Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 792: CHƯƠNG 791: MULTI-GROUP BỘ PHẬN KỸ THUẬT THÀNH LẬP (2)

Hiện tại lão Hà đang một lòng tập trung vào công trình lớn ở Thượng Hải, ngày nào cũng họp hành, khảo sát, nghiên cứu, bận đến mức không thể bận hơn, lúc nghe điện thoại cũng vội vàng hối hả.

- Lão Hà, ăn cơm chưa?

Hà Ích Quân đang kẹp điện thoại trên vai, hai tay lục tung tài liệu:

- Mới vừa ăn xong, Giang tổng có chuyện gì sao? Tôi nói cho cậu biết nhé, dự án sắp khởi công rồi, tôi bây giờ bận đến mức sắp ngất xỉu, lát nữa còn có một cuộc họp, nếu không có chuyện gì quan trọng thì đợi qua Tết tôi về rồi nói.

Giang Cần sửng sốt một chút, thử hỏi:

- Cái gì gọi là chuyện quan trọng?

- Chỉ cần Vạn Chúng không phá sản thì đều không tính là chuyện quan trọng!

Giang Cần hiểu luôn, thầm nghĩ thì ra phá sản mới gọi là chuyện quan trọng a, chuyện tôi cướp văn phòng của anh tuyệt đối không tính là lớn, thế thì chờ anh về trả lời thôi.

Vì vậy hắn dặn dò lão Hà chú ý giữ gìn sức khỏe, ngàn vạn lần không nên mệt nhọc quá độ, chỉ nghe thấy tiếng cảm ơn từ đầu dây bên kia, sau đó vội vàng cúp điện thoại.

Đúng lúc này, Ngụy Lan Lan cũng dẫn theo mấy thanh niên trai tráng của bộ phận vận chuyển hàng hóa đến, đang chờ ở cửa.

- Ông chủ, Hà tổng đồng ý chưa?

- Tôi cảm thấy anh ta hẳn là đồng ý.

Ngụy Lan Lan lập tức phất phất tay với phía sau:

- Lên!

Hai giờ sau, văn phòng của Hà Ích Quân được thu dọn gọn gàng, biến thân hoa lệ, trở thành bộ phận kỹ thuật Multi-group - bộ phận thứ ba sau bộ phận kinh doanh và bộ phận marketing.

Lúc này, Nhạc Trúc vừa ăn trưa xong, nghe nói Giang Cần đến, lập tức chạy một mạch lên tầng cao nhất, kết quả nhìn thấy bộ dạng hiện tại của văn phòng Hà tổng, cả người đều ngừng thở.

Giang Cần lúc này quay đầu nhìn về phía cô:

- Giám đốc Nhạc, gần đây Mạn Kỳ thế nào?

- Hiện tại Hà tổng thường trú ở Thượng Hải, cũng không có thời gian quan tâm đến con bé, giờ nó đã hoàn toàn ở ký túc xá rồi, nhưng khả năng tự lập của nó khá tốt, nên không sao đâu.

- Học ở trường nào?

- Trường Nhất Trung Lâm Xuyên.

- Cái lão Hà này, bận rộn đến mức không phân biệt ngày đêm, đoán chừng cũng chẳng quan tâm đến con gái được, thôi vậy, chiều nay tôi qua thăm, cô cho tôi số điện thoại của nó đi.

- À à, được.

Chiều hơn ba giờ, Giang Cần rời khỏi Trung tâm thương mại Vạn Chúng, lái xe đến trường Nhất Trung Lâm Xuyên, gọi điện thoại cho Hà Mạn Kỳ ra ngoài.

Cuộc sống của học sinh nội trú hoàn toàn không dễ dàng, ăn không ngon ngủ không đủ giấc, cô bé bây giờ có hơi gầy đi một chút.

Giang Cần dẫn cô ra ngoài ăn một bữa thịn soạn, lại cho cô một ít sinh hoạt phí:

- Bố của cháu bây giờ ở Thượng Hải bận đến mức sắp ngất đi rồi, nhất thời cũng không thể về được, sau này nếu cháu có chuyện gì gấp thì gọi điện thoại cho chú.

- Biết rồi chú, nhưng chú yên tâm đi, cháu chắc chắn sẽ không sao đâu! - Hà Mạn Kỳ tràn đầy tự tin.

- Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, có những việc không làm được thì phải học cách nói ra, còn nữa, bây giờ việc học của cháu thế nào?

- Cũng được, còn nữa lần này, cháu nhất định phải thi đỗ vào Đại học Lâm Xuyên!

Giang Cần thích những cô bé tiến bộ, thế là dành cho cô những lời khen ngợi nồng nhiệt, sau khi đưa cô trở lại trường, hắn còn tiện thể tìm giáo viên chủ nhiệm của Hà Mạn Kỳ để trò chuyện, đồng thời lưu lại số điện thoại của mình, dặn dò giáo viên chủ nhiệm nếu có chuyện gì thì liên lạc với mình.

Thực ra đây chính là lý do vì sao Hà Ích Quân thích hợp tác với Giang Cần.

Bạn đừng nhìn hắn chó như vậy, lúc nào cũng muốn hưởng ké, nhưng những người từng bị hắn hưởng ké, thậm chí bị hắn “hưởng ké” đến mức khóc thét, nhưng thực sự thì không có ai chịu thiệt thòi cả.

Giống như bây giờ, Giang Cần mượn phòng làm việc của y nhưng đồng thời cũng đang giúp y chăm sóc con gái, không hề thiệt thòi chút nào.

Đêm đến, đèn hoa rực rỡ, Hà Ích Quân họp cả ngày, chỉ hút hai bao thuốc, trước khi đi ngủ lại cảm thấy đầu óc mộng mị, vì vậy tự mình ra khỏi khách sạn, tiện thể gọi điện thoại cho Nhạc Trúc, hỏi thăm tình hình hang ổ.

- Hà tổng, bên này mọi thứ đều ổn.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

- À đúng rồi, tủ hồ sơ trong văn phòng của anh định chuyển đi đâu, cũng để vào kho luôn sao?

“…”

- Tủ hồ sơ không phải ở trong văn phòng của tôi sao? Để trong văn phòng thôi?

Nhạc Trúc ngẩn người, thầm nghĩ anh còn văn phòng nào nữa chứ, mà Hà Ích Quân cũng sững sờ, thầm nghĩ lúc tôi không có ở đấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Nghe thấy câu hỏi của ông chủ, Nhạc Trúc ấp úng nói ra những chuyện xảy ra hôm nay, khiến lão Hà nghe đến mức méo cả miệng.

Khá lắm, thằng khốn Giang Cẩu. Chẳng trách hôm nay hắn gọi điện hỏi han, chẳng trách mình bồn chồn sau khi nghe điện thoại, hóa ra là nhà bị trộm.

Y vừa định gọi điện hưng sư vấn tội, nhưng chưa kịp bấm vào danh bạ thì đột nhiên phát hiện giáo viên chủ nhiệm của con gái gọi đến, khiến tim y run lên, thầm nhủ không lẽ là Mạn Kỳ xảy ra chuyện gì?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!