Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 762: CHƯƠNG 761: NGƯỜI NHÀ CỦA PHÙNG NAM THƯ ĐẾN HƯNG SƯ VẤN TỘI?

Sau khi ăn cơm tối xong, trời còn chưa tối, bốn người đi ra khỏi phòng bao xuống lầu tính tiền.

Những bữa cơm ngày trước, Tào thiếu gia toàn là nghe Giang Cần khoe này kia, luôn có cảm giác muốn giết địch nhưng lực bất tòng tâm, không ngờ lần này từ đầu đến cuối đều là Giang Cần khoe giùm y, làm cho y ăn xong nhưng vẫn không muốn đi đâu, luôn cảm thấy vẫn chưa thỏa tấm lòng son.

Nhưng không sao, mọi người ở cùng một ký túc xá, trở về tiếp tục đề tài là được.

Bốn người đến quầy thu ngân ở cửa, hô một tiếng tính tiền, chị gái thu ngân lập tức xuất ra hóa đơn rồi mở miệng:

- Phòng số 3, tổng cộng một trăm hai mươi ba, làm chẵn một trăm hai mươi cho các anh đi.

Tiếng nói vừa dứt, Tào Quảng Vũ quay đầu nhìn về phía Giang Cần, chờ hắn móc tiền ra, bởi vì bữa cơm này là do hắn hẹn, theo đạo lý mà nói nên là hắn bỏ tiền.

Giang Cần giống như ngầm hiểu, lộ ra biểu tình yên tâm cứ để tôi, sau đó quay đầu nhìn về phía nhân viên thu ngân:

- Tào thiếu gia của chúng tôi ở Hàng Châu sống trong biệt thự luôn ngồi xe sang, không cần làm chẵn, cô nhất quyết làm chẵn cho cậu ấy thì sẽ khiến cậu ấy tức giận.

- Được rồi, vậy một trăm hai mươi ba. – Chị gái nhún nhún vai, đã không xa lạ gì với chuyện trang bức vui vẻ này.

“...”

Tào Quảng Vũ hít sâu một hơi, đầu óc mơ hồ, lúc này trong lòng chỉ có hai chữ, mẹ nó.

Quảng đường 15 phút từ phố đi bộ trở về ký túc xá, Tào thiếu gia ở nhà biệt thự vì hơn một trăm tệ mà chửi liên tọi suốt mười bốn phút, trong đó có một phút nghỉ ngơi là bởi vì Giang Cần bỗng nhiên đưa tay sờ vào túi áo của y, lấy tai nghe của y và nhét vào trong lỗ tai của mình.

Nhưng sau khi trở về ký túc xá, Giang Cần vẫn chia sẻ với y một nửa tiền cơm, lúc này mới để cho Tào thiếu gia ngừng chửi rủa.

Nhưng dẫu vậy, lão Tào vẫn là cảm thấy thiệt thòi, mẹ nó, mình vốn là định đi ăn chực, kết quả vẫn là gánh một nửa, này con mẹ nó tìm ai nói lý lẽ đây.

Nhất là Chu Siêu càng ngày càng béo, làm cho y càng nhìn càng muốn nổi giận.

- Bây giờ giặt quần áo thì liệu ngày mai có khô được không nhỉ? - Giang Cần đột nhiên hỏi một câu.

Nhâm Tự Cường suy nghĩ một chút:

- Tôi nhớ dự báo thời tiết nói ngày mai trời hơi nhiều mây, chỉ sợ không được.

“...”

Giang Cần lấy ra bộ quần áo mà mình cho là đẹp nhất kia, mở ra xem một chút, có chút nhăn nhúm, hình như đã mặc hai lần trong mấy ngày nghỉ và không giặt.

- Lão Tào, tôi nhớ cậu có bộ giống tôi, cho tôi mượn đi?

Tào Quảng Vũ dựng thẳng ngón giữa:

- Cậu bao tiền cơm tối nay thì tôi cho mượn.

- Cậu đường đường là phú nhị đại, sao lại thực tế như vậy?

- Đây là cách tôi thực tế.

Giang Cần móc ra sáu mươi tệ đưa tới:

- Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao cậu rõ ràng là phú nhị đại lại không thể giả trang thành phú nhị đại, bởi vì ngay cả sáu mươi tệ tiền phí trang bức mà cậu cũng không muốn trả.

Tào Quảng Vũ nhận tiền, quan sát tờ 50 tệ và tờ 10 tệ một lúc lâu, trong lòng vẫn cảm thấy rất kỳ quái:

- Lão Giang, cậu rõ ràng là thần giữ của, vẻ ngoài lại không đẹp trai, sao hôm nay có thể nhịn đau bỏ ra 60 tệ để thuê quần áo của tôi vậy?

- Cậu vừa mắng tôi cái gì?

- Tôi nói cậu là đồ ki bo.

- Đây là khen, tôi nói cậu mắng tôi cái gì.

Tào Quảng Vũ sửng sốt một chút, có chút không chắc mà mở miệng:

- Vẻ ngoài lại không đẹp trai?

Giang Cần lại lấy một đồng xu từ trong ví ra:

- Ngày mai ngồi xe buýt đến bệnh viện Nhân Dân khám mắt đi.

“...”

Sáng hôm sau, giống như Nhâm Tự Cường có nói đêm qua, thời tiết quả thật trở nên có chút âm u, nhưng âm u hồi lâu lại không có mưa.

Sáng nay lớp 4 không có tiết, theo đạo lý mà nói là nên ngủ nướng, nhưng các chị em 503 đều rời giường, bắt đầu rửa mặt trang điểm, chờ đợi nghênh đón Phùng Nam Thư cùng người nhà của cô.

Ở trong suy nghĩ của bọn họ, có thể sinh ra một cô con gái như Phùng Nam Thư thì ba mẹ cô ấy nhất định là người có nhan sắc vừa cao vừa có khí chất.

Nửa giờ sau, đám người 503 sửa soạn xong, tất cả đều xuống lầu, mà Rolls Royce mang theo tượng vàng nhỏ cũng tiến vào sân trường rất đúng giờ.

Rất nhanh, một người đàn ông trung niên từ ghế lái phụ đi xuống, mà cửa sau cũng bị chậm rãi đẩy ra, lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ vừa tinh xảo vừa nhu thuận của Phùng Nam Thư, mà cùng xuống xe với cô còn có một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác kaki dài tay.

Nhìn thấy cảnh này, Cao Văn Tuệ và Phạm Thục Linh đều có chút sửng sốt.

Đây là ba mẹ của Phùng Nam Thư sao? Sao lại khác với tưởng tượng như vậy, trông giống như rất bình thường, không giống như là gia đình hào môn, ngược lại càng giống cha mẹ của gia đình bình thường như bọn họ.

Tuy nhiên thất thần một hồi, Cao Văn Tuệ nhanh chóng phản ứng lại, dẫn người gọi chào dì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!