Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 769: CHƯƠNG 768: THÊM MỘT VỊ HỌC GIẢ SHIP CP

Mặc dù biết rằng hiện tại bọn họ đang ở trong khuôn viên trường đại học, nhưng căn phòng 208 lại toát lên bầu không khí chuyên nghiệp của công sở. Cũng chẳng trách hai vợ chồng lại có chút bối rối.

- Ông chủ, hai vị này là? - Đổng Văn Hào mở miệng trước.

- Là ba mẹ tôi, tới Xuyên làm chút chuyện, thuận tiện tới đây tham quan một chút.

Nghe được câu này, đám người lập tức ngừng công việc trong tay rồi vây quanh, người có ánh mắt thì đi rót nước và chuyển ghế, cảnh tượng này khiến cho Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành đều có chút không thích ứng, nhưng vẫn cười híp mắt tiếp nhận hết thảy.

Cùng lúc đó, Giang Cần kéo Tô Na sang một bên, hỏi về việc tích hợp Alipay vào hệ thống Multi-group.

Để đảm bảo hệ thống ổn định, họ đã chi tiền thuê một công ty chuyên nghiệp để thực hiện việc này. Tô Na, với tư cách là trưởng bộ phận kỹ thuật, đương nhiên là người phụ trách đối tiếp hai bên.

Nếu là Ngụy Lan Lan, Đàm Thanh hoặc Đổng Văn Hào tiếp người, Giang Cần không cần hỏi quá nhiều, Giang Cần sẽ không cần phải hỏi nhiều, nhưng tính cách của Tô Nại khiến cô không phù hợp với việc xử lý một số vấn đề hợp tác kinh doanh.

Tuy nhiên, không còn cách nào khác, Giang Cần chỉ có vài người tin tưởng, và trong số đó chỉ có Tô Nại là am hiểu về kỹ thuật.

- Hợp đồng đã được gửi qua, tôi đã xem qua một lượt, có ghi chú về các thuật ngữ chuyên ngành trong đó và gửi vào email của cậu, chờ cậu quyết định.

- Ngoài ra, tôi đã đánh giá độ khó về mặt kỹ thuật và thấy giá mà họ đưa ra hơi cao, ít nhất có thể giảm được 20%.

- Còn một điểm nữa là người hiện đang đối tiếp với chúng ta không am hiểu về kỹ thuật, giao tiếp với anh ta rất khó khăn. Nếu sau này quyết định hợp tác, cậu nhất thiết phải yêu cầu họ cử trưởng bộ phận kỹ thuật của họ sang để làm việc, nếu không sẽ mất rất nhiều thời gian.

Tô Nại bình tĩnh báo cáo tiến độ công việc hiện tại, chỉ vài câu ngắn gọn đã mô tả rõ ràng vấn đề cần giải quyết, điều này khiến Giang Cần thực sự bất ngờ.

Xem ra hắn vẫn đánh giá thấp cô, trong lĩnh vực kỹ thuật, chuyên môn của Tô Na vẫn là không ai sánh bằng.

Hơn nữa, Giang Cần cảm thấy mình đã có thành kiến quá sâu với Tô Nại. Cô thực sự không phải lúc nào cũng xem phim đen, nếu không, cô sẽ không thể trưởng thành rõ ràng như vậy.

- Nại Nại, khi cô không xem phim đen, cô vẫn rất đáng tin cậy.

"..."

Nghe lời khẳng định của Giang Cần, Tô Nại không chắc mình được khen hay bị xúc phạm.

Đúng vào lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng bước chân, giáo sư Nghiêm giẫm giày da đi lên, lầm bầm 207 có phải lại ăn lẩu hay không, sao tôi lại ngửi thấy mùi lẩu.

Sau đó vừa lên đã bị Giang Cần kéo đến trước mặt cha mẹ mình, tiến hành giới thiệu long trọng.

- Ba mẹ, đây là giáo sư Nghiêm, là giáo sư thâm niên của Lâm Đại, sau khi về hưu được mới đến đây người quản lý căn cứ khởi nghiệp. Hạng mục của con được giáo sư Nghiêm ủng hộ rất nhiều, nếu như không có giáo sư dạy bảo, có khi con sẽ không có được thành tựu như ngày hôm nay.

- Cả đời giáo sư cống hiến cho sự nghiệp giáo dục, đào tạo biết bao thế hệ học trò. Cho đến tận bây giờ, ông vẫn luôn hỗ trợ chúng con - những học trò của mình, bằng mọi cách có thể.

Nghe được mấy câu này, hai vợ chồng Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành lập tức bắt đầu nói lời cảm ơn với giáo sư Nghiêm, cảm ơn ông đã bồi dưỡng Giang Cần, lại cảm ơn ông đã chăm sóc Giang Cần.

Còn nói thằng con này không bớt lo, về sau phải làm phiền giáo sư Nghiêm nhiều.

Mà khoan hãy nói, giọng điệu hiện tại của Viên phu nhân cũng giống như giọng điệu lúc trước nhờ Cao Văn Tuệ chăm sóc tiểu phú bà, cũng khó trách Cao Văn Tuệ nhận lầm người.

Giáo sư Nghiêm bị Giang Cần nịnh nọt đến mức không biết đường nào mà lần, lại được bố mẹ Giang Cần cảm ơn đến mức đầu óc quay cuồng, lập tức cũng bắt đầu xã giao.

Cảm nhận khi nhận được lời cảm ơn từ học sinh và từ phụ huynh học sinh là hoàn toàn khác nhau. Điều này càng khiến Giáo sư Nghiêm cảm thấy tự hào về khả năng giảng dạy của mình, thế là ông quên mất rằng bản thân đến đây là để ám chỉ với Giang Cần là ông đã lâu không ăn lẩu.

- Giang Cần.

- Có chuyện gì vậy, giáo sư?

Giáo sư Nghiêm sửng sốt một chút:

- Tôi đến đây là để làm gì?

Giang Cần giơ ngón tay cái lên:

- Giáo sư, ánh mắt thầy bây giờ trong suốt giống như sinh viên đại học.

“?”

Sau khi tiễn giáo sư Nghiêm đi, Giang Cần hơi nhếch khóe miệng, thầm nghĩ lần này đã ổn rồi.

Thấy được cảnh tượng thực tế, lại có núi lớn là giáo sư Nghiêm đảm bảo, sau này cho dù mình lại làm ra chuyện lớn gì trên bản tin, ba mẹ cũng sẽ không quá kinh ngạc.

- Con trai anh đúng là bản lĩnh, vậy mà thật sự mở một công ty trong trường. - Viên Hữu Cầm từ căn cứ khởi nghiệp đi ra, vẻ mặt có chút cảm thán.

Giang Chính Hoành ngậm điếu thuốc hút hai hơi:

- Có bản lĩnh cũng là di truyền từ em, em không thấy nó nói dối...... Ặc, cách nói chuyện quả thực giống đúc lúc em đối phó với anh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!