Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 772: CHƯƠNG 771: MẤT TIỀN OAN

- Nếu là mẹ của Giang Cần, tôi cảm thấy thật ra cũng có thể coi là mẹ của Phùng Nam Thư.

- Lần trước người ta đã làm sáng tỏ rồi mà, nói chỉ là bạn tốt.

- Nhưng đâu có nghĩa là trong sạch, chỉ có thể nói sở thích của Giang Cần có chút biến thái.

- Thế nhưng tại sao yêu đương ở đại học mà xuất hiện cả cha mẹ vậy, hình như hai người này đều đến từ Tế Châu, sẽ không phải là hứa hôn từ trong bụng chứ?

- Ta mẹ nó, tên Giang Cần kia quá đáng chết, tôi độc thân hai mươi năm, tại sao từ bé mà hắn ta đã có diễm phúc vô biên như vậy?

“...”

Sáu giờ chiều, Viên Hữu Cầm và Phùng Nam Thư ngồi xe đi vào trung tâm thành phố, các thành viên khác của 503 cũng cùng nhau xuất động, đi theo mẹ Giang Cần một đường ăn uống.

Diện tích Lâm Xuyên tuy rằng không lớn, nhưng diện tích đô thị hóa lại không nhỏ, chỉ riêng phố buôn bán tụ tập đông người đã có vài cái.

Phụ nữ nha, không một ai là không thích đi dạo phố, nhất là khi có người đi cùng, lúc đó đi dạo phố mà thanh mana mãi không thấy cạn.

Dọc theo đường đi, Viên Hữu Cầm vẫn dắt Phùng Nam Thư, hỏi cô muốn mua cái gì, muốn đi đâu, thật sự là dáng vẻ cưng chiều con gái, làm cho mấy người Cao Văn Tuệ hâm mộ không thôi.

Các cô cảm thấy, giống như một khúc mắc nào đó của Phùng Nam Thư đã được cởi bỏ, tự nguyện thả ra vẻ thơ ngây thuần ái của chính mình.

Cùng lúc đó, Tào Quảng Vũ, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường cũng nhận được điện thoại của Giang Cần, nói muốn mời bọn họ ăn một bữa cơm.

Sau khi nghe được tin tức này, trong đó có hai người lại biểu hiện vô cùng do dự.

Chu Siêu cũng có chút ngượng ngùng, trong lòng nói mình béo rồi, hay là lần này không đi.

Tào Quảng Vũ là cảm thấy tháng này mình gần hết sinh hoạt phí rồi, tại sao cậu ta lại muốn mời mình ăn cơm nhỉ?

- Đừng lề mề nữa, ra đây hết đi. Nói thật cho các cậu biết, không phải tôi muốn mời khách, là ba mẹ tôi tới Lâm Xuyên làm việc, thuận tiện muốn mời các cậu ăn một bữa cơm.

- Thì ra là như vậy!

Vừa nghe lời này, Tào Quảng Vũ và Chu Siêu lập tức không có áp lực, thay quần áo liền đi thẳng ra ngoài trường đường dành riêng cho người đi bộ.

Đi tới cửa nhà hàng Nam Sơn, lão Tào bỗng nhiên dừng bước, để Chu Siêu và Nhâm Tự Cường đi lên phòng bao trước. Chờ sau khi bọn họ đi rồi, y liền kéo nhân viên phục vụ, hỏi trong tiệm có tượng Quan Công hay không.

Mà khoan hãy nói, Quan Công được coi là võ tài thần, nhà hàng Nam Sơn thật đúng là có một cái.

Tào Quảng Vũ thư thả, lại nhìn thực đơn Giang Cần đã gọi, vung tay lên, ghi thêm hai chai rượu trắng.

Chờ sau khi làm xong hết thảy, lão Tào diễu võ dương oai đi vào phòng bao, vừa vào cửa đã thân thiết bắt chuyện với bố Giang.

Sau khi rượu và thức ăn được mang lên đầy đủ, những người khác đều chỉ lo ăn cơm, nhưng riêng Tào Quảng Vũ là ngay cả cơm cũng không thèm ăn, không ngừng rót rượu, mời rượu, rót rượu, mời rượu cho bố Giang, sẽ không bao giờ để cho ly rượu của đối phương trống không.

- Tiểu Tào, cháu chờ một lát, để chú ăn một miếng đồ ăn đi, đậu phộng cũng được.

Bố Giang bị Tào Quảng Vũ kính đến phát sợ, trong lòng tự nhủ nhân duyên của con trai ở ký túc xá không tệ a, xem chỗ bạn cùng phòng này, kính rượu mình liên tục.

Giang Cần nhìn cũng thấy khó hiểu, thầm nghĩ sao hôm nay lão Tào lại kỳ quặc như vậy.

Tào Quảng Vũ cũng không giải thích, lại bưng ly rượu lên kính bố Giang một ly, thầm nghĩ chờ ta chuốc say chú, sẽ đẩy Giang Cần ra, dập đầu rầm một cái, khặc khặc, ta chính là chú của Giang Cần!

Nửa giờ sau, bố Giang chậm rãi ăn thức ăn, liếc mắt nhìn Tào Quảng Vũ đã nằm sấp trên bàn bất tỉnh nhân sự, nhịn không được nhìn về phía Giang Cần.

- Bạn học của con... Không phải rất giỏi uống sao.

- Ba cứ uống của ba đi, Tào thiếu gia thường như vậy, cũng không biết là dây thần kinh bị chập rồi.

Bố Giang gật gật đầu, bắt đầu kêu gọi Chu Siêu và Nhâm Tự Cường, ăn nhiều đồ ăn, ăn không đủ no tiếp tục gọi.

Mà Giang Cần thì nhìn các cô chia sẻ động thái mới ở trong nhóm nhất loạn thất giai nhân 503.

“Giang Cần, cậu không tới quá thiệt, hôm nay Phùng Nam Thư cười thật vui vẻ a.”

“Các chị em đừng đi xa, chúng ta tập hợp ở quảng trường Ngọn đuốc, phía trước có người làm hoạt động, chính là nơi có bóng bay.”

“Giang Cần, Phùng Nam Thư nói trước kia cậu đã đồng ý đưa cô ấy đi xem phim, nhưng đến giờ vẫn chưa đi, hiện tại mẹ Giang muốn dẫn chúng tôi đi xem phim.”

“Cười chết tôi rồi, Vương Hải Ny vừa mới nói cô ấy cũng muốn có một người mẹ chồng như mẹ Giang Cần, tức khắc ánh mắt Nam Thư trở nên rất cảnh giác.”

“Cao Văn Tuệ cậu nhanh lên, sắp bắt đầu soát vé rồi, đừng chụp ảnh nữa!”

Sau khi cơm nước xong, từ nhà hàng Nam Sơn trở về ký túc xá, ánh mắt Giang Cần luôn dán vào khung chat QQ, tưởng tượng khung cảnh dựa vào trò chuyện của các cô, khóe miệng hơi nhếch lên.

Đúng vào lúc này, Tào Quảng Vũ nôn một tiếng, nhanh chóng bò dậy khỏi giường, vào WC nôn hai cái, hình như là đã hơi tỉnh rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!