Chờ sau khi thưởng thức xong, tiểu phú bà cúi đầu xuống, lại rụt về trong ngực của hắn, hô hấp nhẹ nhàng giống như là ngủ rồi.
Từng nhiều lần, Giang Cần cho rằng cô đã ngủ thật, nhưng quay đầu nhìn sang lại phát hiện đôi mắt xinh đẹp của cô còn sáng hơn sao, nhìn chằm chằm mình không nhúc nhích.
- Cậu luôn đóng dấu cho mình, mình cũng đóng dấu cho cậu, được không?
- Được. - Phùng Nam Thư không chút do dự, thanh âm trả lời vô cùng thanh thúy.
- Là cậu nói đó nhé.
Giang Cần cúi đầu tiến lại gần cái cổ trắng nõn, hắn tức thì ngửi thấy mùi thơm thanh nhã như hoa linh lan sau cơn mưa trên người tiểu phú bà. Mùi thơm này đối với hắn giống như một que diêm ném vào đống bông, trong nháy mắt có thể bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Nhận ra mình không thể chịu đựng được nữa, ông chủ Giang hoảng hốt, thầm nghĩ may quá, suýt chút nữa thì mất đi một người bạn. Rồi hắn lấy một tờ chi phiếu trên bàn, "bốp" một cái dán lên trán Phùng Nam Thư, khiến cô kêu lên "á".
- Được rồi, cậu bị định trụ, không thể cử động.
Phùng Nam Thư khẩn trương mà thử một chút, sau đó nhìn hắn:
- Mình không bị định trụ, mình còn có thể cử động.
Giang Cần nghiêm túc nhìn cô:
- Cậu giả vờ một chút cũng không được à?
- Được, mình bị định trụ, mình không thể độn.
- Thật ngây thơ…
Giang Cần vẻ mặt ghét bỏ nói một câu, sau đó thơm lên trán cô, rồi tựa vào sô pha, ôm thân thể mềm mại của tiểu phú bà và tiến vào trò chơi bất động.
- Ai động đậy trước là chó.
Thanh âm Phùng Nam Thư bỗng nhiên vang lên:
- Giang Cần cậu là chó con.
Giang Cần lại bổ sung thêm một chút quy tắc:
- Miệng không tính, bằng không làm sao nói chuyện được.
- Nhưng điện thoại dự phòng của cậu đã di chuyển.
- Ảo giác, hết thảy đều là ảo giác…
Phùng Nam Thư bất động, nhưng cái miệng nhỏ nhắn không nhịn được mím lại, thầm nghĩ tuyệt đối không phải ảo giác.
…
Đêm buông xuống, Lâm Xuyên lại chìm trong một trận mưa thu. Cái lạnh ùa về bao trùm lấy cả Lâm Đại.
Đã là tiết trời cuối thu, bầu trời chỉ cần có gió và mưa, trong trường học ắt hẳn sẽ rụng xuống vô số lá vàng úa. Cái se lạnh theo gió len lỏi vào từng góc sân trường.
Trên đường học viện u tối và ẩm ướt, những ngọn đèn đường lờ mờ dần sáng lên, lấp lánh một màu trắng ngà trên mặt đường đọng nước. Tuy nhiên, bầu không khí ẩm ướt khiến những sinh viên qua đường không khỏi rảo bước nhanh hơn, ít ai dừng lại bên đường.
Lúc này, Giang Cần dắt Phùng Nam Thư chạy trên lề đường, đi thẳng đến ký túc xá nữ của Học viện Tài Chính, sau khi đưa cô vào lại nhanh chóng chạy về ký túc xá
Nhưng điều khiến hắn không ngờ chính là, trong ký túc xá chỉ có một mình Chu Siêu, lúc này y đang mở đèn bàn.
- Sao cậu lại ở đây, lão Nhâm với lão Tào đâu?
- Đi hẹn hò rồi.
- Con mẹ nó không làm việc đàng hoàng, có thời gian thì đi kết bạn không tốt sao?
Giang Cần cởi quần áo ướt sũng, run rẩy chui vào ổ chăn.
Chu Siêu quay đầu lại nhìn thoáng qua vị trí giường số 1, nhịn không được thở dài, thầm nghĩ với trình độ cứng miệng của Giang ca, muốn ăn cơm của hắn trước khi tốt nghiệp e là khó lắm.
…
Sáng hôm sau, mưa nhỏ ngừng lại, nhưng trong không khí vẫn còn lành lạnh, mấy người Tào Quảng Vũ đã đi học từ sớm, trong ký túc xá không có một bóng người.
Giang Cần rửa mặt xong thay áo hoodie, sửa sang lại tóc một chút, phát hiện trong gương viết một chữ đẹp trai, thế là hắn nhếch khóe miệng đi xuống lầu.
Hắn vốn không quen người họ hàng ở Lâm Xuyên này, đồng ý tham gia hôn lễ cũng chỉ là vì đưa đón hai vợ chồng, cho nên không đặc biệt ăn diện.
Âu phục cà vạt?
Đây chính là phối trí mà ngay cả phú bà tuyệt mỹ Phùng Nam Thư cũng thèm ăn, cho người ngoài nhìn thì thật thiệt thòi.
Giang Cần thắt dây an toàn, đạp chân ga, thầm nghĩ hôm nay phải dựa vào khuôn mặt đẹp trai này để ăn chực.
Hắn đi tới khách sạn, đón Viên Hữu Cầm và Giang Chính Hoành, ba người không chần chừ thêm nữa, lập tức đi đến Đông Phương Mỹ Cảnh ở quận Nam Thành.
Vừa đến cổng tiểu khu, bọn họ đã thấy được cổng vòm màu đỏ bơm hơi được dựng lên san sát nhau ngay lối vào. Trên cổng ghi dòng chữ "Chú rể Lâm Bằng, Cô dâu Vương Thuý Mai" to lớn, đếm sơ cũng phải được bảy tám cái. Bên đường, một đội múa lân đang nghỉ ngơi, cầm chai nước suối uống ừng ực.
Xe trong tiểu khu đã chật kín, một đám họ hàng đứng trước cửa nhà tán gẫu, trên mặt đất đầy mảnh vụn pháo hoa lẫn với nước mưa đêm qua. Giang Cần đành quay lại, đi vòng một vòng rồi đỗ xe trước một cửa hàng ở bên cạnh.
Cùng lúc hắn vừa tắt máy, đối diện cũng có một chiếc xe tắt máy.
Người ở trên hai chiếc xe vừa xuống đã liếc mắt nhìn nhau, tiếp đó là Giang Chính Hoành lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
- Anh Ba.
- Chính Hoành à, đã lâu không gặp, là em phải không?
Giang Chính Hoành đi qua bắt tay với người ta:
- Lần trước gặp nhau là lúc Tiểu Văn kết hôn nhỉ? Chắc cũng phải bảy tám năm rồi?