe vậy liền tức giận cầm lấy gạt tàn thuốc trên bàn, nhưng mẹ Tào đã nhanh tay ngăn lại.

- Ngày vui của con, cưới được Đinh Tuyết về nhà mới là quan trọng nhất, ngàn vạn lần không được manh động. Tiệc cưới thấy máu là xui, sau này lại sinh ra đủ thứ chuyện.

Nghe mẹ nói vậy, Tào thiếu gia đành cúi đầu, cố nén lửa giận.

Nhưng có một câu Võ Triều Bình nói đúng, nhà gái quả thật không gom đủ một bàn.

Lúc này, Tào thiếu gia bắt đầu lo lắng, ngày mai đám cưới mà còn nghe thấy những lời như vậy nữa, chắc chắn Đinh Tuyết sẽ buồn.

Vấn đề nan giải nhất chính là, ngày mai Đinh Tuyết muốn mang di ảnh của bà nội vào lễ đường. Nếu mọi người nhìn thấy, chắc chắn lại bị nói ra nói vào.

Nhưng Tào Quảng Vũ không thể ngăn cản, bởi vì y biết, điều này rất quan trọng đối với Đinh Tuyết.

Cứ như vậy, cho đến tận sáng hôm sau, khi ánh bình minh ló rạng, Tào Quảng Vũ thay quần áo xong, đợi xe hoa đến đón dâu.

Chu Siêu, Nhâm Tự Cường, Trương Quảng Phát cũng đã thay vest lịch lãm, nhưng xung quanh vẫn không thấy bóng dáng Giang Cần và Phùng Nam Thư đâu.

- Lão Giang đâu rồi?

- Giang ca kết hôn rồi, không thể đi cùng chúng ta được, chắc là đến nhà hàng đợi sẵn rồi.

Tào Quảng Vũ chửi thầm một tiếng "quá chó", sau đó cùng ba người kia lên xe hoa, chạy thẳng đến phòng cưới.

Vì phòng cưới chỉ có trưởng thôn và cậu mợ Đinh Tuyết đến dự đám cưới, nên nhà gái cũng không chuẩn bị trò chơi chặn cửa gì cả, dù sao cũng không thể để mấy người lớn tuổi đó đi chặn cửa được.

Nhưng khi bốn người đến nơi thì cửa phòng lại đóng chặt.

Trong lòng Tào Quảng Vũ lộp bộp một tiếng, thầm nghĩ: Xong rồi, chắc chắn Đinh Tuyết vẫn còn giận chuyện hôm qua, nên vội vàng gõ cửa, hỏi một câu xong chưa, coi như thăm dò.

Nếu như Đinh Tuyết không mắng "cút", vậy thì chắc chắn là đang giận.

Nhưng… lỡ như không nói gì thì sao?

Gương mặt Tào Quảng Vũ tái mét, trong lòng thầm nghĩ: không nói chẳng lẽ là bỏ trốn?

Nhưng ngay sau tiếng gõ cửa của y, từ trong phòng bỗng vang lên một giọng nói the thé, nghe như đang cố tình bóp méo giọng, đầy mùi chó:

- Không đưa tiền lì xì thì không mở cửa.

- Mẹ kiếp, lão Giang, sao cậu lại ở đây?

Giang Cần lập tức khôi phục giọng nói bình thường:

- Bớt nói nhảm đi, hôm nay là đến lượt tôi báo thù đấy, cậu còn nhớ lúc tôi kết hôn cậu đã làm gì không?

Tào Quảng Vũ trừng mắt, nhớ lại chuyện mình phản bội, gia nhập phe phù dâu:

- Không phải, hôm nay bọn tôi biết còn có trò chặn cửa, nên không mang theo tiền lì xì, Đinh Tuyết, em mau mở cửa cho anh!

- Câm miệng, cậu nghĩ Đinh Tuyết giống tiểu phú bà, là lão công nô à?

- Chú ơi, cháu xin chú, mở cửa đi mà.

Giang Cần nói vọng ra:

- Cậu không mang tiền lì xì thì có đeo đồng hồ không? Nhanh đưa đây.

Cuối cùng, Tào thiếu gia đành cắn răng tháo chiếc đồng hồ mới mua, nhét qua khe cửa. Lúc này, cánh cửa mới chịu mở ra.

Tuy nhiên, khi cánh cửa mở ra, Tào thiếu gia lại sững người, bởi vì y nhìn thấy Giang Cần cũng mặc vest, đi giày da, trên tay còn cầm một chiếc giỏ được bọc vải đỏ.

Ở quê Đinh Tuyết có tục lệ, phải chuẩn bị cho cô dâu hai đôi giày, một đôi dùng để đi trong hôn lễ, đôi còn lại để trong giỏ, được người nhà mang theo xe hoa.

- Cậu…?

- Cậu không triệt sản nên tôi triệt giao, hôm nay tôi đến đây với tư cách là người nhà của cô dâu.

Giang Cần hạ giọng:

- Ngạn Tổ ta cẩu danh vang xa, hôm nay xuất thế với thân phận người nhà cô dâu, chắc sẽ không ai dám làm càn. Cậu mau vào trong tìm giày, sau đó bỏ vào giỏ, lát nữa đưa cho Phùng Nam Thư mang theo xe hoa.

Tào Quảng Vũ im lặng một lát, sau đó gật đầu, bước vào trong.

Đinh Tuyết mặc bộ váy cưới đỏ rực, ngước mắt nhìn y:

- Em muốn gả cho anh, ngu ngốc.

- Gào.

- Khóc cái gì mà khóc, thật không có tiền đồ! Mau đi tìm giày cưới cho em.

Lúc này, bên ngoài tiệc cưới đã đứng đầy người, ai nấy đều kiễng chân chờ đợi, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Võ Triều Bình cầm theo một bao lì xì, len lỏi trong đám đông, đến bắt chuyện với lãnh đạo Hàng Thành và mấy vị đối tác của Hằng Thông.

Ông ta cũng làm trong ngành vận tải, nên cần những người này giúp đỡ.

Tuy nhiên, những người này cũng chẳng biết ông ta là ai, nên thái độ rất hờ hững.

Võ Triều Bình nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng chỉ có thể lấy cô dâu ra làm đề tài, liền thao thao bất tuyệt giới thiệu về hoàn cảnh của Đinh Tuyết: nào là từ nhỏ đã lớn lên ở vùng núi, gia cảnh bần hàn, bố mẹ mất sớm, gả vào nhà họ Tào coi như là có phúc…

Thế nhân ai mà chẳng thích hóng chuyện, mấy vị lãnh đạo kia sau khi nghe xong, trong lòng không khỏi nghi hoặc, không biết vì sao Tào gia giàu có lại tìm một cô gái như vậy.

Nhưng ngay lúc này, chiếc xe hoa rực rỡ từ từ tiến vào, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Tào Quảng Vũ xuống xe đầu tiên, mở cửa xe cho Đinh Tuyết, tiện tay kéo cửa ghế phụ lái.

Khi nhìn thấy Đinh Tuyết cầm theo một tấm di ảnh bước xuống, dường như xác nhận những gì Võ Triều Bình vừa nói, vì vậy ông ta càng thêm hăng hái.

Nhưng chưa kịp lên tiếng, có người đã giơ tay ra hiệu im lặng, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Dưới ánh nắng rực rỡ, Phùng Nam Thư xách theo giỏ đựng giày bước xuống xe, đi bên trái cô dâu.

Hình như là Giang phu nhân?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!