Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 770: CHƯƠNG 769: THÊM MỘT VỊ HỌC GIẢ SHIP CP (2)

- Ý anh là hồi trẻ em cũng nên kinh doanh?

- Cái đó không thể nói được, dù sao lúc chúng ta còn trẻ thời đại bất đồng, hơn nữa em cũng chưa từng tiếp nhận giáo dục đại học.

Viên Hữu Cầm cũng không suy nghĩ nhiều, dù sao cũng yên tâm:

- Kỳ thật em cũng không muốn Giang Cần đại phú đại quý, chỉ cần nó khỏe mạnh, đừng đụng vào đồ trái pháp luật, đối tốt với Nam Thư, là em yên tâm rồi.

Giang Chính Hoành nhìn vợ mình, thầm nghĩ em nghĩ đúng là đơn giản, nếu con em không đại phú đại quý, thì dựa vào cái gì để đối tốt với Phùng Nam Thư, người ta đi xe có gắn tượng vàng kia kìa.

Thằng nhóc thúi cả ngày tiền tiền, lên đại học không nói tiếng nào đã lập nghiệp, có lẽ cũng có một phần áp lực bắt nguồn từ điểm này.

- Xem rồi, yên tâm rồi, quay về khách sạn thôi. Anh ngồi xe cả ngày, thắt lưng còn chưa nghỉ ngơi chút nào. - Giang Chính Hoành vừa nói vừa nện lưng.

Viên Hữu Cầm lắc đầu:

- Em phải chờ Nam Thư tan học, dẫn nó đi dạo. Nếu không lần này rời đi, phải tết mới gặp lại được.

- Vậy thì anh về một mình?

Đúng vào lúc này, Giang Cần cũng từ căn cứ khởi nghiệp đi ra, hai vợ chồng cũng nói cho hắn dự định tiếp theo.

Giang Cần suy nghĩ một chút:

- Được rồi, mẹ, mẹ đi chỗ Phùng Nam Thư đi. Về phần ba, ba không thể trở về, ba phải mời bạn cùng phòng con ăn một bữa cơm. Ba nghĩ xem, hai người đến đây đã mời cả phòng Phùng Nam Thư ăn cơm, thế nhưng lại không mời ký túc xá chúng con, truyền ra ngoài cũng không hay.

Giang Chính Hoành sau khi nghe xong thì cũng gật gật đầu:

- Có lý, vậy con gọi điện thoại đi, buổi tối chúng ta uống chút rượu.

- Cha con hai người đừng có gấp uống uống, mẹ còn không biết phòng học của Nam Thư ở đâu.

- À vậy để con bảo thư ký dẫn mẹ đi.

Giang Cần cầm điện thoại gọi cho Văn Cẩm Thụy, gọi cô ra, thầm nghĩ nếu hai mẹ con định ra ngoài dạo phố, có cô ấy ở đây cũng có thể giúp trả tiền, hay dẫn đường gì đó.

Khoan đã? Tại sao lại là hai mẹ con?

Đầu óc Giang Cần co rút một chút, còn chưa kịp phản ứng, thì phát hiện mẹ đã vội vàng đi theo Văn Cẩm Thụy đến tòa nhà dạy học.

Lúc này là bốn giờ rưỡi chiều, sinh viên còn chưa tan học, cho nên Viên Hữu Cầm đứng chờ ở cửa, có vài sinh viên ngồi ở hàng đầu có thể nhìn thấy bà xuyên qua thủy tinh, nhưng cũng không quá để ý.

Bởi vì có rất nhiều phụ huynh khi đến trường đều thích lén nhìn con mình học tập, ngược lại không có gì kỳ quái.

Nhưng rất nhanh, trong hành lang trống trải ngoại trừ tiếng giảng bài ra lại có thêm tiếng giày cao gót cộc cộc cộc. Giảng viên chủ nhiệm lớp 4, Tiết Hồng Anh cất bước đi tới, cô định sắp xếp một chút chuyện diễn tập phòng cháy chữa cháy, kết quả vừa đến gần đã thấy được Viên Hữu Cầm, biểu tình không khỏi hơi sửng sốt.

- Chị là phụ huynh của sinh viên sao?

- Đúng, tôi là mẹ của Giang Cần, chào cô giáo.

Tiết Hồng Anh sửng sốt một chút:

- Giang Cần lớp 3 kia?

Viên Hữu Cầm cũng có chút kinh ngạc:

- Cô giáo biết nó à?

- Giang Cần là ngôi sao khởi nghiệp của học viện chúng tôi, đừng nói tôi là giáo viên của học viện, cho dù là học viện khác cũng không có ai không biết cậu ấy.

- Cô giáo quá khen rồi, thằng nhóc kia chỉ là chơi mấy thứ lung tung thôi.

Tiết Hồng Anh nở nụ cười, bỗng nhiên phản ứng lại:

- Bất quá hình như chị đi nhầm rồi, hôm nay không học gộp lớp, đây là phòng học của lớp 4 chúng tôi.

Viên Hữu Cầm cũng sửng sốt, sau đó khoát tay:

- Cô giáo hiểu lầm rồi, tôi không tìm Giang Cần, tôi đang đợi Nam Thư tan học, con bé học lớp 4 phải không?

“...”

Tiết Hồng Anh hô hấp trì trệ, trong nháy mắt, lượng đường trong máu tăng cao!

Phải biết rằng, giáo viên chủ nhiệm lớp 4 này là quản trị viên nhóm "Học giả CP" của Cao Văn Tuệ, làm sao có thể là người bình thường được?

Mẹ của Giang Cần đến trường học chờ Phùng Nam Thư tan học? Được được được, chơi như vậy đúng không, tôi đây có tinh thần!

- Mẹ Giang Cần, sao chị lại ở chỗ này chờ Phùng Nam Thư của lớp tôi vậy?

- Quả nhiên cô ấy và Giang Cần đang yêu nhau phải không?

- Chậc, Giang Cần giỏi thật đấy, không nói một lời mà đã dẫn về nhà cho mọi người gặp rồi à?

- Hai người là phụ huynh, rất ủng hộ bọn họ ở bên nhau sao? Đây là lần đầu tiên tôi gặp trường hợp như vậy.

Gen "ship cp" ở trong người Tiết Hồng Anh trỗi dậy, hàng loạt câu hỏi ập đến như vũ bão, mỗi câu hỏi đều như một cái bẫy ngọt ngào chờ đợi kẹo sa lưới.

Công việc giảng dạy ở đại học chẳng có gì thú vị, cô Tiết cũng chỉ là đang tìm kiếm những viên kẹo ngọt ngào cho bản thân trong môi trường làm việc tẻ nhạt này. Tuy những câu chuyện tình yêu bình thường cũng có sức hấp dẫn riêng, nhưng không có gì sánh được với câu chuyện của Phùng Nam Thư và Giang Cần.

Viên Hữu Cầm bị hỏi đến mức ngẩn người, thầm nghĩ trong bụng, đại học không phải là không quản chuyện yêu đương sao? Sao vị giáo viên này lại kích động như bắt được học sinh yêu sớm vậy?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!