Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 768: CHƯƠNG 767: CẢ KÝ TÚC XÁ ĐẨY ĐIÊN RỒI (2)

- Ngoại trừ không thừa nhận tình cảm của mình, thì ở những phương diện khác, tiến độ của bọn họ đều sắp đến nói chuyện cưới gả.

Cao Văn Tuệ hạ thấp giọng:

- Vừa rồi tôi có hỏi, kỳ nghỉ này Nam Thư vẫn luôn ở nhà Giang Cần, vốn là định ở hai ngày, kết quả mẹ Giang Cần không nỡ cô ấy đi.

Phạm Thục Linh tấm tắc một tiếng:

- Đây là trực tiếp nuôi con dâu tương lai trong nhà a...

Cùng lúc đó, Phùng Nam Thư và Giang Cần đứng đối diện nhau, chờ cha mẹ tính tiền, sau đó ánh mắt hai người nhìn nhau nửa ngày, không hiểu sao lại có chút sung sướng.

Chỉ là Giang Cần vẫn nhịn không cười, vì thế tiểu phú bà cũng kéo căng mặt, nhịn thật lâu.

- Cậu cười cái gì?

Phùng Nam Thư xị khuôn mặt nhỏ nhắn, lộ ra biểu tình cao lãnh:

- Mình không cười.

Giang Cần ghé sát vào quan sát vẻ mặt của cô, đồng thời mở miệng hỏi:

- Sao cậu lại đem ba mẹ mình đến đây, nghe Tiểu Cao nói, mẹ còn giặt ga giường cho cậu.

- Dì là người tốt. - Tiểu phú bà nhớ tới chuyện trong ký túc xá, trong lòng không nhịn được mà run run.

- Xem ra kế hoạch của mình đã thành công, quả nhiên cậu bắt được mẹ mình, về sau mình chính là người có tiếng nói nhất ở cái nhà này.

Tiểu phú bà còn lâu mới không quan tâm kế hoạch của hắn, cô vẫn dùng ánh mắt ứa nước mà nhìn hắn, có chút xuất thần, rõ ràng là xa cách quá lâu, nỗi niệm tựa hồ tràn ra khỏi đôi mắt.

Nhưng mà, Phùng Nam Thư lại giỏi nhất khoản cao lãnh, cho nên đây là một kiểu nhung nhớ đầy lạnh lùng, lại còn mang cảm giác trái ngược với hình ảnh bạch phú mỹ nữa chứ.

Sau khi thanh toán xong, Giang Cần mang theo ba mẹ và các cô gái 503 trở về Lâm Đại.

Chiều nay các cô còn phải đi học nên phải về ký túc xá trước, mà Phùng Nam Thư thì lại vẫn còn dáng vẻ không nỡ, rầm rì không muốn đi, nóng lòng muốn thử trốn học.

Hiện tại đã không còn là gần Giang giả cầy, mà là gần Giang cúp học.

Giang Cần bất đắc dĩ, đành phải thốt ra một câu "Nghe lời", mới để cho tiểu phú bà ngoan ngoãn theo Cao Văn Tuệ trở về ký túc xá.

Hắn cảm thấy tiểu phú bà giống như là một nàng công chúa sống trong hồn nhiên và ngây thơ, rất dễ bị dạy hư, hoàn toàn không có khả năng chống lại sự cám dỗ, mà người bạn tốt là hắn lại rất có thể là cám dỗ lớn nhất trong cuộc đời của cô.

- Giang Cần, Nam Thư cũng phải đi học mà sao con không cần đi học?

Viên Hữu Cầm quay đầu lại, bỗng dưng ném ra một câu hỏi như sét đánh ngang tai.

Giang Cần ấp úng:

- Đại học khác với THPT, môi trường ở đây rộng mở và tự do hơn. Ai rảnh mà ngày nào cũng đi học chứ? Mẹ nhìn xem trường này có đến cả mấy chục ngàn sinh viên, phòng học còn không đủ dùng. Con là ngôi sao học tập đầu tiên của Lâm Đại, học cũng nhiều rồi, nên nhường cơ hội học tập cho những bạn có nhu cầu hơn chứ.

Thật ra chiều nay hắn cũng có tiết, nhưng mà ỷ vào cha mẹ không hiểu, cho nên miệng lưỡi dẻo quẹo.

- Thế à?

- Đương nhiên, không phải ba mẹ tò mò công việc làm thêm của con sao? Khoan hãy nói chuyện học tập, con dẫn hai người đi xem văn phòng một chút.

Nghe con trai nhắc tới hai chữ văn phòng, hai vợ chồng quả nhiên bị dời đi lực chú ý.

Mười phút sau, bọn họ đi theo Giang Cần tới căn cứ khởi nghiệp, nhưng không vội vã lên lầu mà đi dạo quanh lầu một, thấy các hạng mục khởi nghiệp khác.

Ví dụ như studio nhiếp ảnh, văn phòng gia sư, thiết kế đồ họa gì đó, xe đạp trong trường các loại, Giang Cần giới thiệu cho bọn họ từng cái một, nói cho bọn họ biết, đây là hạng mục khởi nghiệp của các sinh viên khác.

Giới thiệu chính là để cho ba mẹ biết, khởi nghiệp ở đại học là chuyện rất bình thường không có gì lạ, căn bản không cần kinh ngạc.

Bất quá hắn lại không nói, không phải tất cả hạng mục khởi nghiệp trong trường đều là có thể lên bản tin Lâm Xuyên.

Đến lúc này, trong đầu Viên Hữu Cầm đã có một khái niệm sơ bộ về đại học trong đầu, hóa ra sinh viên không đi học, làm những việc lộn xộn mới là bình thường.

Giang Chính Hoành cũng là vào Sở Y tế sau khi xuất ngũ, ông cũng không biết đại học là cái gì, vì vậy chỉ có thể mặc cho Giang Cần nói bừa, cảm thấy không ổn, nhưng lại không tìm được bằng chứng.

Mắt thấy ba mẹ lộ ra biểu tình như có điều suy nghĩ, Giang Cần biết trong lòng bọn họ đã tiếp nhận, vì thế mới đưa bọn họ lên lầu hai, đẩy cửa phòng 208 ra.

- Đây là văn phòng của con, đây là những nhân viên cốt cán và con đang làm một ông chủ bán thời gian cho những người này.

Đổng Văn Hào: “...?”

Tô Nại: “...?”

Lộ Phi Vũ: “...?”

Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành nhìn những nhân viên mang thẻ nhân viên và đồng phục chỉnh tề, những biểu đồ cong cong trên tường, cùng khẩu hiệu "Phấn đấu một đời, giàu sang ba đời", cuối cùng không nhịn được mà nhìn nhau.

Đây là công ty của con trai mình? Đây đều là nhân viên của mình? Thoạt nhìn thật đúng là không phải chỉ là chơi đùa nhỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!