- Nhưng theo lẽ thường, chúng tôi giảm một chút, ngài cũng phải tăng một chút. Trong quá trình này cả hai bên đều thỏa hiệp, cuối cùng đi đến một giá trị trung gian là cả hai bên đều vừa lòng, thế thì giao dịch mới đạt thành chứ.
Giang Cần thầm nói các người mẹ nó thật dong dài:
- Được rồi, vậy các anh hô giá lại lần nữa đi.
Người đối diện lại sáp đầu ghé tai thương nghị một chút:
- Như vậy đi, trọn gói 320, chúng tôi tặng kèm thêm dịch vụ bảo trì.
Giang Cần do dự một lúc lâu:
- Tôi vẫn ra 140.
- Không phải ngài trước tiên chém một nửa sao, sao chúng tôi tăng mà ngài không tăng lên a?
- Tôi chỉ có chừng ấy tiền, bây giờ túi đã rỗng tuếch thì lấy gì mà tăng đây?
Giang Cần vừa nói vừa quay đầu nhìn về phía lập trình viên bảo bối của mình:
- Trong túi cô còn gì không? Đưa thêm cho tôi.
Tô Nại: …
Mười một giờ trưa, Giang Cần và Tô Nại rời khỏi trang web Link-X, lái xe trở về đại học Lâm Xuyên, Giang Cần còn cảm thấy không thoải mái, theo đạo lý mà nói bọn họ muốn 300, bản thân chắc chắn phải chém đến 150 mới hài lòng.
Kết quả cuối cùng mềm lòng, 180 đã thành giao, mất máu 30 ngàn tệ.
- Tô Nại, cô nói nếu tôi chém xuống còn 140 thì có phải bọn họ cũng có thể đồng ý không?
Tô Nại nhếch khóe miệng:
- Ông chủ, cậu chém chết bọn họ luôn đi. Bây giờ tôi đi mua cho cậu một con dao, ta trở về một chuyến, cậu uy hiếp bọn họ làm việc, làm xong việc lại ép bọn họ bỏ tiền cho cậu.
- Nghe rất sảng khoái, chỉ tiếc pháp luật không cho phép.
Giang Cần dừng xe trước đèn xanh đèn đỏ, nhìn chằm chằm vào đồng hồ đếm thời gian trước mặt, bỗng nhiên mở miệng:
- Nhưng chuyện này cũng nhắc nhở tôi, hậu kỳ chúng ta càng làm càng lớn, không thành lập đội ngũ kỹ thuật chuyên nghiệp thì chắc chắn sẽ chịu thiệt.
- Vậy thì sao?
- Làm một đợt tuyển dụng xã hội đi, tuy bây giờ Multi-group vẫn còn ở thời kỳ ngủ đông, nhưng chuyện gì cũng nên chuẩn bị sớm, cùng lắm là tôi nuôi bọn họ nửa năm, vừa hay ném cho bọn họ một cái hạng mục nhỏ để bồi dưỡng độ ăn ý của đoàn đội.
Tô Nại nhếch khóe miệng:
- Vậy địa điểm làm việc thì sao?
- Chi nhánh Multi-group ở Vạn Chúng a, không phải đã có sẵn rồi sao?
- Chi nhánh ở Vạn Chúng đã đầy người rồi, không phải là Đàm Thanh đã nói, bộ phận kinh doanh và bộ phận marketing đã mở rộng thêm khoảng 40% nhân số.
Từ sau khi Zhihu bắt đầu tiếp thị địa phương, Giang Cần đã lâu không đến Vạn Chúng, thiếu chút nữa quên mất chuyện này. Nhưng không thể phủ nhận, biện pháp giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn.
- Hiện tại Lão Hà đã thường trú ở Thượng Hải, có hiểu quan huyện không bằng hiện quản không, Vạn Chúng hiện tại còn không phải là do tôi định đoạt sao. Chờ có thời gian, tôi đi dọn văn phòng lão Hà ra, chúng tôi dùng tạm đi.
Tô Nại nín thở:
- Ông chủ, nếu như dựa theo kế hoạch của cậu, số lượng nhân viên của Multi-group và Zhihu còn có thể tiếp tục tăng lên, nhất là khi Multi-group đến giai đoạn tiếp thị địa phương, phỏng chừng nhân lực còn tăng gấp đôi.
Giang Cần sửng sốt một chút:
- Cô muốn biểu đạt điều gì?
- Cậu cũng không thể từng bước dời trống Vạn Chúng chứ.
Tô Nại nói xong, trong đầu đã hình thành hình ảnh, tương lai đoàn đội càng ngày càng lớn mạnh, đến một nhóm người, thì có một cửa hàng ở Vạn Chúng bị dọn sạch, đổi thành văn phòng, sau đó lại đến một nhóm người, thì có một cửa hàng ở Vạn Chúng bị dọn sạch, đổi thành văn phòng.
Khá lắm, không đầy hai năm, trung tâm thương mại Vạn Chúng sẽ phải đổi tên.
Giang Cần chỉ chia sẻ hội viên trang web video với Tô Nại, chứ không có chia sẻ hình ảnh trong đầu, cho nên nhìn không thấy thứ mà cô não bổ ra, bằng không hắn nhất định sẽ càng thêm hưng phấn.
- Bây giờ Lan Lan đang ở Vạn Chúng, tôi để cho cô ấy sắp xếp một chút, cô tìm thời gian qua đó, phối hợp với cô ấy tuyển cho tôi một nhóm dùng tạm cái đã.
- Được.
Xử lý xong chuyện thanh toán bên thứ ba, lại lên xong kế hoạch thành lập đoàn đội kỹ thuật, Giang Cần đưa Tô Nại về căn cứ khởi nghiệp 208, sau đó lái xe đi tới khách sạn cha mẹ đang ở.
Hôm nay, Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành đi chọn quần áo tham gia hôn lễ, cũng không phải bởi vì coi trọng hôn lễ này mà chủ yếu là vì họ hàng gặp mặt, cho nên phải giữ thể diện.
Nhớ ngày xưa, tất cả mọi người đều sống chung một làng. Sau này, một số người đi làm ăn xa và phát triển tốt nên chuyển đến Lâm Xuyên sinh sống. Tuy không thường xuyên qua lại, nhưng mỗi khi Tết đến xuân về, việc so sánh cuộc sống của nhau ai tốt ai tệ là điều không thể tránh khỏi.
Đặc biệt là nhà tổ chức đám cưới lần này rất hoành tráng. Nghe nói nhà cô dâu cũng là gia đình kinh doanh. Do đó, tuy nhà họ Giang không đến mức phải giả vờ giàu có, nhưng việc sửa soạn một chút cũng không quá phận.
Giang Cần dừng xe, đi vào khách sạn. Vừa vào cửa, hắn đã nhìn thấy Giang Chính Hoành đang mặc thử quần áo dự tiệc ngày mai, trong đó có một chiếc thắt lưng LV đặc biệt chói mắt, khiến Giang Cần nhìn chằm chằm hồi lâu.