Tiểu phú bà choáng váng một chút, hai chân lập tức căng thẳng, sau đó lại có cảm giác điện thoại di động cọ cọ chỗ mông, nhịn không được mà cọ loạn.
Giang Cần không chút hoảng hốt, bởi vì hắn biết, hắn có một cái áo choàng có thể che khuất hết thảy, sau đó liền huyết khí phương cương mà trồng cho cô một quả dâu tây đỏ.
Thời điểm vũ hội Halloween kết thúc cũng đã là hơn mười giờ, hai người lại xì xầm hơn mười phút ở rừng phong, lúc trở về cửa ký túc xá đã sắp đóng.
Phùng Nam Thư vẫy tay tạm biệt Giang Cần, sau đó trở lại ký túc xá, thay quần áo rồi ra ban công, mở vòi nước.
Hình như mình tè ra quần rồi…
Cô nhìn con hổ nhỏ trong chậu, nhịn không được mà hù khuôn mặt nhỏ nhắn.
“Chuyện này không thể để Giang Cần biết.”
Phùng Nam Thư nheo mắt lại, giặt chiếc quần lót cho sạch sẽ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, sau đó cô nhẹ nhàng kéo cổ áo ngủ, soi gương.
Trên chiếc cổ trắng ngần của cô có một dấu hôn do Giang Cần để lại, nhìn rất đỏ và rõ ràng.
Cô không thể để Cao Văn Tuệ nhìn thấy, nếu không cô ấy sẽ phát điên mất.
Tiểu phú bà cũng không biết tại sao, chỉ là vẻ mặt có chút ngang nhiên, sau đó quay lại bàn học, đưa tay kéo ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ tay màu xanh lam rồi nhẹ nhàng lật mở.
Cô không thường viết nhật ký, chỉ viết những gì đáng nhớ.
Có thể nhiều người sẽ thấy rằng cuộc đời của một con người là vô cùng phong phú và dài lâu, không thể nào diễn tả bằng lời dù cho chi tiết đến đâu.
Nhưng từ khi biết viết, cô vẫn luôn dùng cuốn nhật ký này, bởi vì cuộc đời của cô trước khi mười tám tuổi thực sự có vẻ như không thể viết đầy một trang giấy.
Nhưng từ khi gặp Giang Cần, những điều đáng ghi chép lại như nhiều hơn, vì vậy cô thường lấy cuốn sổ tay này ra, viết vài dòng, bây giờ gần như toàn bộ cuốn nhật ký là tên của Giang Cần.
“Năm 2000 tháng 3, thím cũng không cần tôi nữa.”
“Năm 2003 tháng 5, lén mua kẹo cao su hình quả dưa hấu, bị mẹ phát hiện, bà nói một tiểu thư thực thụ không thể bị chi phối bởi ham muốn ăn uống, tôi rất sợ hãi.”
“Năm 2005 tháng 4, một chú chó nhỏ chạy vào nhà, tôi thích nó, mẹ bảo người ta mang đi, bà nói bà ghét động vật nhỏ, mọi người bảo tôi đừng tìm nữa.”
“Năm 2006 tháng 3, mẹ đưa tôi đi khám bác sĩ, bác sĩ nói tôi có vấn đề về tinh thần, muốn đưa tôi về Tế Châu tĩnh dưỡng.”
“Năm 2006 tháng 9, đến quê hương của mẹ đẻ, không sao, dù sao đi đâu cũng chỉ có một mình.”
“Năm 2007, đọc sách, luyện tập đàn violin. Lần này không thi được hạng nhất, thư ký Lý phụ trách chăm sóc tôi rất sợ hãi, liên tục gọi điện thoại xin lỗi mẹ, mẹ cần tôi phải làm tốt mọi thứ để chứng minh bà có thể làm một người mẹ tốt.”
