- Các cậu đây là…
Đinh Tuyết lắc lắc sợi xích trong tay:
- Tôi là bác sĩ sát nhân biến thái vì mắc bệnh ung thư mà điên cuồng tiến hành thí nghiệm trên cơ thể người.
Tào Quảng Vũ ưỡn ngực:
- Tôi là một phú nhị đại bị bác sĩ biến thái giam cầm, là kiểu phú khả địch quốc, ngoài ra, tôi còn mắc hội chứng Stockholm.
Giang Cần cẩn thận đánh giá lão Tào một chút:
- Bị giam cầm và Stockholm đều nhìn ra được, nhưng biểu hiện của phú nhị đại ở đâu?
- Ở đây.
Tào Quảng Vũ cởi cúc áo, móc ra một sợi dây chuyền vàng to bản bằng nhựa. Đoạn cuối của dây chuyền bị vòng cổ che khuất nên nếu không nhìn kỹ sẽ không thấy rõ.
Phùng Nam Thư cúi đầu nhìn xích sắt trong tay mình, lại nhìn thoáng qua cổ Giang Cần:
- Ca ca, hình như mình biết cái này dùng để làm gì rồi.
- Không, cậu nhìn lầm rồi, tuyệt đối không phải dùng như vậy.
“…”
Lễ hội Halloween không có ý nghĩa đặc biệt gì đối với người Trung Quốc. Lý do đêm nay náo nhiệt như vậy chủ yếu là vì sinh viên là những người dễ "phát điên" nhất.
Nói một cách đơn giản, lễ hội gì không quan trọng, quan trọng là tìm một cái cớ để thả lỏng bản thân.
Bọn họ cũng không tốn tiền mua trang phục cosplay, giống như Đinh Tuyết, vốn là sinh viên y khoa, cô mặc áo blouse trắng của mình, còn bộ quần áo bệnh nhân của lão Tào cũng chỉ là bộ đồ ngủ có cùng kiểu hoa văn.
Trong việc thả lỏng bản thân, mọi người không so tài chính mà là sự sáng tạo.
Giang Cần dẫn theo đám người tìm một cái bàn ở cửa hàng Hỉ Điềm, vừa xem vở kịch do Câu lạc bộ Kịch dàn dựng ở quảng trường trước và vừa tán gẫu.
Nửa chừng, bọn họ còn nhìn thấy Chu Siêu đội thùng mì gói, tuyên bố mình đang đóng vai thùng cơm, sau đó còn nhìn thấy Tưởng Điềm, Giản Thuần và Tống Tình Tình không hóa trang gì cả nhưng lại tham gia náo nhiệt khắp nơi.
Trong lúc này, tiểu phú bà đã cởi chiếc vòng cổ có gắn dây xích, ánh mắt lộ vẻ nóng lòng muốn thử, nhưng nhiều lần không thành.
Mãi đến 10 giờ tối, mọi người bắt đầu trở về, đi chụp ảnh, còn Giang Cần thì dắt tay Phùng Nam Thu đi về, giữa đường bị quẹo vào vào rừng phong.
- Giang Cần.
- Hử?
- Cuộc sống bây giờ thật thú vị.
Phùng Nam Thư ngồi trên đùi hắn, mềm mại thơm tho chui vào lòng hắn, miệng áp vào tai hắn, giọng điệu nhẹ nhàng cất lời.
Giang Cần đưa tay nắm lấy cái đuôi sau lưng cô lắc lắc hai cái:
- Trước đây không thú vị à?
- Trước kia cũng thú vị, nhưng sẽ sợ hãi, nên chỉ dám đi một mình, không dám đến những nơi thú vị.
Tiểu phú bà dụi dụi trong lòng hắn, thì thầm nói:
- Trước đây mình nghe bạn học kể thật nhiều chuyện hay, nhưng mình chỉ dám tưởng tượng trong đầu, đoán xem nó sẽ như thế nào để coi như mình đã từng gặp qua, về phần đu quay, khu chợ mua sắm, đều là như vậy.
Giang Cần đưa tay ôm cô chặt hơn:
- Trước đây nhút nhát vậy sao?
- Bây giờ cũng nhút nhát, nhưng có cậu ở đây là mình dám. Nếu không mình chỉ dám trốn trong ký túc xá, đợi Văn Tuệ về kể cho mình nghe, rồi mình lại miên man suy nghĩ.
Giang Cần trầm mặc một chút, như nhìn thấy một Phùng Nam Thư chỉ dám giam mình trong những nơi quen thuộc thì mới có thể có được cảm giác an toàn.
Nhưng đồng thời, khi bị giam hãm quá sâu, cô lại tò mò về mọi thứ bên ngoài.
Cho nên…
Giang Cần sai lầm một chuyện.
Cô chưa từng tham gia Halloween, thậm chí chưa từng đón Đông Chí cùng bạn bè, chưa từng đi xe buýt, chưa từng đi mua sắm ở trung tâm thương mại, chưa từng nhận quà từ ai, thậm chí chưa từng đến khu chợ bán đồ giá rẻ...
Mùa hè năm ấy, cô gặp được anh, lấy hết can đảm kết bạn với anh. Rồi anh đưa cô đến những nơi nhàm chán, nhưng trong lòng cô, tất cả đều là những thế giới mới rực rỡ.
Anh đưa cô đi chơi đu quay, đút cho cô ăn, bảo mọi người gọi cô là bà chủ, trong lòng cô đó là những điều thú vị nhất, nên cô mới quấn quýt anh như vậy, mới muốn ở bên anh cả đời.
Chính anh đã mang đến cho cô một cuộc sống khác biệt, cho phép cô nhìn thấy những điều mà trước đây cô luôn tò mò.
Eo Phùng Nam Thư bỗng nhiên mềm nhũn:
- Giang Cần, đừng bóp mông mình, mình sẽ ngượng.
- Mình không bóp mông cậu, là tay của mình, nó muốn biết cái đuôi này được móc vào như thế nào.
Giang Cần xoa cái mông tròn trịa của cô một cái, rồi mới lấy tay từ dưới váy ra:
- Phùng Nam Thư, tại sao có mình ở đây thì lá gan của cậu lại lớn hơn?
Phùng Nam Thư ôm cổ hắn:
- Bởi vì cậu sẽ bảo vệ mình.
- Sao cậu dám chắc là mình sẽ bảo vệ cậu?
- Bởi vì cậu là người bạn tốt của mình suốt đời.
- Ha ha, vậy thì mình chỉ có thể rất tiếc nuối mà nói với cậu rằng cậu đã tin nhầm người rồi, Phùng Nam Thư, cậu cũng quá ngây thơ khi tin tưởng mình.
“…”
Phùng Nam Thư bị giọng nói lạnh như băng của hắn làm cho sửng sốt, có chút sợ hãi mà ôm chặt lấy.
Một giây sau, Giang Cần đưa tay vén tóc trên cổ cô, giọng nói càng thêm lạnh lùng:
- Mình sẽ không bảo vệ cậu, biết vì sao không? Bởi vì ta là một ma cà rồng, mà bây giờ, ta muốn hút máu!