- Đúng vậy, khoảng bảy tám năm, đây là… con trai em hả?
- Đúng, con trai em Giang Cần. Giang Cần, đây là bác ba của con.
Giang Cần lập tức chào hỏi, cũng móc điếu Trung Hoa trong túi ra:
- Chào bác ạ, trước giờ chưa từng gặp, nhưng cảm giác bác trẻ hơn ba cháu nhiều.
Bác Ba cười nửa ngày, bỗng nhiên thấy được nhãn hiệu thuốc lá, lại nhìn xe:
- U...
Nói thật, hai năm nay, sự chênh lệch kinh tế giữa Tế Châu và Lâm Xuyên rất lớn. Tế Châu chỉ là một thị trấn nhỏ, trong khi Lâm Xuyên dù sao cũng là một thành phố công nghiệp nặng. Những người họ hàng sống ở đây trong tiềm thức sẽ cảm thấy họ hàng ở Tế Châu nghèo hơn.
Nhưng nhìn nhà Giang Chính Hoành lái Audi, bác Ba không khỏi sửng sốt. Bất quá y cũng không nói thêm gì, chỉ cẩn thận đánh giá Giang Cần, cảm thấy tiểu tử này có chút quen.
Tên thật của bác Ba là Lâm Đức Hoài, cũng mang theo gia đình đến ăn tiệc. Con gái của y lớn hơn Giang Cần ba tuổi, đã tốt nghiệp, tên là Linh Linh, cô đi tới chào hỏi từng người.
- Linh Linh làm việc ở đâu?
- Còn đang tìm, ánh mắt con bé tương đối cao, không muốn làm ở nhưng đơn vị bình thường.
- Đúng đúng, chuyện tìm việc không nên gấp gáp, phải chọn lựa thật kỹ.
Người hai nhà vừa nói chuyện vừa đi về tiểu khu, sau đó đến nhà chú rể, phát hiện phòng khách không lớn cũng không nhỏ đã ngồi đầy người.
Rõ ràng hai nhóm người được phân chia theo khu vực. Nhóm Tế Châu tụ tập thành một nhóm nhỏ, số lượng ít và ít trò chuyện. Nhóm Lâm Xuyên đi cùng gia đình, tiếng nói chuyện ồn ào, tiếng cắn hạt dẻ và tiếng chén trà va vào nhau, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt.
Sau khi cả nhà Giang Cần đi vào, họ hàng bên Tế Châu cũng bắt đầu chào hỏi, mà họ hàng bên Lâm Xuyên thì có chút bình thản, chỉ có vài người quen mặt là chào hỏi.
Lúc này, ông chủ Giang như một thằng ất ơ, nhìn thấy trong phòng không có ghế thế là hắn túm ống quần ngồi xổm ở góc tường, mắt nhìn xung quanh.
Bỗng nhiên, ánh mắt của hắn hấp dẫn bởi bảng hiệu được đặt ở dưới bàn trà.
Trên đó viết của hồi môn của cô dâu là 250 ngàn, một căn hộ cao cấp, cộng thêm một chiếc xe con.
Giang Cần đưa tay lấy ra nhìn thoáng qua, trong lòng khó lường thật khó lường. Tuy hai bên họ hàng đã nhiều năm không liên lạc, nhưng những thứ liên quan đến huyết thống quả thực có những điểm chung.
Ví dụ như bám vào phú bà, nhưng lấy ánh mắt Giang Cần mà xem, người kia của chú rể hoàn toàn không thể so sánh với người nhà mình.
- Thế nào hả Giang Cần, hâm mộ chưa? Muốn tìm người yêu thì phải học anh Lâm Bằng của cậu, bớt được mười mấy năm phấn đấu.
Giang Cần ngẩng đầu, nhìn thấy một bác gái mặc sườn xám đỏ, đeo vòng vàng, uốn tóc.
Giang Chính Hoành đưa tay vỗ vỗ bả vai Giang Cần:
- Đây là bác Năm của con, mẹ của chú rễ.
- Dạ, chào bác, chúc mừng chúc mừng, sớm sinh quý tôn.
- Không phải cháu cũng sắp rồi sao? Có người yêu chưa?
Giang Cần lộ ra nụ cười xấu hổ:
- Dạ bác, cháu còn phải đi học, chuyện tìm người yêu không vội.
Viên Hữu Cầm bỗng nhiên ở phía sau duỗi chân đá hắn một cái:
- Ngoan ngoãn đi, chân đừng ngọ nguậy lung tung, không ra dáng gì cả.
“…”
Giang Cần ngừng run rẩy, trả lại tấm bảng cho người đưa, sau đó được rất nhiều người họ hàng hiếu kỳ chuyền tay nhau xem, ai cũng khen ngợi không dứt.
Thời đại này, của hồi môn 250 còn kèm cả nhà xe, không khác gì bánh từ trên trời rơi xuống.
Mẹ của chú rễ tên là Ngưu Hương Lan, là người cực kỳ chú ý phô trương và coi trọng thể diện, nghe mọi người khen ngợi thì vui mừng cười toe toét, còn nhiều lần nhắc Giang Cần, dạy hắn làm sao tìm được một cô người yêu có gia cảnh tốt, chọc cho Viên Hữu Cầm rất phiền.
Đúng lúc này, từ dưới nhà bỗng vang lên tiếng chiêng trống ồn ào. Nghe tiếng động, có vẻ như cô dâu đã đến. Ngưu Hương Lan cũng không còn thời gian chia sẻ kinh nghiệm nữa, vội vàng chạy xuống nghênh đón.
Trong đám cưới, ngoài việc ăn uống thì mọi người còn tò mò muốn xem cô dâu. Khi cô dâu đến nhà, mọi người không khỏi xuýt xoa, thầm nghĩ cô dâu này hơi lớn tuổi a, có lẽ đã hơn 35, hơn nữa sao còn mập như vậy.
Chú rể mới 26 tuổi, vóc dáng một mét bảy, nhìn qua cũng chỉ nặng 60kg, nhưng khi đứng trước mặt cô dâu lại thật là lệch.
Tiếp theo là nghi thức kính trà, đổi cách xưng hô, ăn mì. Trong nhà náo nhiệt với tiếng nhạc và tiếng chúc mừng. Sau khi nghi thức kết thúc, cô dâu thay trang phục, tiện thể gọi cả gia đình Lâm Bằng đến.
- Mẹ ơi, con có chuyện này muốn nói với mẹ. Một số đối tác của bố con đột nhiên quyết định đến, mẹ phải dành riêng một bàn cho họ.
- Nhưng mà lúc đặt tiệc chúng ta đã tính theo số lượng rồi mà. – Ngưu Hương Lan có chút khó xử.
Vương Thúy Mai nhướng mày:
- Những người này đều là ông lớn ở Lâm Xuyên, là thần tài, có thể tới tham gia tiệc cưới đã là nể mặt chúng ta rồi. Nếu mẹ không xếp được cho con thì hôn nhân này con không tiếp tục nữa!
Ngưu Hương Lan cố ý chọn tổ chức tiệc cưới sau kỳ nghỉ Quốc khánh vì sợ có quá nhiều trẻ con đến, lúc đó sẽ phải mở thêm nhiều bàn. Không ngờ đến ngày cưới, chuyện này vẫn xảy ra.