Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 790: CHƯƠNG 789: XEM, CƠ BỤNG! (2)

Giản Thuần kinh ngạc mở to hai mắt:

- Năm ngàn rưỡi, có phải đưa nhầm rồi không?

- Tớ hỏi nam thần rồi, cậu ấy nói không đưa nhầm. Bởi vì chi nhánh ngày càng nhiều, sau này có thể sẽ tăng, nhưng dặn tớ không được tiêu xài hoang phí, càng có tiền càng phải tỉnh táo.

- Vậy là cậu tiêu ba nghìn mua điện thoại rất nổi loạn này sao, tiểu Tình Tình.

Nghe cuộc trò chuyện giữa Giản Thuần và Tống Tình Tình, Trang Thần đã dành một năm để tiết kiệm được năm nghìn năm bỗng chốc lâm vào trầm mặc.

Cùng lúc đó, Giang Cần quay về Phùng Nam Thư, lập tức nhận được ánh mắt khinh miệt của bạn học Tiểu Cao.

- Giang Cần cậu bị sao vậy, ngoài chạy nước rút năm mươi mét, sao các hạng mục khác đều bị thằng Trang Thần đó đè bẹp, còn nói mình có cơ bụng, có phải lừa người không?

- Lừa cậu để làm gì? Đây chỉ là một bài kiểm tra thể chất, không phải Thế vận hội, tôi mệt như chó nhưng có thể kiếm ra tiền không?

Vì chứng minh bản thân, Giang Cần vừa nói chuyện vừa vén áo, công khai lộ ra cơ bụng sáu múi của mình, biểu tình kiêu ngạo đến không chịu nổi.

Kể từ khi biết được Phùng Nam Thư cũng thích đàn ông có cơ bụng 6 múi, hắn đã kiên trì tập luyện bài tập cơ bụng. Sáng một lượt, tối một lượt, có thời gian rảnh thì trưa cũng tập thêm một lượt. So với nửa năm trước, đường nét cơ bụng hiện tại đã rõ ràng hơn nhiều, trông rất săn chắc và đầy đặn.

Nhìn thấy cảnh này, các cô gái 503 đều nhịn không được mà hai mắt tỏa sáng, có vài bàn tay cũng không tự chủ được vươn tới, muốn sờ thử một chút xúc cảm, nhưng còn chưa sờ được đã bị hai bàn tay nhỏ bé trắng nõn ngăn cản.

- Không thể sờ, tuyệt không dễ sờ.

Phùng Nam Thư nghiêm túc nói, đưa tay kéo áo Giang Cần xuống, trong quá trình còn len lén sờ soạng một chút, lúc bị Giang Cần bắt được còn cây ngay không sợ chết đứng đến không tưởng nổi.

Cao Văn Tuệ nháy mắt nheo mắt lại:

- Bảo vệ thức ăn đến thế cơ á? Để tớ thử xem có thật hay không.

- Là thật, tớ thử rồi, không sướng tí nào. - Phùng Nam Thư rất thông minh.

- Các cậu là người chung chăn chung gối, tớ không tin cậu, tớ phải tự mình kiểm nghiệm kiểm nghiệm.

Giang Cần thầm nói các cô đúng là mực thì phun mực:

- Thôi thôi, đừng nói nữa, nhóm con gái các cậu còn một phần thi chưa thi phải không? Nhanh đi thi đi, lát nữa ăn cơm chung.

Phùng Nam Thư ngoan ngoãn gật đầu, sau đó đưa túi xách cho Giang Cần, chạy tới tham gia hạng mục cuối cùng.

Sau một lúc lâu, Cao Văn Tuệ kiểm tra xong trở về, ngồi cùng Giang Cần dưới giá bóng.

- Tôi cảm giác bây giờ Phùng Nam Thư trở nên rất hoạt bát, so với bộ dáng lạnh như băng lúc trước quả thực là hai người.

- Ừm, quả thật linh động hơn nhiều so với khoảng thời gian chúng ta mới quen biết, chỉ là không quá ngốc, cảm giác không dễ lừa.

Giang Cần nói chuyện, ánh mắt dính trên người Phùng Nam Thư, nhìn cô chạy tới chạy lui dưới ánh mặt trời mát lạnh, trong lòng vui vẻ tự tại.

Hắn cảm thấy Phùng Nam Thư cũng không phải là trưởng thành trong hai năm bọn họ quen biết, mà là cô vốn chính là dáng vẻ này, chỉ là lúc trước vẻ cao lãnh như một bộ khôi giáp của cô, hoặc là gai nhọn trên người con nhím.

Cô không cảm nhận được cảm giác an toàn trong cuộc sống, cho nên mới dùng biểu tình lạnh lùng để đối mặt với tất cả.

Rất hoảng sợ, rất sợ hãi, cho nên đừng tới chọc giận ta.

Nhưng khi cô cảm thấy đủ an toàn trong cuộc sống, lớp vỏ cao lãnh bên ngoài sẽ dần dần bị bóc ra, lộ ra vẻ ngây thơ và tinh nghịch vốn có của cô, chỉ là như vậy quá đáng yêu, khiến người ta không thể cưỡng lại.

Mười phút sau, nội dung thể chất cuối cùng của nhóm nữ kết thúc, Phùng Nam Thư chạy từ sân vận động về, nhìn Giang Cần, rồi nhìn Cao Văn Tuệ, mắt long lanh, hàng mi run rẩy.

Giang Cần nheo mắt:

- Mình không cho cô ấy sờ.

……

Sau khi kết thúc bài kiểm tra thể chất, sinh viên lớp 3 và lớp 4 ùa nhau đi đến căng tin.

Sinh viên hai lớp đều quen biết nhau nên việc ăn chung bàn khá phổ biến, khiến cho khung cảnh trở nên vô cùng náo nhiệt.

Phùng Nam Thư cả đường đi đều tíu tít đi theo Giang Cần, lúc ăn cơm thì lại dính sát bên cạnh hắn, vẻ mặt ngoan ngoãn lại rất lém lỉnh.

Trước đây, cô đã từng tham gia team building của lớp 3 nên không lạ gì với các bạn lớp 3, dù cho môi trường ăn uống chen chúc khá ồn ào, nhưng cô cũng không hề tỏ ra khó chịu, chỉ là vẻ mặt có phần cao lãnh mà thôi.

Giang Cần nhanh chóng bê đồ ăn đến, một bát sủi cảo, một bát bún chua cay.

Bất quá vừa mới ngồi xuống, hắn đã nhìn thấy chiếc điện thoại của Tống Tình Tình, chuỗi ký tự có góc cạnh khiến hai mắt hắn tỏa sáng - Meizu.

- Đổi điện thoại mới rồi à?

Tống Tình Tình ngước mắt lên:

- Chiếc điện thoại cũ kia xuống cấp rồi...

Giang Cần vươn tay ra:

- Cho tôi xem một chút.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!