Cùng lúc đó, ở trong ký túc xá nam, Giang Cần vừa ngồi xổm ở ban công giặt quần áo, vừa mắng chửi, trong lòng nói sinh viên trẻ tuổi thật mẹ nó xong đời rồi, thật mẹ nó xong đời rồi, xong rồi…
Rửa xong khổ trà tử, Giang Cần quay lại giường, cầm điện thoại lên, nhìn thấy một chuỗi tin nhắn ca ca từ tiểu phú bà, nhịn không được nheo mắt lại.
Tôi cảnh cáo cậu nha tiểu phú bà, cái phía dưới đang mặc là mới đổi.
Tôi coi cậu là bạn tốt cả đời, cậu không thể cứ mài mòn thân thể mình như vậy được.
Hôm nay Halloween quần ma loạn vũ, hóa trang đủ loại yêu ma quỷ quái, lại không ngờ có một tiểu mị ma thật trà trộn vào, đáng hận.
Quan trọng là cô sinh tháng Hai, hơn ta nửa năm. Nói trắng ra là chị, vậy mà hay nũng nịu, ngốc nghếch, đáng yêu, suốt ngày bám lấy gọi ca ca, khiến ta "đổ gục".
“Ca ca nhận được, ngủ ngoan.”
Giang Cần thở dài, nhìn quanh bốn phía.
Tào Quảng Vũ đã thay quần áo, rửa mặt và đang nằm trên giường trò chuyện QQ. Quéo người như một con giòi, nhúc nhích không ngừng. Nhâm Tự Cường đêm nay không tham gia vũ hội Halloween, nhưng có vẻ như y đã có tiến triển ở phương diện khác, cũng quéo người rất mạnh.
Quên đi, con mẹ nó mình cũng lên giường quắn một chút đi.
Giang Cần rửa mặt một chút, xoay người lên giường, mở album ảnh của mình ra.
Sáng sớm hôm sau, Giang Cần và Phùng Nam Thư đến căng tin ăn cơm, hai người ngồi đối diện nhau, đều là bộ dáng còn chưa tỉnh ngủ, ánh mắt nhìn về phía đối phương đều có chút né tránh.
Cảm giác ấy giống như là muốn nhìn đối phương, nhưng không hiểu sao lại không dám nhìn.
- Qua mấy giờ ngủ?
Phùng Nam Thư mím môi nhỏ nhắn:
- Mình ngủ lúc hai giờ.
Giang Cần nheo mắt:
- Không phải đã bảo cậu ngủ ngoan rồi sao? Sao cậu lại thức đến hai giờ?
- Giang Cần, thật ra là do cậu, cậu cứ chạy loạn trong đầu mình.
“…”
Giang Cần thản nhiên đút cho cô một muỗng cháo kê.
Thực ra, bộ não sự nghiệp của hắn đã bị tổn thương nặng nề, chỉ có thể làm việc cật lực một thời gian mới có thể hồi phục. Thế là, trong vài ngày sau đó, các nhân viên của phòng 208 đã trải qua một đợt huấn luyện điên cuồng.
Nhân viên vận hành của Zhihu được điều động, một nửa trong số đó được sắp xếp tham gia cùng Đổng Văn Hào để lập kế hoạch cho chiến dịch quảng bá Multi-group vào năm sau.
Đồng thời, bộ phận kỹ thuật Multi-group bắt đầu bắt tay vào phát triển ứng dụng.
Tuy nhiên, tiến độ nhanh nhất vẫn thuộc về chiến dịch tiếp thị của Gia Đa Cát. Nhờ sự hỗ trợ của quảng cáo truyền hình và ảnh hưởng của thời tiết khô nóng, thị trường của loại trà lạnh đóng lon màu đỏ này đang nhanh chóng mở rộng và đã thông tuyến từ Nam ra Bắc.
Từ một loại thảo mộc giải nhiệt chẳng ai thèm mua, đến đã trở thành "báu vật giả nhiệt" không thể thiếu tại các quán lẩu. Một đường ca vang của Gia Đa Cát tuy không mang lại lợi nhuận trực tiếp cho Giang Cần, nhưng đã cho tất cả mọi người thấy thế nào là marketing đỉnh cao.
Nhờ vậy, đội ngũ Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên lại tiếp tục lớn mạnh.
Lúc này, thương giới Lân Xuyên đã không còn ai nghi ngờ vị trí người dẫn đường của Giang Cần, mà chỉ còn lại những người xếp hàng chờ đợi để tham gia vào kế hoạch hợp tác chiến lược.
Ngày 5 tháng 11, theo quyết định của chính quyền địa phương, Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên đã cử hành nghi thức treo biển hành nghề tại địa chỉ 102 đường Hưng Hoành. Giang Cần được mời tham dự cắt băng khánh thành.
Hiện trường tiếng vỗ tay không dứt, tiếng chụp ảnh liên hồi, thậm chí bộ phim Tiên Kiếm 3 đang phát trong căng tin trường Đại học Lâm Xuyên cũng bị gián đoạn, thay vào đó là khuôn mặt điển trai của Ngô Ngạn Tổ xứ Tế Châu.
Một khắc kia, trong căng tin Lâm Đại lần nữa yên tĩnh, tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn nửa ngày, sau khi cúi đầu chỉ còn là cảm thán.
Đại học của hắn, đại học của mình, hình như không giống nhau...
Hắn mới năm hai đại học a, mà đã được đứng cùng lãnh đạo thành phố cắt băng khánh thành, dù chỉ đứng ở rìa, cũng đã là chuyện rất đáng kinh ngạc rồi.
Đặc biệt là những sinh viên năm cuối gần tốt nghiệp, bọn họ đang ở thời điểm cần phải lựa chọn cuộc sống, có thể hiểu sâu sắc hơn địa vị xã hội có ý nghĩa như thế nào.
“Tuy rằng chỉ là đứng ở bên cạnh, nhưng cũng đủ thấy được coi trọng.”
“Chứ còn gì nữa, có thể đi lên cắt băng đã nói rõ cậu ta ít nhất cũng có chút quyền lên tiếng!”
“Nghĩ quá rồi, quyền lên tiếng là không có khả năng, đây là chuyện của chính phủ, nhưng mà đúng là rất được chú ý.”
Sinh viên bàn tán sôi nổi, mỗi người một ý, nhưng bọn họ lại không biết rằng buổi lễ cắt băng khánh thành chỉ là màn dạo đầu, những gì ẩn sau còn phức tạp hơn nhiều so với những gì bọn họ nhìn thấy.
Hai ngày sau lễ cắt băng khánh thành, ngày 6 tháng 11, đội ngũ nhân viên tiếp thị địa phương của Zhihu đã rút về 70% nhân viên, dưới sự dẫn dắt của Đàm Thanh, bọn họ được chuyển đến số 102 đường Hưng Hoành và bắt đầu tiến hành kế hoạch tiếp thị cho các thương hiệu hợp tác vòng thứ hai.