Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 763: CHƯƠNG 762: NGƯỜI NHÀ CỦA PHÙNG NAM THƯ ĐẾN HƯNG SƯ VẤN TỘI? (2)

- Mấy cháu là bạn cùng phòng của Nam Thư nhà dì phải không?

- Vâng, dì. Cháu là Cao Văn Tuệ, đây là Phạm Thục Linh, còn có Vương Hải Ny, Thái Phương và Dương Mẫn.

- Đều là cô gái ngoan, Nam Thư nhà dì sợ người, nhờ có các cháu thường chăm non, trưa nay dì mời các cháu ăn cơm.

Phùng Nam Thư lẳng lặng đứng nhìn ở bên cạnh, nhìn thấy người phụ nữ vẻ mặt hiền lành mỉm cười, lông mi cô khẽ run hai cái, sau đó má phấn phồng lên, ánh mắt sáng ngời, cao lãnh không chịu được.

Nhưng rất nhanh, người phụ nữ đã nhìn quanh một vòng, lông mày bỗng nhiên nhướng lên:

- Thằng chó Giang Cần kia đâu?

“...”

Nghe được câu này, bốn năm người bạn cùng phòng của Phùng Nam Thư đều ngừng thở, trong lòng lộp bộp, thầm nói không xong.

Giang Cần à Giang Cần, cậu suốt ngày bạn bè bè bạn, còn ăn chân người ta, kết quả bây giờ tốt rồi, phụ huynh người ta đến hưng sư vấn tội, lúc gọi tên cậu còn thêm một chữ chó, đây là hận biết bao nhiêu a.

Nhưng cũng không lạ, nếu các cô có nữ nhi bảo bối, luôn luôn nuông chiều, kết quả bị lên đại học bị người ta lừa mất, đoán chừng ý nghĩ đập chết hắn cũng có.

Cao Văn Tuệ từ đầu còn có chút nghi hoặc, bây giờ là tuyệt không nghi ngờ, thật không hổ là nhà giàu a, tiếng mắng chó Giang Cần này thật sự là vô cùng khí thế.

Cô còn thoáng hối hận, sớm biết vậy thì hôm qua đã không nói chuyện Phùng Nam Thư sẽ về trường cùng người nhà cho Giang Cần biết rồi, nếu hắn đến thật, phỏng chừng sẽ bị đập bẹp dí tại chỗ.

Nếu không phải nhờ Tiểu Cao làm thêm ở Hỉ Điềm lâu như vậy, lúc này đã dưỡng thành tâm tư nhanh nhạy:

- Dì à, dì còn chưa xem ký túc xá của chúng cháu nhỉ?

- Được, vậy làm phiền cháu.

- Nhưng chú không thể vào.

Người đàn ông đứng ở bên cạnh khoát tay:

- Không có việc gì, chú tán gẫu với chú Cung một lát, các cháu đi đi.

Cao Văn Tuệ biết mình đã thành công dời đi lực chú ý của bọn họ, nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, sau đó để Phạm Thục Linh dẫn bọn họ đi lên trước, bản thân thì dừng lại ở lầu ba, vụng trộm gọi điện thoại cho Giang Cần.

Tuy rằng cô thường xuyên cãi nhau với Giang Cần, hơn nữa đối phương còn thường lấy chuyện khấu trừ tiền lương để hù dọa cô, nhưng cô hiểu được, nếu xé đi lớp vỏ bất cần đời của Giang Cần ra thì thật ra hắn là một người rất tốt.

Tiền lương đã bị trừ, nhưng số tiền thưởng lần trước còn nhiều hơn tổng số tiền cô nên được nhận hàng tháng.

Quan trọng nhất là cô có thể nhìn thấu, Giang Cần thật sự cưng chiều Phùng Nam Thư, bằng không cô cũng sẽ không càng đẩy càng nghiện. Cho nên cô không hy vọng trên người bạn trong hiện thực sẽ phát sinh tình tiết trong phim thần tượng, ví như vì người nhà không đồng ý mà tạo thành Bad Ending.

Rất nhanh, điện thoại đã được kết nối, bên trong truyền đến thanh âm của Giang Cần.

- Làm sao vậy? Tôi đang định đi về phía các cậu đây.

- Cậu đừng đến nữa, tôi cảm thấy ba mẹ Phùng Nam Thư có thành kiến rất lớn đối với cậu, giọng điệu giống như muốn làm thịt cậu. Tạm thời cậu cứ làm việc của cậu đi, tôi dò xét rõ ràng tình huống rồi sẽ thông báo cho cậu.

“???”

Giang Cần dừng bước dưới toà ký túc xá nam, cảm thấy có chút khó hiểu.

Tuy rằng thông qua những tin tức linh tinh mà chú Cung tiết lộ, mẹ kế Phùng Nam Thư đúng là một nhân vật giỏi giang, nhưng cũng không đến mức vừa thấy mặt đã làm thịt mình chứ, không phải bà ta vẫn luôn không quan tâm tiểu phú bà sao?

Cùng lúc đó, Cao Văn Tuệ thu hồi điện thoại và về ký túc xá, vừa vào cửa đã thấy được "mẹ Phùng Nam Thư" đang đứng ở trên thang, khom lưng, tỉ mỉ mà giúp con gái thay đổi đệm chăn và ga giường.

Tuệ Tuệ Tử cảm thấy bà thật sự không giống phu nhân ưu nhã của hào môn, ngược lại càng giống là mẹ của mình như vậy, tuy rằng bình thường và phổ thông nhưng lại ôn nhu hiền lành.

Lại nhìn Phùng Nam Thư, cặp mắt xinh đẹp kia đang kinh ngạc mà nhìn chằm chằm cảnh tượng này, trong con ngươi dường như có hơi nước đang dâng lên vậy.

Dọn dẹp giường xong, Cao Văn Tuệ nhìn thấy "Mẹ của Phùng Nam Thư" lại bỏ ga trải giường vào trong chậu ở trên ban công, đổ bột giặt lên, sau đó xắn tay áo ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng xoa nắn.

Cảnh tượng này thực sự có cảm giác quá mạnh với các cô gái 503, vì cha mẹ bọn họ cũng làm như vậy khi đưa bọn họ đến đây.

Không ngờ phu nhân hào môn cũng biết làm việc nhà, không phải bọn họ đều mời bảo mẫu sao?

Mà lúc này, tiểu phú bà đã có chút lã chã nước mắt, phồng má phấn chạy lộc cộc đến, ngồi xổm cùng "Mẹ" ở trong phòng vệ sinh, đôi tay nhỏ bé mềm mại thò vào trong chậu, cũng bắt đầu chà xát.

Theo thời gian dần trôi qua, 503 dần dần trở nên sạch sẽ.

Đúng vậy, "người mẹ hiền lành" không chỉ dọn dẹp giường chiếu của Phùng Nam Thư mà còn thuận tay cho làm một đợt tổng vệ sinh cho 503, sắp xếp lại đống tạp vật ở khu vực công cộng.

Đây chính là tính chuyên nghiệp của những người làm việc tại nhà khách cơ quan.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!