Sau khi đi ra WC, Tào thiếu gia bình thường không có gì lạ ngồi thừ người ở trên ghế hồi lâu, trong đầu bắt đầu nhớ lại hành vi vừa rồi, mới ý thức được, hình như mình không kiên trì đến phân đoạn kết bái thì đã gục rồi.
Đáng giận a, cơ hội tốt như vậy, sao mình lại không yếu như vậy!
Tào Quảng Vũ tức giận không chịu được, xoay người sờ chén trà trên bàn định uống ngụm nước, kết quả lại phát hiện cái ví tiền “lãng tử” của mình lại nằm ở trên bàn.
- Tại sao ví của tôi lại ở đây?
- Cậu thanh toán xong tiện tay ném lên quầy, là tôi lấy về cho cậu. - Nhậm Tự Cường nói một câu.
Tào Quảng Vũ choáng váng:
- Không phải chú Giang mời ăn cơm sao?
- Ai biết cậu đâu, ở trong phòng hô to tôi là chú, tôi là chú, bữa cơm hôm nay để tôi, không ai được cướp, chú Giang đã đưa tiền rồi nhưng cậu lại cướp về và nhét cho người ta.
“...”
Nghe xong miêu tả của Nhâm Tự Cường, Tào Quảng Vũ như bị sét đánh, thầm nói bỏ mẹ rồi, thật mẹ nó mất cả chì lẫn chài.
…
Khoảng mười giờ tối, bóng đêm mê ly dần dần sẫm màu.
Viên Hữu Cầm dẫn cả phòng ký túc của Phùng Nam Thư ăn ngon, dạo phố đi bộ, còn xem bộ phim "Đại nghiệp kiến quốc" mới ra, sau đó lại đưa họ về ký túc xá, quả thực là một trải nghiệm cảm giác có con gái.
Nữ sinh đại học làm gì từng trải mấy cái này, ngay lập tức bị mẹ Giang Cần mê hoặc quên lối.
Buổi tối ở ký túc xá, dưới chủ trì của Cao Văn Tuệ, năm nữ sinh triển khai thảo luận sâu sắc về đề tài "Tôi muốn một người mẹ chồng tương lai như thế nào".
Tôi mong có một mẹ chồng, như làn gió mát lành từ núi cao thổi xuống, mang đến sự sảng khoái, thư thái. Tôi mong có một mẹ chồng, như ánh sáng ấm áp của thành cổ, soi sáng con đường con đi và xua tan đi mọi u tối. Tôi mong có một mẹ chồng, luôn bên cạnh từ sớm mai khi mặt trời mọc đến đêm tối khi màn đêm buông xuống....
Chỉ có Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ nhắn và nhấn mạnh nhiều lần, đó là mẹ bạn tốt, các cậu đừng có thuận miệng, gấu đen của tớ sợ nhất là từ này, các cậu đừng dọa cậu ấy.
Vì vậy, chủ đề của buổi tâm sự đêm khuya của 503 lại đổi thành "Tôi muốn một người mẹ của bạn tốt tương lai như thế nào".
Nữ sinh đại học làm gì có tâm tư xấu gì chứ, chỉ là thích ảo tưởng thôi.
Phùng Nam Thư ngồi ở bên giường nghe các cô thảo luận, biểu tình giống như là một con mèo Felis đáng yêu, trong đôi mắt xinh đẹp lóe lên sắc thái kỳ dị.
Bên kia, Tào Quảng Vũ say rượu phạm phải sai lầm, cả người hối hận không thôi, bám theo Giang Cần khắp nơi, từ ban công, WC, trên giường, như hình với bóng, bất chấp tất cả để nghe hắn gọi một tiếng chú mới cam tâm, bằng không là toi công tiêu số tiền này.
Chết tiệt, thằng khốn!
Chẳng trách cậu ta lại liều mạng kính rượu cha mình, hạ quyết tâm muốn làm chú tôi đúng không? Đáng đời cậu phải trả tiền!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vốn là người trong nhà định mời bạn cùng phòng ăn cơm, để bạn cùng phòng trả tiền quả thật có chút không hợp lý, vì thế Giang Cần nói cho Tào Quảng Vũ, cậu gọi chú thì trả lại tiền cơm cho cậu.
- Chú.
- Cháu trai ngoan.
Tào Quảng Vũ cầm lại tiền trí khôn, ngóng nhìn đêm tối ngoài cửa sổ mà lâm vào trầm tư.
Mình đây tốn chín trâu hai hổ để làm hết thảy, cuối cùng nhận được gì? Tuyệt vời, một ông chú.
- Tào ca, nhớ lâu một chút đi, tôi ăn cơm cậu mời riết cũng thấy ngại á. - Chu Siêu vừa cắt móng tay vừa yên lặng lầm bầm một tiếng.
Tào Quảng Vũ tức giận muốn chết, thầm nghĩ này lại thêm một thằng được tiện nghi khoe mẽ:
- Cậu cho là tôi muốn vậy sao?
“...”
Ngày hôm sau, Giang Cần dậy sớm và rời khỏi ký túc xá, dẫn theo Tô Nại đến trung tâm thành phố, gặp gỡ trưởng bộ phận kỹ thuật và kỹ sư của công ty mạng Link-X, tiến hành trao đổi trực tiếp và thống nhất một số dịch vụ kỹ thuật của nền tảng thanh toán bên thứ ba.
Đúng như Tô Nại nói, đám người làm kỹ thuật này rất tinh ranh, há mồm là đòi giá cắt cổ, quả thực không có nhân tính.
Cũng phải nói, sau năm 2009, chỉ cần mở một công ty liên quan đến Internet là có thể nằm không mà thu tiền, bởi vì người không am hiểu ngành nghề này thực sự không biết cách trả giá, chỉ nghĩ rằng càng đắt càng cao cấp.
Bất quá Giang Cần không quan tâm, dựa theo thói quen trả giá với lái buôn ở chợ, há mồm liền chém một nửa.
- 300.
- 150.
Người đối diện do dự một lúc lâu:
- Như vậy đi, 280. Giá kết bạn với Giang tổng đây, ngài là được Hà tổng giới thiệu, chúng tôi không có khả năng rao giá trên trời.
Giang Cần suy nghĩ một chút:
- 140.
- Sao bên tôi hạ xuống, ngài cũng hạ xuống vậy?
- Gặp giá trước tiên chém một nửa, tôi đi đâu cũng trả giả như vậy đấy, anh không tin thì gọi điện thoại hỏi lão Hà đi.