- Ba, đai lưng này của ba mua ở quán nào vậy? Thật có mắt nhìn.
- Cái gì mua quán nào, đây là Nam Thư tặng ba.
Giang Cần sửng sốt một chút:
- Tiểu phú bà tặng ba, là đồ thật hả?
Giang Chính Hoành không hiểu gì về đồ hiệu:
- Thắt lưng không phải là thắt quần sao, cái này còn có thật giả à?
- Thắt lưng cũng giống như giày, cũng có hàng hiệu a, nhưng tự dưng sao tiểu phú bà lại tặng thắt lưng cho ba?
- Lúc nghỉ lễ con không về, không phải là con bảo Nam Thư mang về một cái đĩa CD để tặng ba sao? Thú thật ba không thích lắm, nhưng con bé cứ xem đi xem lại ở nhà, nên là ba tặng luôn cái đĩa CD cho nó luôn. Sau đó nó mua cho ba một cái thắt lưng.
Giang Chính Hoành nói xong câu thì bỗng nhớ tới cái tượng vàng nhỏ được gắn ở đầu xe, động tác trong tay nhất thời trì trệ:
- Thắt lưng này không phải đắt lắm chứ?
Giang Cần mím môi:
- Không đắt lắm, mấy trăm tệ. Ba cứ dùng đi, nếu ba không dùng, đến lúc đó cô ấy lại cảm thấy mình tặng chưa đủ tốt.
Viên Hữu Cầm lúc này đã đi tới:
- Ngày mai ba mẹ tham gia hôn lễ, sau khi xong việc sẽ trở về Tế Châu, con có muốn đi cùng không?
- Để coi ngày mai có tiết không, nếu có tiết thì con sẽ đi cùng ba mẹ.
“?”
Hai vợ chồng liếc nhau một cái, thầm nghĩ con trai ngốc nói sai rồi, không phải là không có tiết mới đi cùng sao? Với chỉ số thông minh này, cũng không biết là mở công ty kiểu gì.
Trong lúc nói chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Giang Cần cách gần nhất, vì thế đi qua mở cửa, phát hiện là tiểu phú bà vẻ mặt cao lãnh.
Cô đang đứng trên thảm trải sàn hành lang, hai tay nắm dây đeo túi xách của mình, dáng vẻ thiên kim hao môn khí chất trong trẻo lạnh lùng.
- Là ai vậy?
- Không biết, có thể là đi nhầm. Cũng không biết là nhà ai lạc mất tiểu cô nương, thế mà xinh đẹp như vậy. - Giang Cần cố ý thừa nước đục thả câu.
Phùng Nam Thư nheo mắt lại:
- Còn như vậy nữa là mình sẽ xấu hổ.
- Cậu là bạn tốt của mình, cậu thẹn thùng cái gì. Mình còn chưa hỏi cậu đâu, làm sao cậu tìm được nơi này mà đến?
- Tối qua mình có đến đây rồi.
Giang Cần bám khung cửa nhìn cô:
- Sao mẹ mình vừa đến là cậu suốt ngày lẻo đẻo theo vậy, quên luôn đi dạo cùng mình? Cậu có chút đứng núi này trông núi nọ nha.
Phùng Nam Thư vẻ mặt cao lãnh nhìn hắn:
- Mình muốn tìm cậu ôm một cái, nhưng cậu luôn chạy lung tung.
Ôm, lại ôm, suốt ngày ôm, chỉ cần gặp mặt là muốn ôm!
Giang Cần nhìn tiểu phú bà vẻ mặt cao lãnh, thầm nghĩ cậu lúc nào cũng ảo tưởng những thứ cấm kỵ với bạn tốt của mình.
Lúc này, Phùng Nam Thư cũng đang nhìn Giang Cần, không hiểu tại sao hắn lại nheo mắt nhìn mình. Sau một lúc tỏ ra cao lãnh, cô không thể nhịn được nữa, thấy hắn vẫn không nói gì liền bĩu môi đấm hắn một cái.
Nhìn thấy tiểu phú bà biểu lộ cảm xúc hiếm có, Giang Cần nhịn không được cười một tiếng, sau đó đưa tay kéo cô vào, thuận tiện đóng kỹ cửa phòng.
Nghe được tiếng đóng cửa, ánh mắt Viên Hữu Cầm dời khỏi TV, lập tức sáng mắt lên.
- A Nam Thư, sao cháu lại đến đây?
- Dì ơi, c-cháu nhớ dì lắm.
Phùng Nam Thư đi vào, hai tay nắm chặt đai ba lô, biểu tình hơi căng thẳng, cô nói xong liền mím lại cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận.
Cùng lúc đó, Giang Cần đi cùng cô cũng hơi sửng sốt, bỗng nhiên ý thức được đây dường như là lần đầu tiên tiểu phú bà trực tiếp nói rõ mình đang nhớ một người.
Đúng vậy, chính là lần đầu tiên.
Bởi vì trên QQ của hắn chỉ có một câu "Ca ca em nhớ anh" là do Cao Văn Tuệ gửi.
Nhìn vào ánh mắt của tiểu phú bà lúc này, có thể thấy cô chưa bao giờ nói câu này với ai cả. Cô cũng không chắc mình có đủ tư cách để nhớ nhung một người hay không, càng không biết mẹ hắn sẽ phản ứng như thế nào khi nghe thấy. Trong lòng cô có chút mong chờ, nhưng cũng có chút sợ hãi.
Nhưng may mắn là, lần này Phùng Nam Thư nhớ đúng người, bởi vì Viên Hữu Cầm cũng rất nhớ cô.
Từ khi còn trẻ, bà đã mong ước có một cô con gái, nhưng mãi đến hai mươi năm sau mới tìm được cảm giác có con gái. Cô con gái này vừa ngoan ngoãn lại xinh đẹp, còn nói nhớ bà, ngay cả trái tim sắt đá cũng phải mềm lòng.
Ánh mắt Viên Hữu Cầm lập tức dịu dàng đến mức hơi ươn ướt:
- Nuôi con gái tốt hơn nuôi con trai, mới một ngày không gặp đã biết nhớ mẹ, tất cả đều do Giang Chính Hoành, chẳng ra gì cả!
Giang Chính Hoành lúc này đang cạo râu ở trong phòng vệ sinh, nghe câu này thì ngẩn ra, thầm nghĩ chuyện này liên quan gì đến tôi?
Giang Cần cũng sửng sốt, thầm nghĩ mẹ à, mẹ nói như vậy khiến con cảm thấy mình thật vô giá!
- Nam Thư, qua đây ngồi với dì.
Cùng với giọng nói của Viên Hữu Cầm vang lên, tay nắm chặt túi xách của Phùng Nam Thư bỗng nhiên buông lỏng ra, sau đó cô mím môi, nhu thuận ngồi xuống bên cạnh Viên Hữu Cầm, trong ánh mắt tràn đầy vui vẻ.
Đây chính là thứ tình cảm có qua có lại, chỉ có loại nhung nhớ được đáp lại mới là có giá trị.
Thật là giống mẹ con, đứa con trai vô hình có chút đau lòng.