- Nói nhẹ nhàng, thêm một bàn là một bàn tiền a.
Ngưu Hương Lan nhíu mày lẩm bẩm một tiếng, nhưng không nói ra:
- Thôi được rồi, mẹ ra ngoài nói chuyện với bố con, cùng nhau nghĩ cách giải quyết.
Bác Lâm và Ngưu Hương Lan có chung suy nghĩ là không muốn thêm bàn. Cách giải quyết cũng đơn giản, chỉ cần lấy bớt một bàn từ những bàn đã được sắp xếp sẵn, những vị khách còn lại sẽ nhập vào các bàn khác.
Nhưng bọn họ đặt một bàn 15 người là vì tiết kiệm tiền. Nếu lại thêm người, khách khác có thể làm gì?
Cuối cùng vẫn là lão cha của anh Lâm Bằng quyết định, để cho họ hàng bên Tế Châu dọn ra một bàn, ngồi lẫn vào những bàn khác ở Tế Châu.
Tại sao? Vì họ hàng ở Lâm Xuyên gần gũi, ngẩng đầu là thấy, thậm chí có thể gặp nhau mỗi ngày. Tuy nhiên, họ hàng ở Tế Châu thì lại khác, người ta ở xa và thường chỉ gặp nhau vào những dịp lễ Tết.
Quần áo không làm người ta nghèo, thức ăn cũng không, nhưng không biết tính toán thì sẽ nghèo.
Ngưu Hương Lan cảm thấy được, tạm được, vì thế quay về phòng ngủ, bàn bạc lại với con dâu.
- Bạn bè của bố phải ngồi ở bàn đầu tiên, không được sắp xếp họ ngồi ở góc khuất!
- Vậy thì dễ rồi, chỉ cần di chuyển họ hàng bên này lùi bàn về sau, để trống bàn trước là được rồi?
Vương Thúy Mai nghe xong ừ một tiếng, lập tức để cho Ngưu Hương Lan thở phào nhẹ nhõm. Cưới một bà nương có giả cảnh tốt quả thật có thể giúp cho con trai bớt phấn đấu vài năm, nhưng cũng tương đương với cưới một tổ tông a.
Lâm Bằng thấy mẹ đi ra ngoài, nhịn không được ấp úng mở miệng:
- Thúy Mai, sao em lại nói chuyện với mẹ anh như vậy?
- Em làm sao?
- Rõ ràng là bên em có nhiều người, lại không thông báo một tiếng, em nói chuyện lễ phép với mẹ anh một chút không được sao?
Vương Thúy Mai nhìn Lâm Bằng một cái:
- Em nói nè, người ta đến là đã nể mặt Lâm gia các anh rồi, nếu không thì đám cưới này của em phải làm thế nào? Chẳng lẽ dựa vào đám họ hàng nghèo kiết xác nhà anh để giữ thể diện à?
Lâm Bằng nghe xong thấy rất không thoải mái:
- Sao họ hàng nhà anh lại nghèo rồi?
- Chắc là không nghèo đâu! Vừa nãy cái người ngồi trên chân ghế sofa còn đeo cái LV giả nữa chứ, chói cả mắt! Các bạn bè của tôi đều là tiểu thư nhà giàu, mắt nhìn tinh lắm. Người ta làm gì cười anh, chỉ cười tôi thôi!
…
Sau một lúc lâu, thời gian điểm mười một giờ rưỡi, người Lâm gia bắt đầu kêu gọi bạn bè thân thích đến nhà hàng ăn tiệc.
Giang Chính Hoành vừa đứng dậy muốn đi, kết quả đụng phải Lâm Bằng cầm cái đai lưng đi tới:
- Chú, chú thay đai lưng đi.
- Hả?
- Thắt lưng của chú là giả, cháu dâu của chú có rất nhiều bạn bè là người giàu có, đều biết hàng, sợ bị chê cười.
Mặt Giang Chính Hoành lập tức đổi sắc, thầm nghĩ con dâu tôi mua cho tôi mà giả được sao. Nhưng nhìn vẻ mặt khó xử của Lâm Bằng, lão Giang nhất thời mềm lòng.
Một thanh niên 27 tuổi lấy một bà cô hơn 30 tuổi, lại còn chê bai họ hàng nghèo khó, rốt cuộc hoàn cảnh của y như thế nào, một người từng trải như Giang Chính Hoành nhìn rất rõ.
Vì thế ông cũng không nói thêm gì, vào phòng ngủ phụ thay thắt lưng, sau đó xuống lầu.
Kết quả sau khi đến nhà hàng mới càng tức giận, thân thích bên Lâm Xuyên đều đã ngồi xuống, đang chờ ăn cơm, nhưng mà thân thích bên Tế Châu thì trừng mắt, vẻ mặt khó hiểu.
Tiêu chuẩn của nhà hàng này là 12 người một bàn, người Lâm gia cảm thấy bàn này đủ lớn, 12 người vẫn dư chỗ, thế là vì muốn tiết kiệm chút tiền nên đã sắp xếp 15 người một bàn.
Thân thích bên Lâm Xuyên ngược lại không có ý kiến gì, 12 người hay 15 người thì cũng đều như nhau, nhiều người ăn cơm còn náo nhiệt, nhưng bên Tế Châu lại không giống.
Nguyên bản bọn họ có bốn bàn, hiện tại bởi vì có "khách vip" đến nên giảm đi một bàn, một bàn 15 người kia phải chen chúc vào các bàn còn lại, khá lắm, một bàn sắp 20 người.
Điều khó chấp nhận nhất là hai cái bàn này lại được đặt ở vị trí đặc biệt tệ hại. Không chỉ xa sân khấu mà còn có một cái cột chắn trước mặt, mẹ nó còn không thể nhìn thấy sân khấu.
- Trời ạ, keo kiệt như vậy sao? Đây là họ hàng giàu có ở Lâm Xuyên à?
- Lâm lão Ngũ từ nhỏ đã như vậy, trước đây khi chưa chuyển đi, nhà anh Bảy còn bị hắn nhân lúc trời mưa lén lút nhổ trộm không ít lạc.
- Không phải, keo kiệt hơn nữa cũng không thể như này chứ, đây là lễ cưới của con trai hắn, hắn không sợ mất mặt hả trời?
- Sao lại không sợ chứ, cho nên thân thích bên Lâm Xuyên người ta đều là 15 người một bàn, nhìn Tế Châu chúng ta đi, 20 người một bàn!
- Là sao, là từ giờ không định trở về nữa à? Cứ coi thường người từ quê lên à? Anh đây không ăn nữa, toàn mấy đồ bỏ đi!
- Em cũng không ăn, chúng ta đi thôi, tìm tiệm cơm ăn còn ngon hơn.