Virtus's Reader

Những người làm công việc tại nhà khách cơ quan đều có khả năng thực hiện việc sắp xếp và dọn dẹp với hiệu quả cao nhất, đồng thời cũng có tiêu chuẩn thực hiện phù hợp với quy định. Họ thậm chí có thể sắp xếp chu đáo cả việc sinh hoạt của lãnh đạo cơ quan, việc dọn dẹp một phòng ký túc xá thì càng không phải là vấn đề gì.

Nhưng đám Cao Văn Tuệ cũng không tiện để cho một "Phu nhân hào môn" dọn dẹp chuồng lợn của mình, vì thế mấy người ngay lập tức gia nhập vào trong tổng vệ sinh.

Bảy người phân công hợp tác, không bao lâu, toàn bộ ký túc xá đã trở nên trơn bóng như mới.

Rất nhiều quan hệ thân cận đều được thành lập trong quá trì lao động, tựa như giờ phút này, được "Mẹ của Phùng Nam Thư" dẫn dắt làm tổng vệ sinh một lần, Cao Văn Tuệ cảm thấy bà thật sự rất thân thiết.

Hơn nữa, bà tuyệt đối là loại người mẹ rất thương con gái.

Hóa ra những phu nhân trong phim truyền hình, khoác lên mình bộ lông thú và thưởng thức trà chiều tinh tế hằng ngày đều là giả.

Sau nửa ngày, đoàn người kết thúc tổng vệ sinh, ngồi nghỉ ngơi ở bên giường, Phùng Nam Thư cũng ngồi kề bên "Mẹ", ngoại trừ dáng vẻ không giống thì nhìn thế nào cũng thấy đây là một cặp mẹ con cảm tình rất tốt.

- Sắp trưa rồi, mọi người đói bụng chưa?

- Dì à, chúng con... Vẫn ổn. - Phạm Thục Linh vừa mới trả lời thì bụng đã không biết thân biết phận mà kêu lên.

- Như vậy đi, để dì bảo chú Giang của mấy đưa đặt chỗ ở nhà hàng trước, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi đi ăn cơm luôn.

“?”

Người 503 liếc mắt nhìn nhau, thầm nghĩ thì ra cha của Phùng Nam Thư tên là Phùng Giang, hẳn là như vậy, đúng không?

Bởi vì cha của Phùng Nam Thư không họ Phùng thì họ gì, đạo lý này ngay cả đứa bé ba tuổi cũng hiểu được.

Các nàng không phải ngốc, cũng không phải là không có trí tưởng tượng, chủ yếu là các nàng thật sự không dám tưởng tượng cuộc sống hiện thực theo hướng quá vô lý.

“Trước giờ mỗi khi ký túc xá chúng ta tán gẫu chuyện gia đình, tán gẫu cha mẹ, thì Nam Thư vẫn luôn giữ im lặng, không nói gì cả, tớ còn tưởng rằng gia đình bọn họ bất hòa chứ.”

Bỗng nhiên, Phạm Thục Linh nói nhỏ mấy câu ở bên tai Cao Văn Tuệ.

Còn nhớ lúc mới khai giảng, Phùng Nam Thư đi vào 503 với dáng vẻ của một thiên kim hào môn, Trong chớp nhoáng, vệ sĩ đi theo sau đã nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ cho cô, thậm chí còn tiện tay gấp giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh thành một cái nơ.

Nhưng ngoại trừ vệ sĩ và tài xế, các cô chưa từng gặp cha mẹ của Phùng Nam Thư.

Đúng vậy, bạn giàu có không sai, nhưng khuê nữ rời nhà lên đại học như thế nào cũng phải lộ mặt đi, vẫn không xuất hiện có phải hay không quá không coi trọng, nhưng hiện tại xem ra ngược lại là các nàng hiểu lầm.

Đúng vậy, nhà bạn giàu có, nhưng con gái đi học đại học thì cũng nên lộ mặt chứ nhỉ? Trải qua thời gian dài nhưng vẫn không xuất hiện có thể sẽ khiến người khác nghĩ rằng bạn không coi trọng việc này. Tuy nhiên bây giờ xem ra là các cô đã hiểu lầm.

“Lúc đầu tớ cũng cảm thấy như vậy, nhưng bây giờ tớ chỉ có một câu, trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, con có mẹ như có vàng.”

Cao Văn Tuệ nói xong liền ngẩng đầu nhìn thoáng qua "người mẹ hiền lành" ở đối diện, độ hảo cảm trong lòng cũng tăng lên, đồng thời cũng cảm thấy lo lắng thay cho Giang Cần.

Cha mẹ Phùng Nam Thư cưng chiều cô ấy như vậy, nhìn thấy Giang Cần vừa chảnh vừa xốc nổi như vậy, liệu sẽ để mắt sao?

Cùng lúc đó, trên ghế dài dưới lầu ký túc xá nữ sinh, Giang Chính Hoành đang trò chuyện vui vẻ với chú Cung, ông phát hiện nhà giàu chính là nhà giàu, cho dù là tài xế nhưng cũng có học thức vô cùng uyên bác.

Hai người đàm luận từ thế cục thế giới đến cơm áo gạo tiền, từ khủng hoảng tài chính đến chợ mua thức ăn, quả thực vui quên cả trời đất.

Nhưng rất nhanh, Giang Chính Hoành nhận được điện thoại của vợ xong liền đứng lên:

- Hữu Cầm nói muốn mời ký túc xá Nam Thư ăn cơm, tôi ra ngoài đặt bàn trước, chú Cung tìm một chỗ đậu xe rồi đi cùng chúng tôi đi.

- Giang tiên sinh, tôi không đi được, tôi có thuê một căn phòng ở đối diện, đã lâu không ở, hiện tại phải về thu dọn một chút.

- Như vậy à, thế tôi đây đi trước đây?

- Ngài đi thong thả, có việc gì thì cứ gọi cho tôi.

Chú Cung tiễn Giang Chính Hoành đi, quay đầu nhìn ký túc xá thật sâu, thầm nghĩ lúc này chắc là đại tiểu thư vô cùng vui vẻ.

Hai vợ chồng Giang gia đều là người tốt, nên mới có thể nuôi lớn một cô gia tri kỷ như vậy cho đại tiểu thư, mà đại tiểu thư nhà y cũng xứng đáng.

Cùng lúc đó, Giang Chính Hoành đi tới phố dành riêng cho người đi bộ bên ngoài trường, rẽ trái quẹo phải, đi vào nhà hàng Nam Sơn, đặt một phòng ăn cơm trưa.

Điều này càng làm nổi bật tầm quan trọng của việc trang trí và bài trí nhà hàng Nam Sơn. Ngay cả những vị khách lần đầu đến đây, sau khi so sánh với các nhà hàng khác, cũng sẽ chọn nơi này. Làm sao mà họ không thể phát tài được?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!