Do Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên đã có sức ảnh hưởng, nhiều việc đã được quy chuẩn hóa. Theo đề xuất lãnh đạo của chính quyền thành phố Lâm Xuyên, Giang Cần đã công khai danh sách thương hiệu tiếp thị chiến lược thứ hai cho toàn bộ Lâm Xuyên.
Những thương hiệu này đều do Giang Cần đích thân lựa chọn từ văn kiện của Ngụy Lan Lan.
Không vì lý do gì, không dựa vào tiêu chuẩn gì, tiêu chí đánh giá duy nhất để có thể tham gia là do cái nhìn chủ quan của Giang Cần.
Mà danh sách công khai này cũng đã thành công tạo nên một làn sóng lớn trong giới kinh doanh Lâm Xuyên.
"Chết tiệt, tôi được chọn rồi, tối nay đi rửa chân, tôi bao trọn!"
“Mẹ kiếp, trong danh sách lại có công ty của tôi, tôi sắp phát tài rồi, tôi sắp phát tài rồi!"
“Alo, Cừu tổng, mau về đi, chuyện đại hỷ, chúng ta được chọn tham gia vòng tiếp thị thương hiệu thứ hai của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, Giang tổng muốn anh trở về họp."
"Chết tiệt, sao không có chúng ta? Tôi đã nói rồi, không tặng lễ là không được, mẹ nó bây giờ tặng thì liệu có tác dụng không?"
Vào ngày thứ ba sau khi công bố dự án, Giang Cần liền nhận được vô số cuộc gọi từ các thương hiệu không được chọn, nhà cửa, xe cộ, mỹ nhân, thậm chí có cả người muốn tặng hắn một căn biệt thự.
Đồng thời, cũng có người âm thầm đi nhờ vả lãnh đạo để y được thêm một suất.
Giang Cần không phải là loại thanh niên cứng đầu không biết nhìn nhận tình hình, cũng không phải kiểu kiêu căng "Làm sao có thể cúi đầu, khom lưng hầu hạ kẻ quyền quý, khiến lòng ta không vui?".
Mỹ nhân nhà xe hắn đều không cần, thậm chí cắn răng cự tuyệt tòa biệt thự xa hoa kia, nhưng hắn lại nhún nhường trước lãnh đạo, đảm bảo thương hiệu do y giới thiệu sẽ trực tiếp tiến vào vòng thứ ba.
Cách nói của hắn cũng rất khéo, kế hoạch của vòng hai thực ra đã được sắp xếp xong từ hai tháng trước, nếu thêm một nhà nữa thì nhiều khâu có thể không thể lo được. Dù sao cũng là tạm thời, hiệu quả có thể không tốt, còn không bằng nghiêm túc tham gia vòng ba.
Không nói là không được, còn đứng trên lập trường của đối phương để suy nghĩ, lãnh đạo cảm thấy vẫn tương đối hài lòng.
Tuy nhiên danh sách đã được xác định, nhưng vẫn có một số lực cản không thể không đối mặt, ví như tiền.
Nhiều thương hiệu nhỏ ở Lâm Xuyên rất thích hợp để được quảng bá, nhưng bọn họ lại không có vốn. Đây thực ra quẫn cảnh mà nhiều doanh nghiệp phải đối mặt, chính là tôi có cơ hội, nhưng tôi không có tiền đi nhận.
Vậy là, Giang Cần dành ba ngày để chạy đôn chạy đáo khắp nơi quanh Lâm Xuyên, đi gặp gỡ các ông chủ mỏ. Vừa rửa chân vừa ăn cơm, bận rộn từ sáng đến tối.
Văn Cẩm Thụy là thư ký của Giang Cần, đa phần là đi cùng, nhìn ông chủ vừa chọn nhãn hiệu, vừa từ chối nhận quà, còn tìm hợp tác khắp nơi, chính cô cũng cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng Giang Cần mỉm cười, tỏ vẻ vấn đề không lớn.
Tiểu mị ma trong nhà quá lợi hại, sự nghiệp cũng sắp bị giày vò không còn, trong khoảng thời gian này phải nắm chắc bổ sung mới được.
Ba ngày sau, Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên tổ chức hội nghị ký kết bí mật đầu tiên. Dưới sự dẫn dắt của Giang Cần, các ông chủ khai thác mỏ đang chờ chuyển đổi đã thành lập quỹ đầu tư tư nhân mang tên Kim Ti Nam.
Hội thương nhân Lâm Xuyên được chính quyền thành phố Lâm Xuyên hậu thuẫn, làm việc trên địa bàn này, mọi việc đều diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tại hiện trường hội nghị, một số thương hiệu chuỗi bản địa Lâm Xuyên như cửa hàng tiện lợi, khách sạn, KTV, cửa hàng đồ ngọt, trái cây tươi và hải sản v.v… đã nhận được khoản tài trợ và bắt đầu chuẩn bị, dự định đi theo con đường phát triển của Hỉ Điềm, Burger King, Haidilao và cá nướng tiêu Thanh Hoa.
Lúc đầu, nhiều người không hiểu rõ ý nghĩa của việc thành lập Kim Ti Nam.
Cho đến khi nội dung ký kết bị rò rỉ qua các kênh không chính thức, bọn họ mới hiểu rằng Giang Cần đang sử dụng những ông chủ mỏ giàu nhất Lâm Xuyên để huy động vốn cho các thương hiệu Lâm Xuyên mà hắn coi trọng, kết hợp với hệ thống tiếp thị đẳng cấp thế giới của mình để định vị toàn quốc.
Có tiền, có thương hiệu, tiếp thị còn giỏi, ai có thể cản được??
Nói không ngoa, nếu đường dây này được kéo lên thì trên đường đua toàn quốc gần như không có đối thủ nào có thể đánh bại được.
- Cảm ơn sự tin tưởng và hỗ trợ của mọi người dành cho Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên, cũng cảm ơn sự đoàn kết và tương trợ lẫn nhau của mọi người từ trước đến nay, tôi rất vinh dự khi có thể thúc đẩy chuyện này.
- Ngày này năm sau, hy vọng chúng ta gặp lại trên đỉnh núi.
Tại hiện trường đại hội ký kết, Giang Cần nở nụ cười rạng rỡ, khóe miệng cong lên, tiếng vỗ tay như sấm sét vang dội, tiếng chụp ảnh cũng vang lên không ngớt.
Giờ phút này ai cũng không nhớ ra, người trẻ tuổi hăng hái trước mặt này mới chỉ 20 tuổi.
- Giang tổng, mấy ngày nay vất vả cho cậu rồi, cậu chạy đi chạy lại, tuy chúng tôi không đi theo nhưng cũng biết mệt mỏi thế nào, lát nữa đi massage nhé.