Tuy nhiên, những lời tiếp theo của giáo viên chủ nhiệm lại khiến y ngoài ý muốn.
- Chào Hà tiên sinh, hôm nay có một người tên Giang Cần tới tìm tôi, nói là chú của Mạn Kỳ, còn nói ngài đang đi công tác xa và không thể về ngay được, bảo tôi có việc thì tìm anh ấy. Tôi gọi điện là để xác nhận với ngài.
Hà Ích Quân sửng sốt một chút, mãi sau mới phản ứng lại:
- À đúng, Giang tổng là bạn của tôi. Nếu Mạn Kỳ có việc gấp thì cô cứ gọi điện thoại cho cậu ta.
- Vâng, nếu ngài biết thì tôi yên tâm rồi. Vì người đó khá trẻ, nhìn hơi…
- Hơi khốn nạn, tôi hiểu.
Sau khi cúp điện thoại, tâm tình Hà Ích Quân trở nên vô cùng phức tạp, thầm nói xong đời rồi, xem ra mình bị thằng họ Giang này nắm thóp rồi, vì hắn chơi chiêu đánh vào tình cảm.
Lão Hà ngồi xổm ven đường một lát, sau đó lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn cho Giang Cần: Mạn Kỳ làm phiền cậu rồi, cảm ơn Giang tổng.
Lúc này Giang Cần mới vừa leo lên giường chuẩn bị ngủ, thấy tin nhắn này liền cười, thầm nhủ thấy chưa, chúng ta mượn văn phòng của anh ta, anh ta còn phải cảm ơn chúng ta nữa kìa!
…
Đầu tháng mười một, Halloween - một lễ hội ma quỷ phương Tây ma mị.
Dưới ánh nắng ấm áp buổi chiều, Ngụy Lan Lan lái chiếc BMW 3 series màu trắng đến Đại học Lâm Xuyên, toàn thân toát lên vẻ thanh lịch của một phụ nữ thành đạt.
Đặc biệt là chiếc quần tây trắng phối cùng giày cao gót, cùng với lớp trang điểm tự nhiên và đôi khuyên tai vòng tròn lấp lánh trên tai, tất cả đều thể hiện sự khác biệt của cô so với những sinh viên cùng trang lứa.
Hiện tại, cô là nhân viên đối ngoại bận rộn nhất 208, thường xuyên phải di chuyển giữa Vạn Chúng và Lâm Đại, đi xe buýt thực sự quá tốn thời gian và công sức.
Vì vậy, Giang Cần đã đặc biệt cấp tiền, giúp cô chọn một chiếc xe hạng sang cho công vụ.
Dù sao, Lan Lan hiện đang phụ trách mảng đối tác thương hiệu, nên phải giữ gìn hình ảnh. Xe không thể quá tốt, tránh làm mất mặt các ông chủ ở Lâm Xuyên, nhưng cũng không thể quá tệ, làm mất đi hình ảnh của công ty.
Thế là sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Giang Cần cho rằng chiếc 3 series này là phù hợp nhất, nên đã mua luôn.
Ngụy Lan Lan học xong bằng lái nhưng chưa bao giờ lái xe, ban đầu còn không dám lái, nhưng sau hơn một tháng làm quen, việc di chuyển giữa Vạn Chúng và Lâm Đại đã không còn vấn đề gì.
Lần này cô đến Lâm Đại để giao hàng cho nhóm 208, tiện đường về ký túc xá lấy vài bộ quần áo mùa đông mà trước đây không mang theo.
- Lan Lan, sau này cậu ít về đây lắm nhỉ?
- Ừ, chắc là không về nữa đâu, vì ở bên kia công việc rất bận, tớ thậm chí còn không có thời gian đi tập gym.
- Cậu... Đã bắt đầu đi tập gym rồi à?
- Ông chủ của tớ là cổ đông thứ hai của Vạn Chúng, năm nay có một phòng tập gym khai trương ở Vạn Chúng, ông chủ kia nhất quyết tặng tớ một thẻ vàng, không đi thì phí quá.
Ngụy Lan Lan vừa nhét hành lý vào cốp sau, vừa trả lời câu hỏi của các cô gái đang vây xem.
Mấy người này có người cùng ký túc xá với Ngụy Lan Lan, có người cùng lớp với Ngụy Lan Lan, còn có người từng làm việc cùng Ngụy Lan Lan ở Câu lạc bộ Part-time, chừng mười mấy người, đều là bạn đồng trang lứa.
Tuy nhiên nhìn về ngoại hình, những cô gái mặc áo hoodie, đồ thể thao, đồ ngủ bông này dường như đã không còn cùng vòng tròn với Ngụy Lan Lan lúc này.
Đặc biệt là về khí chất, Ngụy Lan Lan lúc này đã có sự trưởng thành và thanh tao không thể nói nên lời.
Sau đó Ngụy Lan Lan như là bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, mở cửa xe lái, lấy ra một đống thẻ VIP từ hộp đựng đồ, có cửa hàng bánh ngọt, quán lẩu, khu vui chơi giải trí, rạp chiếu phim, thậm chí còn có thẩm mỹ viện.
- Đây đều là do người khác tặng, nhiều quá, tớ bình thường cũng không dùng đến, các cậu cầm dùng đi, chúng ta cùng lớp 4 năm, coi như là quà chia tay của tớ.
“…”
Nhìn vào những chiếc thẻ mà Ngụy Lan Lan đưa ra, những cô gái đứng ở chỗ đỗ xe đều ngẩn người.
Bỗng nhiên các cô ý thức được, hiện tại những thứ mà Ngụy Lan Lan có thể tiếp xúc đã vượt xa so với những gì các cô nhìn thấy, từ trang điểm, quần áo đến ô tô.
Cô dường như... Từ lâu đã có mạng lưới quan hệ, trở thành người được săn đón.
Nhưng thật thái quá a, Ngụy Lan Lan rõ ràng là con nhà nông, bố mẹ đều là nông dân, nhà còn có một đứa em trai.
Bởi vì không có tiền nên từ khi vào đại học, cô luôn làm thêm ở Câu lạc bộ Part-time, không có nhiều thời gian xã giao, cũng không có vui chơi, không dám lãng phí bất kỳ giây phút rảnh rỗi nào, ngày nào cũng trở về ký túc xá trong trạng thái sức cùng lực kiệt.
Mọi người trong lớp thường lấy chuyện của Ngụy Lan Lan ra làm chủ đề bàn tán, tuy lời nói có vẻ thương cảm cho cô ấy, nhưng ít nhiều cũng thể hiện sự kiêu ngạo của bản thân.
Nói một cách đơn giản, đó là kiểu bạn chưa “nếm” được 4 chữ “hào quang rực rỡ” thì bạn chẳng thể biết nó là cái gì vậy.