Con gái vốn có tâm tư tinh tế, nhạy cảm với việc đặt tên. Khi nghe tên quỹ đầu tư tư nhân là Kim Ti Nan, thì bọn họ đã nhanh chóng hiểu được ý nghĩa đằng sau cái tên này.
Nhưng nếu bạn hỏi trước mặt Giang Cần, tên doge này tuyệt đối sẽ không thừa nhận.
Làm gì có quan hệ nào, tôi lấy đại thôi, ai biết sẽ trùng hợp như vậy, ha ha.
Tất nhiên rồi, miệng lưỡi thế nào cũng được, nhưng đối với những kẻ cuồng si thích "đẩy thuyền" thì bất kỳ lời thanh minh nào cũng vô nghĩa.
- Phùng Nam Thư à, cậu nói xem cậu ta cưng chiều cậu đến mức nào đi, mở một quỹ còn đặt tên là Kim Ti Nam, quá giỏi!
Bởi vì cái tên này mà Cao Văn Tuệ đã điên cả buổi sáng, người nằm ở trên giường, hai chân lăng không đạp đạp.
Phùng Nam Thư cúi đầu nhìn chân của mình, tinh tế mà cân xứng, nhưng cũng không có cảm giác xương, ngược lại có chút thịt thịt, mang tất chân màu đen càng đẹp mắt, nhất là bàn chân nhỏ màu đen, lung linh muốn chết.
- Nhưng tớ rõ ràng là Hắc Ti Nam mà. - Vẻ mặt tiểu phú bà có chút mờ mịt.
Cao Văn Tuệ xoay người nhìn cô:
- Cậu đừng quên, ngoại trừ là chồng của cậu ra thì cậu ta còn là một thần giữ của, cho nên mới vừa có kim lại có nam.
- Thì ra là như vậy, Văn Tuệ cậu là người tốt.
Cao Văn Tuệ hừ hừ một tiếng, trong lòng tự nhủ đó là đương nhiên, sau này tôi phải ngồi bàn chính.
…
Trong thời gian tiếp theo, công tác tổng thể tiếp tục được thúc đẩy. Các doanh nghiệp nhận được vốn đầu tư bắt đầu triển khai kế hoạch nhanh chóng, theo đuổi bốn thương hiệu đã dẫn đầu ở vòng một.
Cửa hàng tiện lợi 0 Giờ, KTV Pure Joy, Lẩu nướng Lâm Xuyên, Khách sạn Vienna, những thương hiệu ra đời tại Lâm Xuyên dù mới hay cũ, cũng đều đang phát triển tốt hơn và nhanh hơn.
Giang Cần bắt đầu giảm tốc độ cuộc sống của mình, xử lý từng việc nhỏ trong cuộc sống.
Thứ Hai, sáng dậy đi học, giọng giáo viên thật dễ nghe, chỉ hai câu là tôi đã biết được sáng mai nên đánh đề con gì.
Thứ Ba, tìm Hiệu trưởng Trương trò chuyệ, cùng Giáo sư Nghiêm dắt chó di dạo, trạng thái tinh thần của hai ông lão không tệ, hẳn là có thể ở biệt thự tôi định tặng bọn họ.
Thứ Tư, Ngày hội mua sắm 11/11 đầu tiên của Taobao, hiệu quả không tệ, thu được một triệu tiền quảng cáo.
Thứ Năm, nhận được điện thoại của cô Trần, đưa Phùng Nam Thư đi họp phụ huynh cho Hà Mạn Kỳ, sau khi về nhà tựa hồ đầu óc bị hỏng, vậy mà lại mơ thấy vật kết tinh của tình bạn đi mẫu giáo.
Thứ Sáu, ăn tối với các thành viên của Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, còn nhận được điện thoại của ba, hỏi tôi có thể giới thiệu việc làm cho Lâm Linh hay không.
Lâm Linh chính là chị họ mà Giang Cần gặp trong bữa tiệc cưới của Lâm Bằng, ba cô chính là bác ba của Giang Cần, tên là Lâm Đức Hoài.
Dựa theo lời Giang Chính Hoành, trước đây khi gia đình còn khó khăn, nhà Lâm Đức Hoài đã từng giúp đỡ.
Đây không phải chuyện gì lạ, bởi vì bất kỳ bên họ hàng nào cũng có người tốt và người xấu.
Lâm Linh tốt nghiệp trường không tốt lắm, cô cũng không học lên cao hơn. Sau khi đi làm qua vài nơi, nhận thấy mức lương quá thấp và công ty cũng không tốt, cho nên mới nhờ Giang Cần hỏi giùm.
Vì thế Giang Cần hẹn thời gian, bảo bọn họ đến số 102 đường Hưng Hoành lúc 9 giờ, cũng chính là văn phòng tổng hợp của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên hiện tại.
Hôm đó vừa đúng là tết Hàn Thực, đầu đường còn có người đốt vàng mã, nhiệt độ cũng giảm xuống vài phần. Giang Cần lái xe chậm rãi qua phố, đến số 102 đường Hưng Hoành thì nhà Lâm Đức Hoài đã chờ sẵn ở cổng từ sớm, còn có một số người họ hàng khác
Giang Cần xuống xe, rút một bao thuốc lá Trung Hoa ra, chia cho mấy người đàn ông có mặt.
- Đây là bác ba của cháu, đây là chú họ Lâm Đồng, đây là dì ba Triệu Hương Cần của cháu, đây là anh họ Lâm Phong, còn đây là Linh Linh, cháu gái của bác, lần trước cháu đã gặp qua.
Giang Cần chào hỏi từng người:
- Trời lạnh quá, chúng ta vào trong nói chuyện tiếp nhé.
Mọi người quay đầu nhìn lại căn biệt thự độc lập này rồi gật đầu, theo Giang Cần vào sân.
- Đúng rồi, chị họ học ngành gì? - Giang Cần thuận miệng hỏi một câu.
- Chị học quản trị tài chính.
Lâm Linh đi theo phía sau, vẻ mặt có chút thận trọng, một phần là do không quen với Giang Cần, một phần là do Giang Cần là em họ của mình, nên việc nhờ em họ giới thiệu việc làm khiến cô cảm thấy không được tự nhiên.
Giang Cần đột nhiên dừng bước trước cửa:
- Lát nữa sau khi vào đừng nói là chị họ của em, cứ nói là em họ của em.
- À ừ…
Lâm Linh đáp một tiếng, quay đầu nhìn về phía Lâm Đức Hoài, vẻ mặt có chút hoang mang.
Lâm Đức Hoài cũng không biết tại sao Giang Cần lại nói câu này, nhưng vẫn gật đầu, dù sao tìm việc vẫn là quan trọng nhất.
Còn những người họ hàng khác như chú, dì, anh họ lúc này đều đang xì xào bàn tán, một phần là bàn tán về căn biệt thự này, một phần là bàn tán về từng cử chỉ hành động của Giang Cần hiện tại.