Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 787: CHƯƠNG 786: TIỂU PHÚ BÀ LẠI NGHIỆN

“Các vị, vòng đầu tiên của chiến dịch marketing điểm đến đầu tiên của chúng ta đã kết thúc, hiệu quả chỉ ở mức trung bình, khiến mọi người chê cười rồi.”

“Tuy nhiên, đây mới chỉ là khởi đầu, đầu tháng 11, các thương hiệu sẽ bắt đầu marketing theo từng đợt, mong mọi người hãy tập trung tinh thần, toàn lực ứng chiến.”

“Cuối cùng, hy vọng thịnh thế này như chúng ta mong muốn.”

“ - Giang Cần.”

Vào đêm muộn mùa thu, tất cả các đối tác chiến lược đều nhận được email của Giang Cần.

Theo một doanh nhân nào đó tham gia vào chiến dịch marketing điểm đến đầu tiên kể lại, khi y nhìn thấy email này, y đã im lặng hồi lâu, sau đó gọi cho một số thành viên của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, phát hiện ra rằng mọi người cũng có chút mất ngủ, thế là liền quyết định bao trọn chỗ rửa chân.

Chỉ có điều tối hôm đó, Giang tổng nói mình còn là sinh viên, nên đã lịch sự từ chối lời mời.

Ngày 26 tháng 10, tết Trùng Dương, thứ Hai.

(*) Chú: tết Trùng Dương là ngày 9/9 Âm Lịch (còn gọi là Trùng Cửu), chứ không phải “ánh dương trùng xuống” kia đâu nhé :))

Trải qua ba ngày hạ nhiệt độ liên tục, Lâm Xuyên nghênh đón một ngày tương đối tươi đẹp, nhiệt độ cũng bắt đầu tăng trở lại.

Nhưng thực ra tất cả mọi người đều hiểu, đây chẳng qua là một lần hồi quang phản chiếu sắp tới của mùa đông giá rét.

Tám giờ sáng, Giang Cần chui ra khỏi chăn, ngáp một cái, bỗng phát hiện Tưởng Điềm gửi một thông báo trong nhóm QQ.

[Hôm nay chín giờ rưỡi đến sân thể dục lớn tiến hành đo chiều cao cân nặng và kiểm tra thể lực, số liệu phải ghi chép hồ sơ, hy vọng lớp Tài chính 3 chúng ta có thể đến đông đủ, van cầu.]

Giang Cần nheo mắt, thầm nghĩ tôi nghi ngờ thông báo này là nhắm vào tôi.

Đúng vào lúc này, Tào Quảng Vũ, Chu Siêu và Nhâm Tự Cường cũng lục tục chui ra khỏi chăn.

Thực ra bọn họ đã tỉnh từ lâu, nhưng vào mùa thu muộn, ai lại muốn rời khỏi ổ chăn ấm áp vào buổi sáng chứ?

Tuy nhiên, vì chuyện kiểm tra thể lực, kế hoạch ngủ nướng của mọi người đã tan thành mây khói, đành phải bò dậy khỏi giường, người mặc quần áo, người rửa mặt.

- Lão Tào, cậu làm gì vậy?

Giang Cần vừa mới bò xuống giường, bỗng nhiên phát hiện Tào thiếu gia đang mân mê giày của y, nhịn không được hỏi một câu.

- À không sao, tôi đổi lót giày.

Tào Quảng Vũ cười mỉa một tiếng, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai mà xỏ giày vào, sau đó ung dung đi ra ban công.

Chu Siêu đang đánh răng, nhịn không được dùng ánh mắt nghi hoặc liếc y một cái:

- Tào ca, sao tôi phát hiện cậu cao lên nhỉ?

- Có đâu, tôi vốn cao thế này, giống như tôi vốn là phú nhị đại vậy, có lẽ cũng không rõ ràng lắm. - Tào Quảng Vũ nặn kem đánh răng, hí hửng đánh răng.

“…”

9 giờ 25 phút, bộ tứ của phòng 302, mỗi người cầm một chiếc bánh bao thịt đến sân vận động, mà các sinh viên khác cũng đã đến gần đông đủ. Dưới sự chỉ huy của Tiết Hồng Anh, mọi người xếp thành hàng dài, trước tiên là phải tiến hành đo dữ liệu cơ bản về chiều cao và cân nặng

Giang Cần nhìn xung quanh một vòng, giả vờ lướt qua từng khuôn mặt, rồi đột nhiên dừng lại.

Dưới ánh nắng rực rỡ của mùa đông, Phùng Nam Thư đang đứng ở vị trí thứ hai mươi mấy phía sau, mặc áo hoodie trắng có mũ, buộc tóc đuôi gà cao, đang đứng với vẻ mặt cao lãnh của bạch phú mỹ.

Nhìn thấy Giang Cần nhìn sang, tiểu phú bà giơ tay phải ra, tạo hình chữ V ở má trái, trông vừa ngầu vừa đẹp.

Cô cao 1m7, nhan sắc tuyệt đỉnh, thực sự nổi bật giữa đám đông, như thể không cùng phong cách với những người khác.

Giang Cần đáp lại bằng một hình chữ V và nói bằng khẩu hình: chút nữa nói chuyện.

- Giang Cần đang nói gì? - Cao Văn Tuệ có chút tò mò.

Phùng Nam Thư nheo mắt lại:

- Cậu ấy nói nhớ tớ.

Theo thời gian, hàng người dần dần tiến lên, khi sắp đến lượt lão Tào, Tào thiếu gia bỗng nhiên phát hiện phải cởi giày đo chiều cao, nhất thời sợ hãi tột độ.

- Chết tiệt, sao còn phải cởi giày nữa chứ?

Tưởng Điềm nhịn không được quay đầu lại nhìn y một cái:

- Đo chiều cao đương nhiên phải cởi giày rồi.

Tào Quảng Vũ nói không đúng, cậu chỉ nói bừa:

- Năm ngoái đo làm gì có cởi giày?

- Năm ngoái sử dụng bảng thông tin mà mọi người nộp khi nhập học, căn bản là không có kiểm tra, cậu bị đãng trí hả?

Nghe được câu này, Tào Quảng Vũ ngừng thở, vẻ mặt kháng cự bị ép theo đội ngũ đi về phía trước.

Chờ đến phiên y, nữ sinh viên phụ trách đo chiều cao điều chỉnh thanh đo và lạnh lùng nói một câu "Cởi giày ra". Nhưng Tào thiếu gia do dự mãi, trông có vẻ khó khăn hơn cả việc cởi quần lót.

- Chân Tào ca đâu có thúi nhỉ. - Chu Siêu có chút buồn bực.

Giang Cần khoanh hai tay:

- Đoán chừng trong giày lão Tào có hàng lậu.

Quả nhiên, đúng như Giang Cần dự đoán, sau khi Tào Quảng Vũ cởi giày ra, cả người y lập tức thấp đi một khúc.

Giang Cần thiếu chút nữa bật cười thành tiếng, trong lòng tự nhủ Tào thiếu gia tuy rằng bình thường không có gì lạ nhưng lại rất có tố chất của một người hài hước, mẹ nó, ở chỗ này mà cũng có thể tạo ra tiếng cười thật là không dễ dàng gì.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!