“Năm 2008 tháng 6, thi tốt nghiệp trung học phổ thông kết thúc, về nhà không gặp được thư ký Lý, chú Cung nói mẹ mang thai, là con trai, ông nói tôi sẽ có một kỳ nghỉ hè tự do, hỏi tôi muốn làm gì, tôi thực sự muốn đến thư viện một lần.”
“Năm 2008 tháng 6, tôi bị đá một phát.”
“Tôi có bạn tốt rồi, tôi muốn cậu ấy đưa tôi đến khu mua sắm nhỏ, tôi không muốn trở thành một tiểu thư, tôi muốn ăn đồ ăn vặt.”
“Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần……”
“Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần, Giang Cần… Hôm nay phải viết nhiều hơn ngày hôm qua một chữ.”
“Lại gặp Giang Cần rồi, cậu ấy nói chúng ta có thể ở bên nhau cả đời, còn đút cơm cho tôi ăn nữa, tôi muốn dính lấy cậu ấy.”
“Tôi là bà chủ rồi, Tô Nại và Lan Lan đều gọi tôi là bà chủ, Giang Cần nói đây là một đại gia đình, tôi thích đại gia đình, nhưng tôi không có giấy chứng nhận.”
“Đi đến cây bạn tốt, tôi té khóc, Giang Cần nói cậu ấy không leo, nhưng vết thương lại giống tôi.”
“Tôi đoán đúng rồi, Giang Cần lén đi treo thẻ bạn tốt nhân duyên, chúng ta sẽ được thần tiên che chở, Tuyết Mai quả là một người tốt.”
“Quen biết chị Đinh Tuyết, học được kiến thức mới, hóa ra chỉ cần gọi ca ca, Giang Cần sẽ nghe lời tôi.”
“Cao Văn Tuệ nói Giang Cần là chồng tôi, còn bảo tôi lần sau gặp mặt cứ gọi như vậy, tôi không ngốc đến mức gọi như thế.”
“Lễ Giáng sinh, Giang Cần ăn chân tôi, tôi cảm thấy mình hơi kỳ lạ.”
“Giang Cần đưa tôi về nhà ăn Tết, Giang Cần đưa tôi về nhà ăn Tết, Giang Cần đưa tôi về nhà ăn Tết, mẹ Giang Cần có vẻ thích tôi, mẹ Giang Cần có vẻ thích tôi, mẹ Giang Cần có vẻ thích tôi.”
“Giang Cần nói thím là người tốt, dù trước đây như thế nào thì cũng phải nhớ thím là một người tốt, tôi nghe lời cậu ấy.”
“Hôm nay là Halloween, trên đường thật kinh khủng, nhưng có Giang Cần thì dù là quỷ tôi cũng không sợ, nhưng tôi tè ra quần rồi, chuyện này không thể nói cho cậu ấy biết…”
Phùng Nam Thư viết những gì mình nhìn thấy nghe thấy ngày hôm nay thành một dòng chữ rất ngắn gọn, ánh mắt sáng lấp lánh, sau đó leo lên giường, nhặt điện thoại lên và gửi cho Giang Cần một chuỗi dài tin nhắn ca ca.
.
.
(*) p/s: Dạo này tớ gặp chút vấn đề, bộ này vốn đăng song song với 1 web khác, nhưng hiện tại vì vi phạm chút quy tắc nên truyện của tớ mất vào trong tay web kia rồi, cái gì cũng mất. Bây giờ tớ chỉ đăng duy nhất ở site Truyện YY thôi, thế cho đơn giản, cũng đỡ nhiều chuyện.
Tâm lý bất ổn, mất tập trung. Cố gắng cuối tuần phục hồi, dịch thêm, bạo bù chút chương.
Cảm ơn mọi người đẩy KP và đề cử, [khanh120906], [PhongVụ], [yy29574895], [T-Rng], vân vân mây mây...
À mọi người tránh đề cử nội dung k liên quan nhé, admin YY sẽ xóa đấy, đừng để mất KP oan.