- Con đã nói rồi, những người chú kia đều là khách nhân tôn quý, có phải mấy người không sắp xếp chu đáo hay không!
- Thúy Mai con đừng nóng, để ba đi hỏi một chút.
Lâm lão ngũ trấn an con dâu một chút rồi lập tức lại gần vị thân thích Tế Châu:
- Anh Hai, không phải lúc nãy mọi người còn ngồi ở bàn phía sau sao? Có phải ngồi không thoải mái hay không, sao lại chuyển lên đây rồi?
Khi nãy, anh Hai này chính là người mắng hung dữ nhất, thật sự chả còn cảm tình với y:
- Không biết!
- Là…
Một ông chú gầy gầy ngồi bên cạnh bỗng nhiên mở miệng:
- Lâm lão ngũ a, cậu đừng trách anh cậu không thèm nhìn mặt cậu. Cậu làm chuyện này quả thật rất dỡ, làm sao, họ hàng ở Tế Châu chúng ta không phải là họ hàng sao?
Lâm lão ngũ cười hề hề làm lành, thầm nghĩ mọi người không đến thì tốt rồi, tôi còn có thể tiết kiệm một bàn, nhưng ngoài miệng vẫn khách khí:
- Chủ yếu là vì nhiều người đến quá, không tính toán cẩn thận, à mà khách nhân ở bàn này đi đâu rồi?
- Cậu nói là những người mặc âu phục ở bàn phía sau kia hả, cũng không biết làm sao, mặt dày mày dạn đổi chỗ với chúng tôi, còn tặng tôi một hộp thuốc Trung Hoa.
“?”
Lâm lão ngũ nghe xong thì mù mịt, nhưng vẫn thành thật về nói cho vợ cùng con dâu.
Vương Thuý Mai nghe xong liền không tin, chuyện gì? Chỗ ngồi đẹp nhất lại không ngồi, những ông chủ lớn với mấy triệu mấy tỷ trên người lại chen chúc nhau ở vị trí cạnh cột nhà.
Đúng vào lúc này, ba mẹ Vương Thúy Lan, cũng chính là cha mẹ vợ của Lâm Bằng đi tới, biểu tình cực kỳ nghiêm túc mà kéo bọn họ qua một bên.
- Có chuyện gì ở kia vậy?
- Sao vậy ba?
Vương Kiến Tường hạ thấp giọng:
- Cao tổng, Triệu tổng, Lưu tổng... Mang theo hơn 20 người ngồi ở bàn phía sau, chen chúc như lũ gà không mở cánh, các người nghĩ thế nào làm vậy hả?
Lúc này Lâm lão ngũ nhịn không được mà lên tiếng:
- Ông thông gia, anh nghe tôi nói, chúng ta vốn là đã xếp vị trí hàng đầu, nhưng nghe nói là mấy ông chủ kia chủ động đổi với thân thích bên chúng tôi.
- Chủ động thay đổi?
- Ừ.
Vương Kiến Tường gãi gãi đầu, thầm nghĩ con mẹ nó thật kỳ lạ, bình thường mấy ông chủ này làm gì cũng phải giành hàng đầu, lần trước ăn cơm còn suýt đánh nhau vì cái ghế chủ tọa, vậy mà giờ lại cam tâm tình nguyện ngồi tận hàng cuối.
Bất quá lúc này cũng không có biện pháp, bởi vì nhân viên phục vụ đã bắt đầu mang thức ăn lên, bây giờ chắc chắn không thể điều chỉnh chỗ ngồi nữa.
Vương Kiện Tường bình tĩnh thở một hơi, sắc mặt cực kỳ khó coi mà lâm vào trầm mặc.
Thấy cảnh này, tâm tình Lâm lão ngũ và Ngưu Hương Lan đều lo lắng, muốn nói chút gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì.
Đừng nhìn của hồi môn nhà gái nhiều như vậy, vừa có xe lại có nhà, nhìn rất uy phong, nhưng thực ra trong khoảng thời gian này Ngưu Hương Lan và Lâm lão ngũ luôn phải nhìn sắc mặt người ta, trong lòng đều sắp nghẹn bể phổi.
Nhưng đây là thông gia a, lại còn là thông gia có tiền, biết làm gì ngoài việc chịu đựng đây.
Một lúc lâu sau, các nghi thức đã được hoàn thành. Vương Thuý Mai cởi bỏ bộ váy cưới, thay vào đó là chiếc sườn xám, bắt đầu chuẩn bị cho phần rót rượu mừng.
Kính ai đầu tiên đây?
Đương nhiên là kính các ông chủ làm ăn rồi.
Vốn dựa theo lộ tuyến đã định, bọn họ sẽ bắt đầu mời rượu từ bàn thứ nhất tiến về phía sau, nhưng hiện tại phải đảo ngược, phải mời từ bàn cuối cùng về phía trước.
Vì thế, chú rể cầm ly, cô dâu xách bầu rượu, đi phía sau là Vương Kiến Tường và Lâm lão ngũ, trùng trùng điệp điệp mà đi đến bàn cuối cùng.
Vừa đi tới bàn ở sau cột, Vương Kiến Tường lập tức mù mắt.
Khá lắm, Cao tổng vốn béo, 20 người chen không vào bàn được, y nghiêng người gắp thức ăn, nhìn thôi cũng làm cho người ta cảm thấy đau lòng.
- Cao… Cao tổng?
Cao Lệnh Hỉ không cần xoay người, nghiêng đầu đã nhìn thấy đám người Vương Kiến Tường:
- Lão Vương à, cậu gả khuê nữ thế nhưng thật biết tiết kiệm tiền nha, 20 người một bàn, mà khoan hãy nói, tranh nhau ăn cơm đúng là thú vị, thật con mẹ nó thú!
Vương Kiến Tường biết mình mất mặt, nhưng cũng chỉ có thể cười làm lành:
- Ngại quá Cao tổng, vốn bàn đầu là sắp xếp cho các vị ngồi, không biết chuyện gì xảy ra thế mà ngồi sai rồi.
- Tùy tiện đi, dù sao người mất mặt cũng không phải là tôi.
“…”
Mắt thấy cha ruột bị người ta lơ đẹp, Vương Thúy Mai hung hăng trừng mắt liếc Lâm Bằng một cái, thậm chí có loại xúc động muốn chửi ầm lên trước mặt mọi người.
Nhìn xem nhà các người làm cái gì này? Các người có hiểu được giá trị của mạng lưới quan hệ của bố tôi không? Còn cả những người họ hàng nghèo kiết của các người nữa, chen chúc thế này, còn giành rau với các ông chủ, không biết mình là ai à?
Lần đầu tiên Vương Thúy Mai tủi thân muốn khóc, thầm nghĩ tôi xui tám đời mới gả trúng nhà các người.
Kết quả vào lúc này, Giang Cần bỗng nhiên bưng chén rượu tiến lại gần:
- Sao Cao tổng lại không uống, hai ta chạm một cái.