Bên phía Tế Châu người nóng tính không thiếu. Nhìn tình hình là biết nhà lão Ngũ đang nhìn qua khe cửa, lập tức la hét đòi đi.
Nhìn thấy cảnh này, Ngưu Hương Lan và Lâm lão ngũ lập tức chạy tới, thầm nghĩ nếu để cho thân thích ở quê nhà đi hết, vậy thì về sau thật sự sẽ không còn mặt mũi nào trở về.
Chuyện không về nhà còn là chuyện nhỏ, nhưng cái "xương sống" này còn không bị người ta chọc nát sao?
- Các vị các vị, thật sự rất xin lỗi, chúng tôi thật sự không còn cách nào khác. Gia đình nhà cô dâu có một số đối tác đến, đều là những đại gia, họ yêu cầu được ngồi riêng một bàn. Chúng tôi đặt bàn từ trước hết chỗ rồi, thật sự không còn cách nào khác, chỉ có thể làm phiền các vị một chút.
- Như vậy đi, mọi người cứ ngồi tạm trước. Bất kể món ăn ngon hay không ngon, lát nữa tôi sẽ xin phép được mời riêng quý vị một bữa.
Nghe âm thanh ầm ĩ ở bên kia, Vương Thúy Mai ở cổng đón khách nhà mẹ đẻ nhịn không được nhíu mày:
- Thân thích bên nhà anh bị làm sao vậy?
Lâm Bằng nuốt nước miếng:
- Không phải bị dọn đi một bàn sao? Đoán chừng là ngại người quá nhiều, không chấp nhận được.
- Thật sự là càng nghèo càng nhiều chuyện, mấy trăm năm chưa từng ăn tiệc à, vì một bữa cơm mà cũng có thể ầm ĩ thành như vậy.
- Được rồi, bớt nói hai câu đi. Hôm nay là ngày vui, anh không muốn cãi nhau.
Chẳng mấy chốc, những vị khách được nhà gái mời đến đã nhanh chóng có mặt.
Có giám đốc này có chủ tịch kia, đều là những người thành đạt trong giới thương trường, diện veston lịch lãm, phong độ. Bọn họ hào phóng đưa tay ra, rút ra những phong bì lì xì dày cộp trao cho cô dâu chú rể, đồng thời nói những lời chúc mừng.
- Mời chú Trương vào bên trong, cái bàn ngay bên phải sân khấu kia ạ.
- Chú Triệu, chú cũng vào trong đi, lát nữa cháu qua chào chú…
- Chú Cao, không ngờ chú cũng đến đây! Chú là khách quý, lần này nhất định phải ăn uống cho thật no nhé.
Cùng với tiếng chào hỏi vang lên, các ông chủ lần lượt bước vào sảnh tiệc với đôi giày da bóng lộn.
Mà cô dâu Vương Tú Mai thì cầm một sấp phong bì lì xì dày cộm, liếc nhìn Lâm Bằng bên cạnh với vẻ đắc ý, như muốn nói rằng, thế nào, tôi đã nói họ hàng nhà anh đều nghèo đi, toàn bộ tiền mừng cộng lại cũng chẳng dày bằng một phong bì này.
Lâm Bằng mím môi không nói gì, trong lòng cũng không tức giận, nói nhảm, ai nhận được nhiều tiền mừng mà lại tức giận chứ.
Cùng lúc đó, bên trong sảnh tiệc, Lâm lão ngũ vất vả lắm mới trấn an được họ hàng ở Tế Châu, sắp xếp cho bọn họ ngồi cùng nhau. Nhìn thấy mọi người không còn náo loạn nữa, y không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Viên Hữu Cầm chen chúc giữa chồng và con trai, nhịn không được hừ lạnh một tiếng:
- Nhìn người họ hàng keo kiệt của nhà anh đi!
Giang Chính Hoành: …
Giang Cần ở bên cạnh thấy mà vui vẻ, nhưng không dám bật cười, sợ mẹ bẻ lái đốt lửa lên người mình.
Nhưng một giây sau, khi một đám người âu phục giày da đi vào trong đại sảnh yến tiệc, ông chủ Giang mới 20 tuổi bỗng nhiên phát hiện có người đang nhìn mình chằm chằm.
- Giang tổng, ngài cũng tới dự tiệc cưới sao?
- Chúng ta có quen nhau hả?
- Tôi là Cao Lệnh Hỉ a, từng gặp ở tiệc rượu, ngài quên rồi sao? Tôi là nhóm người thứ hai tham gia vào chiến lược tiếp thị điểm đến đầu tiên.
Giang Cần suy nghĩ một chút, thoáng có chút ấn tượng:
- A, là Cao tổng à, thật trùng hợp, lại có thể gặp được ngài ở chỗ này. Tôi giới thiệu cho ngài một chút, đây là cha tôi, đây là mẹ tôi, chúng ta là... Là bà con xa của nhà chú rể, xa như Ngô Quyền đặt cọc mua chung cư vậy.
- Giang tổng thật hài hước, cô chú cũng rất trẻ. - Cao Lệnh Hỉ nhịn không được khen tặng một tiếng.
Giang Chính Hoành và Viên Hữu Cầm liếc mắt nhìn nhau, rồi lại nhìn sang cái đầu trọc lóc bóng lưỡng của Cao Lệnh Hỉ, thầm nghĩ, sao thằng cháu này lại trông còn già hơn cả chúng ta, nhìn như bốn mươi, năm mươi tuổi vậy!
Cùng lúc đó, mấy người mặc âu phục bên cạnh cũng bắt đầu vây lại chào hỏi, lần lượt là chào Giang tổng, chào cô chú, làm hai vợ chồng không biết nên trả lời như thế nào.
Nếu trả lời "ừ” thì lại cảm thấy hơi ngại vì xưng hô như vậy có vẻ già so với tuổi. Nhưng nếu không trả lời thì lại cảm thấy không phù hợp vì bọn họ chưa đến tuổi được gọi là "cô" “chú". Tóm lại, bầu không khí rất kỳ quặc.
- Chú, chú có hút thuốc không?
- Ách… tôi không hút thuốc anh trai.
Sau một lúc lâu, cô dâu chú rễ cộng thêm Ngưu Hương Lan và Lâm lão ngũ đều đã nghênh khách xong, thu dọn đồ đạc vòng trở lại sảnh tiệc, chuẩn bị kêu mọi người mở tiệc, kết quả khi bọn họ đi tới trước sân khấu thì cả bốn người đều sửng sốt.
Bàn VIP được dành riêng trước đó đã đầy, nhưng ngồi ở đó không phải là các ông chủ mà là những "người họ hàng nghèo" ở Tế Châu trong mắt họ.
Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Vương Thúy Mai lập tức biến đổi:
- Đây là sao? Mấy người chú của con đâu rồi?
- Không biết, rõ ràng là khi nãy ba đã sắp xếp bọn họ ngồi ở bàn cuối cùng mà. - Lâm lão ngũ cũng là vẻ mặt mơ hồ.