Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 782: CHƯƠNG 781: TRONG THÂN THÍCH NGHÈO CÓ KIM PHƯỢNG HOÀNG (2)

Cao Lệnh Hỉ nghe nói thế thì lập tức bỏ đũa xuống, bưng ly rượu lên nghênh đón. Nhưng còn chưa đụng thì đã u một tiếng, tiếp theo dùng tay kia nâng ly của Giang Cần, không để cho ly của hắn thấp hơn miệng ly của mình.

Nhìn thấy cảnh này, Vương Kiến Tường và Lâm lão ngũ lập tức sửng sốt, nhìn Giang Cần, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.

Dường như Vương Thúy Mai cũng cảm nhận được không khí biến hóa vi diệu, ngây ngốc nhìn cảnh này, không rõ vì sao thân thích nghèo nhà Lâm Bằng lại là người có miệng ly cao nhất.

Giang Cần cũng đủ xấu, thầm nghĩ này thì mẹ nó cho nhà anh keo kiệt này, làm mẹ tôi tức giận muốn chết, vì thế hắn lại bưng ly rượu lên đổi phương hướng.

- Nào, Lý tổng, hai chúng ta cạn một cái.

- Ô ô ô, Giang tổng, quá khách khí…

- Nào, Triệu tổng...

- Ô ô ô…

- Phương tổng…

- Ô ô ô…

Giang Cần bưng ly rượu cụng một vòng, người cả bàn đều u một lần, nhưng không ai chịu để cho miệng ly của Giang Cần thấp hơn của mình, mấy người của nhà kết hôn nhìn mà không dám thở mạnh.

Mà chuyện kế tiếp cũng không có gì khác biệt, sau khi Vương Thúy Mai rót rượu xong, tất cả mọi người đều chờ Giang Cần bưng trước, mà Giang Cần thì chờ Giang Chính Hoành bưng trước.

Bố Giang cũng như lọt vào trong sương mù, chỉ là cảm thấy rượu hôm nay thật sự ngon!

Sau khi kính rượu xong, bọn họ không vội vàng đi đến bàn tiếp theo mà là tìm cớ trì hoãn một chút, bỗng nhiên nhận ra, hình như trong thân thích nghèo ở Tế Châu có một Kim Phượng Hoàng.

- Ta nhớ ra rồi, Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên…

Vương Thúy Mai nhìn thoáng qua cha của mình:

- Cha, cái gì mà Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên?

Vương Kiện Tường lấy ra một điếu thuốc và châm lên:

- Gần đây, chính quyền thành phố Lâm Xuyên đã ban hành một văn bản, nói rằng muốn chuyển đổi kinh tế, bước vào ngành công nghiệp mới nổi, thành lập một hội thương mại Lâm Xuyên mà tất cả các ông chủ Lâm Xuyên đều tích cực tham gia.

- Sau đó thì sao?

- Nghe đồn hội thương mại kia chính là do một tay cậu ta thúc đẩy, bây giờ giới thương nhân ở Lâm Xuyên đều đoàn kết lại, hình như lấy cậu ta làm đại diện. Còn nhớ chú Tiền kinh doanh hải sản của con không? Chú ấy xếp hàng một tuần mà vẫn không thể gặp được cậu ta.

Lâm lão ngũ và con trai liếc nhau một cái, tuy rằng không rõ ràng lắm chuyện của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, nhưng cũng có thể rõ ràng cả nhà Giang Cần này hình như còn có thân phận địa vị cao hơn cả thông gia nhà mình.

Biết thế này thì mở thêm hai bàn là đủ, tiết kiệm tiền làm gì? Bây giờ hay rồi, toàn người quan trọng nhất đều chen chúc nhau ăn ở bàn đông nhất.

Lâm Bằng nặng nề thở dài, nhìn thoáng qua em họ kia ngồi ở trước mặt các ông chủ, anh anh tôi tôi, chuyện trò vui vẻ, biểu tình dần dần có chút ảm đạm.

Sau tiệc rượu, tất cả mọi người đều có ăn đi về, có người ăn không tệ, có ăn một bụng tức giận, còn có ăn no căng, nhưng thời gian quả thật đã gần đến cuối.

Mắt thấy sắp tan cuộc, Giang Chính Hoành vỗ vỗ bụng, bỗng nhiên ý thức được một vấn đề:

- Hình như thắt lưng mà Nam Thư tặng ba vẫn còn ở nhà Lâm lão ngũ.

- Ba không đeo thắt lưng đi? - Giang Cần vẻ mặt ngạc nhiên.

- Đâu, Lâm Bằng nói cái thắt lưng kia của ba là giả, nếu để người ta thấy thì sẽ không hay nên đổi cho ba cái khác.

Giang Chính Hoành nói xong thì gọi Lâm Bằng tới:

- Bằng Bằng, lát nữa chú đi luôn, không đến nhà cháu nữa, cháu lấy thắt lưng về cho chú đi.

Lâm Bằng sửng sốt một chút:

- Chú cứ dùng của cháu đi, cháu cảm thấy cái này rất thích hợp với chú, cái của chú nhìn quá trẻ.

- Đó là con dâu tặng chú, của cháu có tốt thì cũng không đổi được.

Giang Cần: ?

Lâm Bằng có chút khó xử:

- Nhưng cháu còn chưa đi được, lát nữa còn phải tiễn các họ hàng. Hay là Tết này cháu mang về cho chú.

Giang Chính Hoành gãi đầu:

- Vậy cũng được...

Giang Cần thiếu chút nữa bị sặc một ngụm:

- Ba, lòng của ba quá lớn, cái thắt lưng kia đáng giá 30 ngàn tệ đấy.

“???”

Viên Hữu Cầm cũng hoảng sợ:

- Không phải là con nói 300 tệ sao?

Giang Cần xoa xoa cái mũi:

- Còn không phải vì con sợ nói nhiều thì ba sẽ không dám nhận sao?

Giang Chính Hoành quay đầu nhìn về phía Lâm Bằng:

- Bằng, vẫn là để chú về lấy cùng cháu đi.

- Chú đừng vội, để cháu sắp xếp một chút, sau đó về cùng mọi người, chú dì ở đây chờ cháu một lát.

Lâm Bằng nói xong liền chạy về phía hậu trường, kết quả vừa vặn đụng phải Vương Thúy Mai cùng cha vợ:

- Anh vội vã chạy đi đâu vậy?

- Thắt lưng của chú Giang để ở nhà chúng ta, chú ấy nói đáng giá 30 ngàn, thật sự có thắt lưng đắt như vậy sao?

Vương Thúy Mai nhớ tới họ hàng nghèo đeo LV kia, sắc mặt lập tức biến đổi:

- Nếu như là đồ thật thì có khả năng, mà nhìn thái độ của những ông chủ vừa nãy thì rất có thể là đồ thật.

Lâm Bằng nuốt nước miếng:

- Thôi, vẫn là để anh về lấy, người khác đi anh không yên tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!