- Một mét sáu chín.
- Cái gì không có khả năng, cái này hẳn là không chính xác rồi. – Tào Quảng Vũ tức giận đến méo miệng.
Cô gái hội sinh viên nhíu nhíu mày:
- Mọi người đều dùng cây thước này, sao chỉ mình cậu là nói không chính xác?
- Chắc chắn không chính xác, cậu đừng ghi vội, đo lại cho tôi lần nữa.
- Không được, mau đi, đừng làm mất thời gian, những người sau còn phải kiểm tra nữa a!
- Tôi không thừa nhận kết quả này, tôi muốn kháng cáo! - Tào Quảng Vũ tức giận đến mức không chịu được.
Giang Cần biết tính cách của Tào Quảng Vũ, bèn lên tiếng giải vây:
- Được rồi được rồi, không cần kiểm tra lại nữa, cứ ghi cho cậu ta 172 đi.
Cô gái hội sinh viên ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện ra là Giang Cần đang nói, cũng không dám nói gì thêm, bĩu môi ghi cho y một mét bảy hai.
Tào Quảng Vũ cầm phiếu của mình nhìn một cái, thầm nghĩ vẫn là mặt mũi của lão Giang có giá trị cao, sớm biết vậy thì ghi một mét tám cho đẹp rồi.
Sau khi kiểm tra xong chiều cao, mọi người được dẫn đến nửa bên kia sân vận động, chia thành các nhóm, bắt đầu kiểm tra chạy nước rút, chạy dài, nhảy xa tại chỗ, gập bụng và hít xà đơn.
Giang Cần lại nhìn quanh một vòng, phát hiện Phùng Nam Thư đang ngây người đứng bên cạnh hố cát, như mất hồn, bèn đi tới vỗ nhẹ lên đầu cô.
Tiểu phú bà "A" một tiếng, tức thì như là được rót linh hồn vào người, há miệng hô một tiếng ca ca.
- Sao hôm nay lại ngốc nghếch thế?
- Gần đây cậu trả lời phỏng vấn nhiều quá, mình xem không xuể. - Phùng Nam Thư vừa nói vừa ngáp một cái.
Giang Cần nheo mắt:
- Lại nghiện à? Lần trước vất vả lắm mới cai được, không phải cậu lại thức đêm đấy chứ?
Phùng Nam Thư ngẩn người một lúc rồi nỉ non:
- Không sao đâu Giang Cần, mình sẽ cai mà.
- Cái bộ dạng nghiện ngập rõ ràng thế này thì bảo sao mà mình tin được?
Lúc này, Cao Văn Tuệ và Phạm Thục Linh cất bước đi tới:
- Giang Cần, hiện tại cậu có nhiều tiền rồi, hay là mua nhà rồi sống chung với Phùng Nam Thư đi.
- Cậu là người tốt, đừng nói bậy. - Phùng Nam Thư hù khuôn mặt nhỏ nhắn nói.
Vẻ mặt Giang Cần lập tức trở nên lãnh khốc và nghiêm túc:
- Ai nói tôi có tiền, ai nói bọn tôi muốn ở chung?
- Phùng Nam Thư ngày nào cũng ở ký túc xá xem video của cậu, thậm chí bây giờ bọn tôi mơ cũng thấy mặt cậu!
- Tiểu phú bà, tuy cậu thích xem nhưng ký túc xá là môi trường công cộng, cậu không thể mở to tiếng như vậy, sẽ ảnh hưởng đến mọi người nghỉ ngơi.
- Giang Cần, mình không có. Lần nào mình cũng mở tiếng nhỏ xíu, nhưng bọn họ bảo biểu cảm của mình rất dễ ship ship nên luôn ghé sát bàn mình xem.
- Vậy các cô đáng đời.
Đúng vào lúc này, Tào Quảng Vũ bỗng nhiên chạy tới:
- Tôi vừa nghe thấy ai nói muốn sống chung, là ai muốn sống chung thế?
Giang Cần nghiến răng cười:
- Chẳng ai nói sống chung cả, tôi chỉ đang khẳng định là cậu cao 1m72 thôi, nhưng bọn họ không tin.
Tào thiếu gia: …
Dưới ánh mặt trời, trò chuyện cùng bạn bè là một việc vô cùng thoải mái. Tuy nhiên rất nhanh sau đó, Tiết Hồng Anh đang đứng trên đường băng nhựa bỗng vẫy tay ra hiệu cho các nam sinh lớp 4 tập trung lại để tham gia kiểm tra thể lực.
Vì thế Giang Cần cởi áo khoác và đưa cho Phùng Nam Thư.
Tiểu phú bà đưa tay nhận lấy áo khoác của Giang Cần, sau đó xách cổ áo lên để vạt áo phẳng phiu, rồi gấp lại hai lần và ôm vào lòng, ánh mắt dõi theo gấu đen bước đi xa dần.
- A hống, đưa áo khoác cho cô gái mình thích, đây chính là hành động tiêu chuẩn của một người bạn trai nha. - Cao Văn Tuệ vừa được ăn kẹo vừa trêu chọc.
Phùng Nam Thư thản nhiên nhìn về phía Cao Văn Tuệ:
- Đây là hành động của bạn tốt.
- Tớ cũng là bạn tốt của Giang Cần mà, hay là đưa áo khoác cho tớ đi.
- Không được.
Phùng Nam Thư vẻ mặt cảnh giác, vèo một cái liền giấu áo khoác của Giang Cần ra phía sau, giống như giấu bảo bối.
Tào Quảng Vũ cũng vừa cởi áo khoác xong, giờ phút này bỗng cảm nhận được sự chênh lệch trong cuộc sống, thầm nghĩ cái áo khoác của lão Giang là cà sa gấm vóc mẹ nó à, sao còn tranh giành nữa?
Thật trang bức a, ta thật hâm mộ…
Y bĩu môi, thầm nghĩ đợi đến khi Đinh Tuyết có thời gian, mình cũng phải làm như vậy, vì vậy tiện tay ném áo khoác của mình đi, với vẻ mặt chua chát đi theo.
Sau đó, nam sinh lớp 4 bắt đầu chia tổ, một tổ sáu người, Giang Cần, Tào Quảng Vũ, Chu Siêu, Nhâm Tự Cường, Trang Thần và Trương Quảng Phát được phân vào một tổ kiểm tra.
Bài đầu tiên là kiểm tra chạy nước rút, toàn trình năm mươi mét, khoảng cách ngắn như vậy căn bản cũng không cần lao lực, còn chưa bắt đầu cũng đã kết thúc.
Giang Cần nhẹ nhàng thoải mái ẵm vị trí thứ nhất, nhất thời thắng được tiếng hoan hô của các cô gái.
Bạn xem Giang Cần người ta kìa, không chỉ là ông chủ mà còn có sức khỏe tốt nữa.
Ngay sau đó, Giản Thuần là người phụ trách thống kê thời gian đến vạch đích, cô vừa ghi điểm vào bảng vừa cười nói vui vẻ với Giang Cần vài câu.