Virtus's Reader

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

- Thật sự xin lỗi Ngô tổng, trước cổng trường chúng tôi vừa mở một cửa hàng bánh ngọt mới, bạn tốt của tôi ầm ĩ muốn đi ăn sữa hai lớp, như vậy đi, lần sau tôi mời.

“?”

Giang Cần lễ phép khoát tay, tiêu sái rời đi.

Ai cũng không ngờ rằng, chỉ một tiếng sau khi chốt hợp đồng triệu tệ, anh chàng này lại được một cô bé cool ngầu chở bằng xe điện đến tiệm bánh ngọt. Chân hắn co quắp vì không duỗi thẳng được, nhưng vẫn nở nụ cười ngờ ngệch.

- Giang Cần, cậu muốn ăn mấy cái?

- Cậu chỉ có thể ăn một cái.

- Cậu nghe lầm rồi, mình hỏi là cậu muốn ăn mấy cái?

- Mình biết, nhưng trong lòng cậu thực ra là đang hỏi thăm mình sẽ cho cậu ăn mấy cái.

Phùng Nam Thư xụ khuôn mặt nhỏ nhắn, thầm nghĩ gấu đen thật sự không ngốc chút nào.

Giữa tháng 11, tin tức về việc thành lập quỹ đầu tư tư nhân lan truyền rất nhanh, ngày càng có nhiều người tìm cách đưa quà để được tham gia vào kế hoạch hợp tác chiến lược.

Giang Cần tự tay lên kế hoạch quảng bá, Kim Ti Nam cung cấp vốn. Không chỉ các ông chủ ở Lâm Xuyên mà cả các thương hiệu ngoại địa cũng không thể ngồi yên.

Mà những món quà bọn họ tặng, chỉ có bạn nghĩ không ra, chứ không có thứ bọn họ không làm được…

Nhưng thứ Giang Cần cần lúc này không phải là quà tặng, mà là uy tín mạnh mẽ hơn, vì vậy hắn phải thể hiện thái độ cương trực công chính trước nhà đầu tư và người được đầu tư, không nhận bất cứ quà gì.

Xin lỗi, biệt thự của anh không phải do tôi đích thân lừa được, tôi không thể nhận.

- Gần đây sao Tào thiếu gia lại gầy đi nhiều vậy?

Sáng sớm se lạnh, trong nhà ăn của Lâm Đại, Giang Cần ngồi trên ghế nhựa uống cháo bát bảo mới nấu, há miệng hỏi một câu.

Tào Quảng Vũ: ???

Chu Siêu cầm bánh thịt cắn một miếng:

- Giang ca là đang hỏi cậu, sao gần đây cậu gầy đi.

- Có thể không gầy sao? Gần đây căng tin liên tục phát tin tức của cậu, phun cho tôi ăn không ngon, thật sự là xui xẻo.

Tào Quảng Vũ lẩm bẩm cắn một miếng bánh, nhưng lại cảm thấy ăn gì cũng không ngon.

Y nhiệt tình yêu thích trang bức, nhưng nhìn thấy bạn cùng phòng ngày càng trang càng đỉnh, càng trang càng lớn, tuy rằng rất vui vẻ thay hắn, nhưng cũng có hâm mộ tị hờn, rõ ràng tôi mới là phú nhị đại a, nhà ta chính là có Lincoln!

- Thôi bỏ đi, không ăn nữa, tôi đi tìm Đinh Tuyết đây.

- Cậu mới ăn được hai miếng.

- Không thể ăn nữa, sắp 8 giờ rồi, nếu không đi sẽ bị phun vào mặt.

Tào Quảng Vũ đeo ba lô lên lưng, nhanh chóng đi ra khỏi căng tin, khi Giang Cần đang cảm thấy nghi hoặc thì thời gian đã đến 8 giờ, khuôn mặt đẹp trai của Ngô Ngạn Tổ đúng giờ xuất hiện trên TV nhà ăn, phát sóng về việc thành lập quỹ đầu tư Kim Ti Nam và huy động vốn bên ngoài.

Mà những người xung quanh cũng dừng đũa, liếc nhìn TV, có đủ mọi phản ứng.

Có lẽ người khác không biết, nhưng đối với sinh viên Học viện Tài chính mà nói, bọn họ rất rõ ràng cần có năng lực lớn như thế nào mới có thể tạo ra một quỹ đầu tư tư nhân.

- Cả ngày giả trang giả bức cái gì chứ, chỉ là người dẫn đầu mà thôi.

- Những ông chủ có tiền kia đều đặt ánh mắt lên những doanh nghiệp lớn, liên quan gì đến cậu ta? Cậu ta hùa theo vài câu tưởng mình là nhân vật tầm cỡ, ra vẻ như mình là Shark vậy.

Lúc này Trang Thần cũng ở trong căng tin, ngồi cùng một chỗ với người trong ký túc xá của Giản Thuần, tuy rằng không ăn gì chua, nhưng trong miệng lại chua loét xông trời.

Nghe được câu này, Giản Thuần, Tống Tình Tình, Tưởng Điềm, Phan Tú… Cả đám con gái đều nhịn không được ngẩng đầu nhìn y một cái, biểu tình giống như là đang nhìn kẻ ngốc.

- Tôi nói không đúng sao? Người dẫn đầu cũng không phải chủ tịch.

Giản Thuần buông thìa trong tay xuống, không nói gì nhìn y:

- Kim Ti Nam, Phùng Nam Thư, liên hệ trong này cậu thật không nhìn ra hay là giả không nhìn ra vậy?

Tưởng Điềm cũng lườm y một cái:

- Người đặt tên cho quỹ nếu không phải Giang Cần thì sao lại trùng hợp mang theo chữ Nam?

Tống Tình Tình cũng nhịn không được thở dài:

- Tôi bị nam thần phun một lần liền phục, cậu bị phun cả một năm còn không phục, vậy cậu cũng mở một quỹ, gọi là Thuần Khiết, Thuần Chân, Thuần Ngưu Nãi, tôi liền phục cậu.

- Có quan hệ gì với tôi? Tự dưng lại Thuần Chân! - Giản Thuần nghe xong lập tức có chút xù lông.

Tưởng Điềm nhìn về phía Trang Thần:

- Cậu xem phản ứng của Giản Thuần sẽ biết, tên có thể tùy tiện đặt sao? Còn không nghĩ ra vì sao nhà thông thái người ta gọi là Kim Ti Nam?

“…”

Trang Thần bị sặc cả người khó chịu, lại phát hiện các cô nói đúng, căn bản không thể phản bác, nhất thời cảm thấy mình mất mặt, bắt đầu im lặng không lên tiếng mà ăn cơm.

Thật ra thì các nữ sinh lớp Tài chính 3 không nói sai, tuy Giang Cần vẫn luôn đóng vai thân phận khiêm tốn, người dẫn đường, người dẫn đầu, nhưng trên thực tế, vô luận là Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên hay là quỹ Kim Ti Nam, đương gia làm chủ đều là Giang Cần.

Lý do duy nhất khiến hắn giữ kín thân phận thật sự là vì hắn quá trẻ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!