Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 771: CHƯƠNG 770: MẸ CỦA GIANG CẦN ĐẾN ĐÓN TA

Nhưng thực ra việc yêu thương Phùng Nam Thư không liên quan quá nhiều đến Giang Cần, mà là do trong những ngày Phùng Nam Thư ở lại nhà, hai "mẹ con" đã dần dần trò chuyện về một số chuyện xưa.

Sau khi biết được kể từ năm 8 tuổi Phùng Nam Thư đã sống một mình, hơn nữa còn không có mẹ, chỉ có quỷ mới biết bà đã đau lòng đến nhường nào.

Thường nói con trai giống mẹ, tâm trạng của Viên Hữu Cầm cũng giống Giang Cần, đều sinh ra một loại tình cảm tương tự như muốn bảo vệ Phùng Nam Thư.

Hơn nữa bà quả thật hy vọng Phùng Nam Thư làm con dâu của mình, dưới tác dụng của hai bên, Viên Hữu Cầm mới có thể không ngại vất vả mà đưa cô đến trường, giặt ga giường cho cô, làm còn hoàn mỹ hơn cả mẹ ruột.

Trong mắt bà, bất kể quan hệ giữa Giang Cần và Phùng Nam Thư phát triển đến phương hướng nào thì Phùng Nam Thư đều là tiểu cô nương xứng đáng được yêu thương.

Thực ra, điều này cũng có liên quan đến việc Giang Cần đột nhiên trở nên độc lập sau khi lên đại học. Con trai đột nhiên không cần mẹ nữa, còn tự mở công ty, thậm chí không cần tiền sinh hoạt phí. Tình mẫu tử dạt dào không biết trút đi đâu của bà, theo thời gian, đã chuyển sang người của Phùng Nam Thu.

Dù sao tình huống này rất phức tạp, vừa có liên quan đến Giang Cần, Phùng Nam Thư và cả tâm tính của bản thân bà.

Từ lâu Viên Hữu Cầm đã từng nói, bà muốn có một người con gái, nhưng đáng tiếc con đầu lòng sinh ra một đứa con trai, muốn có con gái nữa đã không thể nào, trừ phi bà và lão Giang nguyện ý nghỉ việc, nhưng ngẫm lại cũng biết, cái giá này quá lớn.

Phùng Nam Thư không có mẹ lại đúng lúc bù đắp thiếu sót trong tâm tình của Viên Hữu Cầm.

Phụ nữ đều là động vật cảm tính, nhất là phụ nữ đang tiến vào thời kỳ mãn kinh, rất nhiều chuyện liền trở nên tự nhiên, căn bản là không cần lý do gì.

- Mẹ Giang Cần?

Viên Hữu Cầm bỗng nhiên phục hồi tinh thần:

- Cô giáo, thật sự xin lỗi, tôi còn chưa hỏi cô xưng hô như thế nào đây?

- A, tôi họ Tiết, chị gọi tôi là cô Tiết là được. - Tiết Hồng Anh đáp.

- Cô Tiết, cô dạy học ở trường chắc chắn là rất vất vả đi, nhìn cô còn trẻ như vậy, đã kết hôn chưa?

“...”

Hai người nói chuyện phiếm hai mươi phút. Trong hai mươi phút này, năm lần đi xem mắt trong kỳ nghỉ Quốc khánh của Tiết Hồng Anh đều bị Viên Hữu Cầm hỏi sạch sành sanh, mỗi một lần đều bởi thất bại vì những lý do kỳ lạ.

Ngoài ra, cô còn thuận tiện nói ngày trước mình có một người bạn tốt, nhưng bởi vì quan hệ ngành nghề khác biệt nên không đến với nhau.

Nhưng vào lúc này, trong hành lang bỗng nhiên vang lên một đoạn nhạc thư giãn, báo hiệu chương trình học của chiều nay đã kết thúc, Tiết Anh Hồng nhớ tới sự tình diễn luyện phòng cháy chữa cháy, vì vậy cất bước đi vào phòng học.

Nhưng vừa mới đi lên bục giảng, Tiết Anh Hồng liền ngẩn cả người, thầm nghĩ tin tức cá nhân của mình đã sắp bị mẹ Giang Cần bới sạch sẽ, nhưng mà đường của mình đi đâu cả rồi?

- Kinh dị, không hổ là mẹ của Giang Cần...

Tiết Anh Hồng mím môi, bỗng nhiên nhìn thấy Cao Văn Tuệ đang nháy mắt ra hiệu ở dưới bục giảng, tinh thần tức thì tỉnh táo, xem ra “đường trưởng” đã thu hoạch được tình báo bọn họ muốn.

Sau hồi lâu, các lớp học của Học viện Tài chính lục tục tan học, lúc này Phùng Nam Thư cũng từ trong phòng học chạy ra, đi lộc cộc tới trước mặt Viên Hữu Cầm, ánh mắt sáng ngời.

Mẹ của Giang Cần có chút thích mình.

Mẹ của Giang Cần đến đón mình.

Giang Cần......

Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần......

Ai cũng không ngờ Phùng Nam Thư mặt không chút thay đổi như ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, trong nội tâm lại hoan hô nhảy nhót như một tiểu cô nương.

- Nam Thư, lát nữa ta đi ăn một bữa cơm, cháu và dì cùng đi dạo phố, lại nói đây là lần đầu tiên dì tới Lâm Xuyên.

Phùng Nam Thư choáng váng một hồi:

- Dì, cháu không biết đường.

Viên Hữu Cầm mở cờ trong bụng, miệng có chút không khép lại được:

- Không sao, chúng ta có Tiểu Văn, cô ấy đang chờ ở dưới lầu.

- Oh, oh.

Lúc này, có rất nhiều người đi qua bên cạnh hai người, mỗi một người đều không nhịn được mà bắt đầu liếc mắt quan sát.

Nếu như chỉ là một người phụ nữ đứng ở cửa, vậy thì quả thực không có gì đáng nhìn, nhưng người phụ nữ này lại nắm tay Phùng Nam Thư, thế thì ngược lại rất đáng giá quan sát.

- Người kia là mẹ của Phùng Nam Thư sao?

- Hình như không phải, cảm giác không giống lắm.

- Ừm, tôi cũng cảm thấy không giống lắm, ngũ quan và khí chất không có nhiều điểm tương đồng.

- Vậy là ai?

- Là mẹ của Giang Cần, vừa rồi lúc tôi đi học hình như có nghe người của 503 nói một câu.

“?”

Nghe được người biết chuyện tiết lộ, các sinh viên đi ngang qua không khỏi hai mặt nhìn nhau, đầu óc giống như là chậm nửa nhịp.

Không phải là bạn tốt sao? Mẹ nó, sao mẹ của Giang Cần và Phùng Nam Thư lại thân thiết như mẹ con vậy, bạn tốt làm gì có chuyện thông gia nhỉ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!