Vừa nãy Giang Cần tự mình dặn dò nhiệm vụ mang tính bước ngoặt nên không ngẩng đầu lên, bây giờ nói xong mới phát hiện ra một đám yêu ma quỷ quái trước mặt đều rất hung dữ
Một đám kẻ nào kẻ nấy đều nhe răng nhếch miệng, khung cảnh thực sự có chút giống địa ngục.
Mẹ nó, oán khí của người làm công sao còn lớn hơn cả quỷ vậy?
Nhất là trong phòng lờ mờ tối không bật đèn, nhưng lại có một số đèn báo trên thiết bị điện nhấp nháy ánh sáng đỏ hoặc xanh lục, trông vô cùng kỳ dị.
- Khụ khụ…
- Bỗng dưng nhớ ra một chuyện, hình như chúng ta đã lâu rồi không phát thưởng nhỉ?
Giang Cần lấy ra một chiếc phong bì thật dày từ bàn làm việc, rút ra một xấp tiền vỗ vào tay, khi nhìn thấy cảnh này, những con quỷ nheo mắt nhếch miệng lập tức thu liễm biểu cảm, từng con một trở nên ngây thơ ngốc nghếch.
Đợi đến khi Mao gia gia đỏ rực dán lên trán mình giống như phù chú, bọn họ còn có thể hô một câu cám ơn ông chủ.
- Nghe nói Câu lạc bộ Kịch có tổ chức một buổi khiêu vũ hóa trang chủ đề Halloween ở quảng trường trước, sau khi hoàn thành công việc, chúng ta cùng nhau đi dạo a.
- Ông chủ muôn năm!
- Khá lắm, tử thần hô muôn năm cho tôi sao? Còn cần thể diện không? Thật con mẹ nó có tiền mua được ma quỷ.
Giang Cần vung tay ra sau, túm lấy chiếc áo choàng đen như màn đêm, đẹp trai như Ngô Ngạn Tổ.
Trước sau thiên niên kỷ mới, môi trường quốc tế dần dần cởi mở, một số trào lưu thẩm mỹ phương Tây theo phim ảnh du nhập vào quốc nội, cũng thúc đẩy sự lan truyền của các nền văn hóa liên quan.
Ví dụ như Halloween, trong các trường đại học dễ bị ảnh hưởng bởi xu hướng nhất thì đây là một hoạt động rất được ưa chuộng.
Vừa vào đêm, siêu thị học viện của bà chủ Tưởng đã treo đèn bí đỏ, trông rất có không khí, mà quảng trường trước cũng có không ít sinh viên làm thêm hóa trang thành bộ xương khô đang phát tờ rơi.
Đồng thời, Hỉ Điềm cũng đang làm hoạt động, đưa ra bao bì trà sữa đựng máu, ngay cả ống hút trà sữa cũng làm thành tạo hình ống truyền dịch.
Vũ hội hóa trang do Câu lạc bộ Kịch tổ chức diễn ra tại khu vực phía nam quảng trường, gần khu rừng phong. Bên cạnh còn có một tấm bảng check-in với dòng chữ "Anh ở địa ngục rất nhớ em", lấy cảm hứng từ bức tường check-in nổi tiếng của Hỉ Điềm.
Cùng với màn đêm dày đặc, một đôi cánh nhỏ xuất hiện ở ngã tư từ đường học viện đến quảng trường trước.
Giang Cần quay đầu nhìn lại, phát hiện là một tiểu phú bà đáng yêu.
Phùng Nam Thư mặc một chiếc váy đen, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác da ngắn, đầu đội sừng nhọn, sau lưng có hai cánh dơi đen, mông cong cong một cái đuôi hình chữ S, đầu đuôi có một hình trái tim.
Sau đó là tất chân màu đen phối hợp với giày ngắn màu đen, còn vẽ bóng mắt màu đen và son môi màu đen, lại cộng thêm khuôn mặt không chút thay đổi của cô, hiển nhiên là một tiểu mị ma cao lãnh.
Ngũ quan của cô vốn rất tinh xảo, sự kết hợp như vậy, quả thực muốn mê chết người.
Giang Cần nhìn cô từ trong bóng đêm đi tới, ánh mắt một giây không rời, luôn cảm giác nhìn ít đi là thiệt thòi, con mẹ hắn không cần bị mê hoặc, hắn trực tiếp sa đọa.
- Tiểu mị ma đáng giận.
- Là tiểu thiên sứ bởi vì có chút ngốc nghếch và vì có một người bạn tốt não tàn nên không cẩn thận sa đọa địa ngục. - Phùng Nam Thư nghiêm trang giải thích.
Khóe miệng Giang Cần co giật một chút:
- Cậu lại thêm nhiều buff cho bản thân như vậy?
Phùng Nam Thư nheo mắt lại:
- Ca ca, khen.
- Xinh đẹp chết người, quả thực là tiểu thiên sứ giáng trần, bất quá muốn mê đảo Tế Châu Ngô Ngạn Tổ thì vẫn còn có chút khó khăn.
Đêm nay Ngụy Lan Lan hóa trang thành phù thủy, đội chiếc mũ phù thủy nhọn hoắt đứng bên cạnh:
- Đây là tôi chọn lựa kỹ lưỡng cho bà chủ, không ngờ lại hợp đến vậy, quả thực đẹp bùng nổ.
Phùng Nam Thư phồng má phấn:
- Lan Lan là người tốt.
- Vậy… bạn học Tiểu Cao lại đóng vai cái quỷ gì vậy?
Giang Cần quay sang nhìn Cao Văn Tuệ, đối phương quấn một vòng giấy vệ sinh trên đầu, chỉ để lộ một đôi mắt, bên dưới là bộ đồ thể thao màu trắng.
- Là xác ướp, nhưng Phạm Thục Linh cũng quá keo kiệt, chê tôi lãng phí giấy vệ sinh, còn nói mặc quần áo trắng cũng có hiệu quả tương tự. - Cao Văn Tuệ tức giận không chịu được.
- May mà cậu giải thích, không thì tôi còn tưởng cậu cosplay thành nữ sinh đại học không muốn nhìn mặt ai.
Cao Văn Tuệ nheo mắt lại:
- Vậy chắc chắn cậu là Bá tước ma cà rồng biết sủa tiếng chó.
- Cảm ơn, tiền lương của cậu bay màu rồi.
“???”
Đang nói chuyện thì đột nhiên trong tay tiểu phú bà vang lên tiếng lách cách, một sợi xích sắt sáng loáng rơi xuống đất, cuối xích còn có một chiếc vòng cổ màu đen, trên đó còn đính vài đinh tán trang trí.
Đây là phụ kiện tặng kèm theo trang phục, chỉ là Phùng Nam Thư có chút mờ mịt, không nghĩ ra nó có tác dụng gì.
- Giang Cần, mình không biết cái này dùng thế nào?
Giang Cần: “?”
Chưa đợi hắn trả lời một hai ba, quảng trường trước lại có thêm hai người quen đến, một là Đinh Tuyết mặc áo blouse trắng, trang điểm mắt đen.
Trong tay cô cũng cầm một sợi xích giống hệt vậy, đầu kia của sợi xích lại đang trói Tào Quảng Vũ, cách ăn mặc của lão Tào cũng rất cá tính, trên người là một bộ quần áo bệnh nhân sọc xanh trắng, đầu còn hóa một mảng máu, bị khóa cổ, trông vô cùng thê thảm.