Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 761: CHƯƠNG 760: NHỮNG NGƯỜI CÓ ĐỊA VỊ

Hắn đứng ở giữa đường dài nhìn về hai bên trái phải, phát hiện sinh viên trở về trường sớm đang lục tục từ phía đông tràn vào, tiến vào trong các cửa hàng, đồng thời, mùi thơm chiên xào nấu rán bay ra từ các hàng quán ven đường làm cho cảm giác đói trở nên có chút rõ ràng.

Giang Cần lấy di động ra mở danh bạ, gọi cho Chu Siêu.

Nhà Siêu tử cách trường học xa nhất, mỗi lần nghỉ đều không dễ mua vé, cho nên y thường sẽ đến từ rất sớm, thuộc về kiểu người đến trường đầu tiên, hiện tại phỏng chừng đã tới.

- Alo, Giang ca, có chuyện gì vậy?

- Tôi đang ở phố đi bộ, cậu ăn cơm tối chưa? Chưa thì lại đây ăn một bữa cơm.

- Được, tôi qua ngay. - Chu Siêu vừa nghe có cơm ăn liền hăng hái.

Giang Cần suy nghĩ một chút:

- Tào ca của cậu đã đến chưa?

- Đến rồi, vừa tới. À đúng rồi, lão Nhậm cũng đã tới.

- Vậy thì kêu cả đi, tôi chờ mọi người ở cửa nhà hàng Nam Sơn, nhanh lên, quá giờ không đợi.

Giang Cần nói xong liền cúp điện thoại, đi vào nhà hàng Nam Sơn, kết quả phát hiện thành viên hội sinh viên trường cũng đang liên hoan, Bằng ca đại danh đỉnh đỉnh đang đứng trong phòng bao, bưng ly rượu mà trắng trợn trang bức.

Nhìn thấy Giang Cần đi qua cửa, sống lưng thẳng tắp của Bằng ca lập tức cong xuống mấy độ, nhìn giống như là lưng bỗng nhiên bị còng, trên khuôn mặt khí phách lập tức lộ ra một nụ cười ngây thơ khả ái.

- Giang ca, cậu cũng đến ăn cơm à? U, cắt kiểu tóc mới, càng đẹp trai, vào đây ăn cùng đi?

- Bằng ca thật là tinh mắt, nhưng tôi đang chờ bạn cùng phòng, lần này thì thôi, để lần sau đi. - Giang Cần xua tay đi qua.

Trong phòng bao có cán sự hội sinh viên mới gia nhập, lúc này nhịn không được há to miệng:

- Kia là Giang Cần phải không?

- Xã hội này là phải biết đạo lý đối nhân xử thế, mặc dù cậu tôi có tiền, thế nhưng tôi có quyền nha, những người có địa vị như bọn tôi đều có quen biết, đây gọi là nhân mạch.

Đàm Thế Bằng trâu bò húc tứ tung, lập được đón nhận những ánh mắt sùng bái của thành viên mới của hội sinh viên, cảm giác gia nhập hội sinh viên đáng giá.

- Bằng ca?

Nhưng vào lúc này, Giang Cần bỗng nhiên trở lại ngoài cửa:

- Tôi bỗng nhiên nhớ tôi có chút việc muốn tìm anh, có tiện không?

- Đương nhiên là thuận tiện, Giang ca có việc gì cứ nói đi. - Đàm Thế Bằng đặt ly rượu xuống rồi đi ra ngoài.

- Mấy tờ giấy xin nghỉ có dấu ấn mà lần trước anh đưa cho tôi đã dùng hết rồi, lại đóng một xấp rồi đưa đến chỗ tôi đi.

- Được, không thành vấn đề, muộn nhất là chiều mai sẽ xong.

Nhìn thấy cảnh này, đám thành viên mới gia nhập nhịn không được mà bắt đầu nghiêng đầu ghé tai, trong lòng tự nhủ quả nhiên gió tầng nào gặp mây tầng ấy, chỉ là tại sao bọn họ lại có cảm giác chủ tịch kính yêu bỗng nhiên giống chó săn nhỉ?

Giang Cần đến chưa đầy một phút thì đã đi, Đàm Thế Bằng trở về lại thẳng lưng, mời mọi người cùng uống.

Cùng lúc đó, Tào Quảng Vũ, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường cũng đi tới phố đi bộ, lộ trình vốn cần mười lăm phút nhưng chỉ cần mười phút.

Mẹ nó, có người mời khách ăn cơm mà không chạy vội sao?

Tuy rằng mỗi lần trở về trường, lão Giang chó kia đều có thể mang đến một đống tư liệu thực tế mới mẻ, nồng nặc mùi vị trang bức, thường xuyên phun cho bọn họ đứng không vững, nhưng ai lại từ chối một bữa cơm miễn phí đây?

Tào Quảng Vũ đưa tay móc ra hai cái nút tai nghe lúc ngủ, chưa vào cửa đã dùng, thầm nghĩ lát nữa mặc kệ Giang Cần phun như thế nào thì y vẫn có thể giả điếc mà ăn cơm.

Nhưng điều khiến Tào thiếu gia không ngờ tới chính là, bốn người vừa gọi đồ ăn xong, Giang Cần đã mở album ảnh điện thoại của mình ra.

- Kỳ nghỉ này tôi đến nhà lão Tào chơi, các cậu biết không? Nhà cậu tôi thật sự là biệt thự, còn là biệt thự kiểu Trung Quốc rất có phong cách.

“...”

Tay cầm đũa của Tào thiếu gia dừng lại, do dự một lát, lấy nút tai ra khỏi tai.

Nếu như không nghe đề tài kiểu này, linh hồn của y sẽ không chịu được.

- Siêu tử, cậu có thấy cái cây này không? Nó gọi là Hoàng Kim Lưu Tuyền, một gốc lớn như này thì cũng phải hơn 10 ngàn.

- Còn có cái này, hồ nước nhỏ, mẹ nó, cậu nghe có được không, còn mẹ nó hồ nước nhỏ, chừng này đã to hơn phòng khách nhà tôi rồi. - Trong giọng nói của Giang Cần tràn ngập hâm mộ.

Hâm mộ của hắn có vẻ hơi giả, nhưng Chu Siêu và Nhâm Tự Cường trừng mắt như chó ngốc thế nhưng là thật:

- A đậu, thật hay giả?

Giang Cần chỉ chỉ đôi mắt của mình:

- Tôi tận mắt nhìn thấy, hơn nữa nhà cậu tôi còn có một chiếc Lincoln phiên bản dài, đáng tiếc tôi quên chụp ảnh, ít nhất cũng phải hơn một triệu.

- Tào ca, bình thường bọn tôi nghe cho vui tai, kết quả cậu là thật sao?

- Tôi vốn là nói thật, ai bảo các cậu không có mắt nhìn. - Tào Quảng Vũ như đang cưỡi mây đạp gió.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!