Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 758: CHƯƠNG 757: TẬN CÙNG VŨ TRỤ LÀ NẰM NGỬA (2)

Trò chuyện đơn giản vài ba câu, Giang Cần nhờ người đặt chỗ tại một nhà hàng ven biển, sau đó cùng hơn chục người thuộc đội tuyên truyền đón xe đi đến, team building trong gió biển.

- Các bạn, thời gian gần đây mọi người đã vất vả nhiều rồi, tuy rằng quãng thời gian không dài, nhưng tôi biết, trung bình mỗi người các bạn đều đã trải qua bốn năm đợt tuyên truyền tại các thành phố, cũng có không ít nhân viên cũ đã theo tới tám chín đợt tuyên truyền.

- Đến giờ phút này, chúng ta đã thành lập được 50 chi nhánh lớn nhỏ, số lượng người dùng đăng ký cũng đang tăng lên nhanh chóng, với tư cách là người sáng lập của Zhihu, tôi muốn kính mọi người một ly.

Giang Cần cầm ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.

- Bây giờ xem như đã quảng bá xong ở những thành phố tương đối lớn, còn lại một vài thành phố nhỏ, mọi người không cần tốn công quá, cứ khoảng hai người một nhóm đi là được.

- Hiện tại Zhihu đã trở thành xu hướng, việc marketing trực tuyến cũng đang được thực hiện, sau một tháng hoạt động này, tôi sẽ phát tiền thưởng cho mọi người, để quản lý Đàm dẫn mọi người đi du lịch.

- Ờm… Là du lịch hàng thật giá thật, sẽ không xuất hiện bất cứ nhiệm vụ đột xuất nào trên đường đi.

Giang Cần thấy Đàm Thanh thay đổi sắc mặt, bèn lập tức bổ sung một câu.

Sau buổi liên hoan, mọi người đã thân nhau hơn nên có người mạnh dạn đề nghị đi chơi bi-a, đi hát karaoke hoặc đến quán bar nhảy mấy tiếng.

Tuy rằng công việc của họ vẫn đang trong tình trạng cấp bách, nhưng xây cung điện Lăng Tiêu cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, thế nên Giang Cần vui vẻ đồng ý, chẳng qua hắn không tham gia với mọi người mà đi ra bãi biển.

- Tôi ra bờ biển đi dạo, tiện thể suy ngẫm về tương lai của công ty.

Giang Cần bỏ lại một câu đầy sâu sắc rồi bước xuống cầu thang, đi ra bãi biển.

Trong khi đó, nhóm nhân viên tuyên truyền nhìn bóng lưng ông chủ rời đi, cảm thấy tuy rằng ông chủ vẫn còn là sinh viên, nhưng thật sự ở hắn lại có sự ổn định và trưởng thành lạ thường.

Mười phút sau, người đàn ông được cho là trưởng thành và ổn định kia đi tới bể rửa chân ngoài bãi biển, tìm một chỗ trên đường xi măng, vươn tay dọn sạch cát sỏi rồi ngồi xuống, nhìn không chớp mắt.

Chân cô gái này trắng thật.

Ơ, vậy mà lại có bạn trai rồi.

Giang Cần nhìn cô gái mặc chiếc áo hoodie cùng quần đùi đang rửa đôi chân trắng ngọc ngà, thuận tay đưa đôi giày trong tay cho chàng trai ở phía sau, khoé miệng hắn không kìm được mà nhếch lên.

Vậy thì đây cũng chẳng phải là một ngày đặc biệt sao?

Đợi đến ngày mình thật sự có được tự do, dẫn Phùng Nam Thư đến bãi biển bán dép lê cũng không tệ, tuy rằng chẳng kiếm được bao nhiêu, nhưng khi đó mình đã không còn thiếu tiền.

Thế nhưng nếu dẫn theo tiểu phú bà, chắc chắn cô ấy sẽ không cho mình nhìn chân người khác đâu.

Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh kết thúc trong vội vã, đối với một số người, kỳ nghỉ này trôi qua thật nhàm chán, nhưng đối với một số người khác, thì kỳ nghỉ này lại đầy ắp thu hoạch.

Tập đoàn Vạn Chúng và bất động sản Tần Thị chính thức hợp tác, bắt đầu tìm người thiết kế bản vẽ thi công, tiến hành liên hệ với một số đội ngũ thi công địa phương để giải quyết các vấn đề chi tiết trước khi khởi công dự án.

Dù sao, một tòa nhà cao tầng không thể tự mọc lên từ mặt đất, những chi tiết nhỏ cần phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Đồng thời, theo đề xuất của Giang Cần, Hà Ích Quân cũng tiếp nhận kế hoạch cải tạo một trung tâm thương mại cũ ở một thành phố gần Lâm Xuyên.

Dự án này là do chính quyền địa phương dẫn đầu, tuy rằng lợi nhuận không cao, nhưng chi phí thấp, có thể để cho tập đoàn Vạn Chúng luyện tập trước một bước.

Đây vốn là con đường phát triển mà Giang Cần đã vạch ra cho Vạn Chúng.

Vì khi thời đại thương mại điện tử hoàn toàn mở ra, nhiều trung tâm mua sắm bán hàng trực tiếp sẽ dần dần không thể tiếp tục hoạt động. Tuy nhiên, sự suy thoái của nền kinh tế thị trường và tỷ lệ thất nghiệp gia tăng là điều mà không lãnh đạo nào mong muốn xảy ra.

Chắc chắn bọn họ mong muốn thu hút các nhà đầu tư từ bên ngoài đến để thúc đẩy môi trường kinh doanh địa phương.

Đến lúc đó, hắn sẽ sử dụng danh nghĩa của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên để nhờ chính quyền Lâm Xuyên đứng ra tiếp quản dự án cải tạo trung tâm thương mại cũ. Giống như trường hợp của Vạn Chúng trước đây, hắn sẽ thực hiện một đợt “thay da đổi thịt” với mức đầu tư không quá lớn để tạo dựng thương hiệu Vạn Chúng tại thành phố nhỏ này.

Chờ đến khi công ty phát triển mạnh mẽ, thương hiệu được nhiều người biết đến, lúc đó lại bắt đầu đầu tư vào các khu phức hợp thương mại - nhà ở.

Nhưng hắn không nghĩ tới thím Phùng Nam Thư sẽ chen chân vào, cho Vạn Chúng một cơ hội bén rễ ở Thượng Hải. Con đường thương hiệu mà vốn dĩ cần từ năm đến mười năm để hoàn thành lại có thể chỉ cần một năm rưỡi là có thể đạt được.

Bạn thấy đấy, kế hoạch không theo kịp sự thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!