Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 789: CHƯƠNG 788: XEM, CƠ BỤNG!

Thật ra nội dung cuộc trò chuyện cũng rất bình thường, ví dụ như dạo này bận rộn gì, nghe nói Zhihu-er gặp gỡ offline, tôi vốn cũng định đi, nhưng hội sinh viên có chuyện trì hoãn, không lấy được áo thun và huy hiệu.

Giang Cần nói không sao đâu, trong kho còn hàng tồn, lát nữa bảo người tìm cho cậu một bộ.

Chỉ là ngữ cảnh nói chuyện phiếm, nhưng không hiểu sao mặt Giản Thuần lại đỏ bừng bừng.

Nhìn thấy cảnh này, Trang Thần ở cách đó không xa không nhịn được lộ ra vẻ mặt u ám, nhưng rất nhanh sau đó lại giả vờ như phong khinh vân đạm, khinh miệt hừ một tiếng.

- Dạo này hình như cậu không nói chuyện với Giản Thuần nữa rồi nhỉ. - Trương Quảng Phát nhịn không được mở miệng.

Trang Thần ừ một tiếng:

- Bọn tôi chiến tranh lạnh rồi.

Nghe được câu trả lời của y, Trương Quảng Phát lộ ra một biểu tình kinh ngạc, trong lòng nói hay lắm, loại chàng trai ấm áp nuôi bé giùm người như cậu mà cũng có thể chiến tranh lạnh với người ta.

Thực ra Trang Thần cũng không có nói dối, y thực sự đang chiến tranh lạnh với Giản Thuần, nhưng chỉ là một phía.

Bởi vì trong một năm gần đây, y luôn cảm thấy Giản Thuần đang cố ý xa lánh mình, mặc dù hai người vẫn ăn cơm cùng nhau, nhưng khi trò chuyện rõ ràng có phần qua loa.

Đặc biệt là dạo gần đây, trong căng tin không ngừng phát tin tức về Giang Cần, mỗi lần Giản Thuần đều quay đầu nhìn mãi, đến khi tin tức kết thúc mới quay đầu hỏi y, cậu vừa nói gì ấy nhỉ?

Trang Thần cảm thấy như đang ăn cơm mà ăn phải một cái đầu chuột, cả người khó chịu.

Để thay đổi tình trạng này, Trang Thần đã lên một kế hoạch chu đáo chặt chẽ, dự định thừa dịp ngày nghỉ Quốc khánh rủ Giản Thuần ra ngoài chơi mỗi ngày để nhanh chóng hâm nóng tình cảm trong môi trường không có chướng ngại vật.

Dù sao hai người cũng là thanh mai trúc mã, không nói cùng một thành phố, nhưng cũng ở khá gần nhau, hẹn nhau đi chơi rất tiện.

Ngày 1 đi mua sắm, ngày 2 đi hát, ngày 3 đi công viên giải trí, ngày 4 đi công viên… Giản Thuần không đồng ý một cái nào.

Mắt thấy không hẹn được, Trang Thần cũng tức giận, dù sao tượng đất cũng có ba phần mùi bùn, vì vậy đơn phương tuyên bố bắt đầu chiến tranh lạnh. Nhưng hiện tại, phỏng chừng Giản Thuần còn không biết tin tức chiến tranh lạnh đã bắt đầu, chỉ cảm thấy như thể cuộc sống an tĩnh hơn rất nhiều.

- Lão Trang, tôi nói thật, tôi cảm giác Giản Thuần thích Giang Cần.

- Không thể nào, cô ấy chỉ tò mò về Giang Cần một chút thôi, đây là chính miệng cô ấy nói với tôi, cô ấy chỉ muốn kết bạn với Giang Cần.

Trương Quảng Phát cũng không phản bác y:

- Đúng rồi, trước đây ở ký túc xá không phải cậu ngày nào cũng hô hào khởi nghiệp sao, hiện tại tình huống như thế nào rồi?

Trang Thần uống một ngụm nước:

- Chuyện khởi nghiệp không phải nói là làm là làm được, sau khi bình tĩnh lại vài tháng, tôi phát hiện muốn khởi nghiệp thì ít nhất phải có vốn, hiện tại tôi đang trù bị và gom góp.

- Bao nhiêu rồi?

- Năm nghìn rưỡi rồi, nhưng hiện tại tôi tuy là có tiền, nhưng còn chưa nghĩ ra muốn làm gì.

Hai người đang trò chuyện, bỗng nhiên Tưởng Điềm đối diện hô một tiếng, bảo bọn họ nhanh chóng qua tham gia bài tiếp theo.

Trang Thần cất bước đi tới, tiện tay ném chai nước khoáng sang bên cạnh, ánh mắt nhìn về phía Giang Cần:

- Cậu cảm thấy ở bất cứ phương diện nào thì cậu ta cũng có thể thắng tôi sao?

“?”

Giang Cần quay đầu nhìn thoáng qua Trang Thần, thầm nghĩ thằng bạn này có vẻ bị bệnh gì đó.

Sau đó hắn liền nghe thấy khẩu lệnh vang lên, Trang Thần xông ra ngoài như là một mũi tên rời cung, nghẹn một cỗ lửa, thầm nghĩ tôi nhất định phải thắng, sau đó là người đầu tiên xông qua vạch đích, phát ra một tiếng gào thét.

Tiếp theo là chạy đường dài, vẫn là một tổ bọn họ.

- Cậu nghĩ cậu có thể thắng tôi sao?

Rồi đến chống đẩy, cũng là một tổ bọn họ.

- Cậu nghĩ cậu có thể thắng tôi sao?

Hồi lâu sau, Trang Thần giành được vị trí đầu tiên trong tất cả các hạng mục, thở hổn hển, mồ hôi nhễ nhại và nở nụ cười chiến thắng.

Y luôn không tin Giang Cần có thể mạnh hơn mình ở bất kỳ khía cạnh nào, và giờ đây y cuối cùng đã chiến thắng Giang Cần.

Chờ mình cầm số vốn năm ngàn rưỡi đi dựng nên cơ đồ, y sẽ thu hút toàn bộ ánh mắt ở trên người Giang Cần.

Không bao lâu sau, Giản Thuần đã đến ghi nhận thành tích hít xà đơn, Tống Tình Tình cũng đi theo, trong tay cầm chiếc điện thoại màn hình lớn màu đen, Meizu M8, đang chơi trò chơi "Angry Birds".

- Cậu đổi điện thoại lúc nào vậy?

- Mới về sáng nay. - Tống Tình Tình lộ ra một nụ cười sáng lạn.

Giản Thuần há miệng:

- Chưa từng nghe nói đến điện thoại Meizu ... Tại sao màn hình lại lớn như vậy, giá bao nhiêu thế?

- Ba ngàn tệ, họ nói là điện thoại thông minh, nhưng tớ chưa trải nghiệm được thông minh ở đâu, nhưng trò chơi này thực sự rất hay.

- Cậu lấy đâu ra nhiều tiền vậy?

Tống Tình Tình nhìn thoáng qua Trang Thần, thấy y cũng không phải người lạ, bèn hạ giọng nói:

- Tớ cũng không biết gần đây có chuyện gì, tiền hoa hồng mỗi tháng mà Dương Ký cho tớ đều tăng, tháng này tớ nhận được 5500, lúc nhận tiền tớ còn sợ mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!