Năm phút sau, đợi đến khi Giang Chính Hoành cạo râu xong, cả nhà bốn người xuống dưới lầu ăn một bữa cơm, sau đó Giang Cần chuẩn bị trở về trường học, thuận tiện mang theo tiểu phú bà.
Hai vợ chồng đưa bọn họ đến cửa chính, nhìn bọn họ lên xe, mãi đến khi hai người rẽ sang góc phố tiếp theo mới thu hồi ánh mắt.
- Nếu sau này Phùng Nam Thư không phải là con dâu em, em sẽ khổ sở biết bao nhiêu. - Giang Chính Hoành không nhịn được mà cảm thán một tiếng.
Viên Hữu Cầm quay đầu nhìn ông, ánh mắt trở nên có chút sắc bén:
- Phủi phui cái mồm, mau phi phi phi.
- Được được được, phi phi.
- Phải phi ba lần, phi ba lần thì cái miệng quạ đen của anh mới mất đi hiệu lực, hiểu không?
Nhìn vẻ mặt khẩn trương trên mặt bà xã không giống như đùa giỡn, Giang Chính Hoành vội vàng hít sâu một hơi, phi một cái vang dội, làm cho người qua đường đạp xe đi ngang qua cũng phải hoảng sợ.
Viên Hữu Cầm khó có thể tin nhìn ông:
- Không phải đã nói ba lần rồi sao? Đây không phải mới phi một cái à?
Giang Chính Hoành sửng sốt một chút:
- Cộng thêm hai cái vừa rồi không phải là ba cái sao?
- Thời điểm quan trọng này mà anh còn khoe học toán giỏi cái gì, lại phi ba cái, nhanh lên.
- Phi phi phi!!
Nghe Giang Chính Hoành phi đủ rồi, Viên Hữu Cầm mới thở phào nhẹ nhõm, giống như là một tảng đá lớn treo trong lòng bỗng nhiên rơi xuống đất, xoay người trở về khách sạn.
Giang Chính Hoành cũng không biết nên khóc nên cười, trong lòng nói con trai giống mẹ không sai a, cả một đám đều mê tín như vậy, nghĩ phi phi phi hữu dụng, vậy không phải thế giới đã sớm hòa bình rồi sao?
Tuy nhiên, là một người đàn ông đã kết hôn nhiều năm, lão Giang hiểu sâu sắc câu nói này không thể nói ra miệng. Khi gặp chuyện, không nên thêm dầu vào lửa, mà nên đồng ý với mọi điều vợ nói, đây mới là triết lý sống của một người đàn ông trưởng thành khi đối mặt với vợ.
Lão Giang xách ống quần, ngồi xổm dưới lầu hút điếu thuốc, sau đó mới chậm rãi lên lầu, phát hiện Viên Hữu Cầm đang gọi điện thoại.
- Nam Thư, hai đứa đến trường chưa?
- Dạ rồi dì, cũng đã ngồi trên đùi.
- Hả?
Viên Hữu Cầm giơ điện thoại, không hiểu nửa câu sau của Phùng Nam Thư, nếu nói ngồi trên giường ký túc xá thì rất dễ hiểu, nhưng ngồi trên đùi là chuyện gì.
Bà Viên vừa ngẫm nghĩ, vừa thử luồn chân của mình xuống dưới mông, kết quả thiếu chút nữa rút gân.
Nhưng vào lúc này, đầu dây bên kia truyền đến âm thanh xào xạc, giọng Phùng Nam Thư trong loa đã đổi thành Giang Cần.
- Không có gì đâu mẹ, tiểu phú bà hơi ngốc, hoàn toàn không biết mình đang nói cái gì. Con cúp nha, bận rộn lắm.
- Ngày mai con đến sớm một chút, đừng bỏ lỡ hôn lễ. - Viên Hữu Cầm nhịn không được dặn dò một câu.
- Biết rồi, ngày mai con lái xe qua, mẹ và ba chờ ở cửa khách sạn là được.
207 căn cứ khởi nghiệp, Giang Cần tay trái ôm vòng eo mảnh khảnh của Phùng Nam Thư, tay phải thì cúp điện thoại:
- Tại sao cái gì cũng nói ra ngoài được hết vậy?
Lúc này tiểu phú bà đang ngồi trên đùi của bạn tốt, thân thể như là giun mà cuộn ở trong lòng hắn. Thấy hắn cúp điện thoại của mình, cô cũng không lên tiếng, chỉ là cái đầu nhỏ lại cọ hai cái trên cổ bạn tốt.
Tính từ ngày nghỉ lễ Quốc khánh, hơn nữa mấy ngày nay luôn ở cạnh mẹ Giang Cần, Phùng Nam Thư vẫn không tìm được cơ hội muốn hắn ôm, hiện tại cuối cùng đã đạt được mong muốn, cô đã sớm mềm đến ngay cả sức mở miệng cũng không có.
- Sao chúng ta không đi rừng phong?
- Về sau thời tiết càng ngày càng lạnh, bốn phía rừng phong thụ gió, đi chỗ đó thì sớm muộn gì cũng bị cảm.
Phùng Nam Thư gật đầu:
- Ca ca, cậu suy nghĩ thật chu đáo.
Giang Cần lập tức nheo mắt lại:
- Cậu đừng phỉ báng mình, mình chưa từng nghĩ sẽ ôm cậu hay gì cả, mình chỉ đơn thuần là suy nghĩ về sức khỏe thôi.
- Tôi ngốc nên tin tưởng cậu.
- A, bạn tốt thật dễ dỗ.
Giang Cần đang đắc ý thì bỗng nhiên cảm thấy cổ mình đau nhức, cúi đầu liền phát hiện Phùng Nam Thư đang chu cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ chảy ra một loại khí chất ngơ ngác, trên môi còn dính một xíu nước miếng trong suốt.
Ông chủ Giang che kín cổ, thầm nghĩ đã lâu không gặp làm hắn suýt chút nữa quên béng đi chuyện này, đây chính là tiểu yêu tinh biết cắn người a.
- Giang Cần, đừng che, cho mình xem nào. - Phùng Nam Thư ngửa cổ muốn nhìn một cái.
Giang Cần đưa tay đè đầu nhỏ của cô lại:
- Cậu coi thứ này là chiến lợi phẩm đúng không? Làm xong còn phải nhìn lại.
- Chỉ cần nhìn một cái.
“…”
Ông chủ Giang không biết tiểu phú bà lại thức tỉnh hứng thú gì, cứ thích đóng dấu lên người bạn tốt của mình, đóng dấu xong còn phải thưởng thức một chút, giống như là phần tử phạm tội trở lại hiện trường thưởng thức kiệt tác của mình vậy.