Lần này Giang Cần đến một là để ổn định tinh thần của đội ngũ, hai là để tổ chức team building cho bọn họ, tăng cường độ gắn kết.
Trong kế hoạch phát triển của hắn, công việc quảng bá địa phương của Zhihu đối với đội ngũ này chỉ là một cuộc rèn luyện, còn nửa năm sau đó mới là thời điểm quan trọng để bọn họ phát huy tài năng tại chiến dịch tiếp thị của Multi-group, vì vậy đội ngũ không được phép lỏng lẻo.
Trong ví của Giang Cần có một tờ giấy ghi chú nhiệm vụ năm 2009, trong đó việc bồi dưỡng đội ngũ chuyên nghiệp quảng bá địa phương là trọng tâm, vì vậy giữa hưởng thụ và công việc, lần này hắn vẫn chọn công việc.
…
Sau khi ra khỏi sân bay, ba người Giang Cần lên taxi, đi dọc theo bờ biển một vòng, nhìn thấy biển xanh trời xanh không xa, không khỏi có cảm giác khoan khoái.
- Chất lượng không khí của thành phố Hải Tân thật tốt, lát nữa tìm một nơi để team building, chúng ta uống bia ăn ốc đi.
- Vâng, thưa ông chủ.
Giang Cần nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng là trời cao biển rộng.
Lại nói đến thời điểm này, Zhihu đã đi đến thành phố thứ hai mươi hai. Những nơi mà nó đã đi qua, bản thân người làm chủ như hắn còn chưa từng đặt chân đến.
Đây chính là sức hấp dẫn của thời đại Internet, dù cách xa nhau đến đâu, một đường dây mạng cũng có thể kết nối mọi miền đất nước.
Mặc dù khái niệm về làng toàn cầu đã không còn thịnh hành, nhưng sự xuất hiện của Internet thực sự đã thay đổi mối quan hệ giữa thời gian và không gian, giảm chi phí giao tiếp và rút ngắn khoảng cách giao lưu.
(*) Chú: Làng toàn cầu, Marshall mcluhan (1911-1980)
Trên đường đi ngang qua trung tâm thương mại, Giang Cần mua một số quà tặng, mang đến khách sạn nơi nhóm quảng bá lưu trú, để thăm hỏi nhân viên của mình.
Vì là kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, các trường đại học gần đó rất vắng người, tất cả mọi người đều điều chỉnh tiết tấu trong khách sạn, tiện thể nghiên cứu chiến lược tiếp cận tiếp theo dưới sự tổ chức của Đàm Thanh.
Thấy ông chủ đến, mọi người đều tỏ ra chào đón nồng nhiệt.
Nhóm quảng bá địa phương chính là bộ phận Marketing của Multi-group trước đây, trong đó có năm người là nhân viên cũ, còn bảy người là nhân viên mới vào làm sau khi mở rộng quy mô.
Nhân viên mới chưa từng gặp Giang Cần, chỉ nghe nói ông chủ là sinh viên ở Lâm Xuyên, nên trong ánh mắt đều có vẻ tò mò.
- Thanh Thanh, lâu rồi không gặp.
- Lâu rồi không gặp ông chủ, chị Lan Lan nói lễ Quốc khánh này cậu sẽ đến cài nút áo cho tôi, tiếc là hôm nay tôi lại mặc áo hoodie không có nút, phải làm sao?
Đàm Thanh cắt tóc ngắn gọn gàng, trông trưởng thành hơn nhiều, hoàn toàn không nhìn ra cô vẫn là một nữ sinh đại học chưa tốt nghiệp, nhưng khi gặp Giang Cần, cô vẫn sẽ bộc lộ cảm giác của một cô em gái hàng xóm một cách tự nhiên.
Nói cũng lạ, hầu như tất cả các nhân viên cốt cán của 208 đều lớn tuổi hơn Giang Cần, nhưng mọi người vẫn xem hắn như một người anh cả, đặc biệt là các nhân viên nữ, hành động nũng nịu vô cùng tự nhiên.
- Ít nói những chủ đề kích thích thế, tối mặc áo sơmi đến phòng tôi, chúng ta nói chuyện công việc cho kỹ.
Đàm Thanh nhoẻn miệng cười:
- Tôi nào dám, tôi sợ bà chủ đánh gãy chân tôi mất.
Giang Cần không khỏi vui mừng:
- Không ngờ Phùng Nam Thư còn trẻ mà đã danh chấn tứ phương rồi.
- Bà chủ mới là vị thần thật sự của 208. À đúng rồi, nếu đã trong kỳ nghỉ, sao lần này bà chủ lại không tới cùng cậu thế?
- 208 không nuôi kẻ vô công rỗi nghề, nên tôi đã phái cô ấy đi làm nhiệm vụ bí mật rồi.
Thật ra Giang Cần cũng chẳng nói dối, nhiệm vụ bí mật của Phùng Nam Thư là ngụy trang thành một món quà xinh đẹp, giữ cho gia đình hắn hoà thuận êm ấm.
Đàm Thanh ồ một tiếng:
- Tôi nghe nói sau khi chị Lan Lan rời trường, Cẩm Thuỵ trở thành thư ký của cậu.
Giang Cần gật đầu:
- Đúng vậy, cô nhóc không tệ đâu, làm việc rất cẩn thận, bảo sao Lan Lan lại tiến cử cô ấy.
- Ông chủ này, cậu thấy chị Lan Lan hay Cẩm Thuỵ được việc hơn?
- Đàm Thanh ơi là Đàm Thanh, tôi đã nói rồi, cô bớt ở chung với Tô Nại đi, bây giờ tôi nghe cô nói mà thấy đầu nhưng nhức rồi đấy.
- Thôi được, vậy anh Đổng và Lộ Phi Vũ thì sao?
Có lẽ là do Đàm Thanh mới rời trường đã nhận nhiệm vụ tuyên truyền ở thành phố khác, phải xa môi trường và đồng nghiệp thân quen, tuy rằng cô không nói ra miệng, nhưng ít nhiều cũng hơi nhớ mọi người.
Giang Cần cũng kể lại một số chuyện ở trường cho cô nghe, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, ví dụ như Đổng Văn Hào đã bước trên con đường làm đạo diễn một đi không trở lại, Phú Quý Lật Trời lại béo lên, trước kỳ nghỉ giáo sư Nghiêm nói 207 có mùi lẩu, thật ra là đang nhắc khéo rằng lâu rồi mọi người không ăn lẩu.
Về phần Lộ Phi Vũ, từ khi giao Tiêu đề hôm nay cho cậu ta, có vẻ con hàng này đã biết dùng từ “chấn kinh” như thế nào rồi, ngày nào cũng chấn kinh mãi thôi.
Ngoài cái đó ra, cậu ta còn phát triển thêm mấy tiêu đề khác như “sợ chết khiếp”, “sợ phát choáng”, “đổ mồ hôi”, “thế nhưng”, bảo là muốn trở thành người phụ trách mảng truyền thông, đúng là nói hươu nói vượn.