Virtus's Reader

Thực ra, đến giờ họ vẫn không biết chính xác Giang Cần làm công việc gì. Sau cùng, bọn họ chỉ là những người bình thường, thỉnh thoảng xem tin tức giải trí cũng chỉ là mấy chuyện quốc gia đại sự hay chuyện minh tinh nào đó ngoại tình.

Về nâng cấp ngành nghề, bố trí kinh doanh, bọn họ chẳng quan tâm cũng chẳng hiểu.

Điều duy nhất bọn họ biết chính là Giang Cần lái Audi, Giang Chính Hoành đeo thắt lưng 30 ngàn, còn ngày đó những gì Lâm Linh nói về dịch vụ giao hàng, mua nhóm đến cửa hàng, hay diễn đàn sinh viên, bọn họ đều không hiểu rõ.

- Giang tổng, thật sự là ngài?

- Ôi trời, cuối cùng cũng gặp được ngài rồi, lần này ngài không thể trốn nữa, cho tôi cơ hội, tôi nhất định phải mời ngài ăn một bữa cơm

Vừa vào sân đã có vài người đàn ông trung niên mặc veston lịch sự tiến đến chào đón, khỏi phải nói khi nhìn thấy Giang Cần là nóng nhường nào, từng người xếp hàng bắt tay.

Giang Cần bị một người đàn ông trong đó lôi kéo, nhịn không được cười cười:

- Tôi đâu có trốn đâu Tôn tổng, chủ yếu là thời gian gần đây quá bận rộn, tối nay mọi người cùng đi nhé, tôi mời, còn hợp đồng đã xử lý xong chưa?

- Xử lý xong rồi, tài chính cũng đã giải ngân xong, chờ ngài quyết định. - Tôn tổng nắm tay Giang Cần không muốn buông ra.

- Được rồi, tối nay chúng ta bàn tiếp, tôi có vài người họ hàng đến, có chút việc phải xử lý.

- Ồ, đây là họ hàng của chúng ta à?

Bác ba, chú nọ của Giang Cần còn chưa kịp phản ứng thì mỗi kẽ ngón tay đã có thêm một điếu thuốc.

Bọn họ đều là người trưởng thành, ít nhiều đều có khả năng quan sát sắc mặt, tuy thu thập được không nhiều thông tin, nhưng bọn họ có thể xác định những người phát thuốc cho mình đều là người có giá trị không tầm thường.

Vì chìa khóa xe trong cạp quần của họ đều là thương hiệu xe sang, còn có một số người mang theo tài xế và trợ lý bên người.

Chẳng trách Giang Cần muốn để cho Lâm Linh nói mình là em họ, bởi vì hai thân phận mặc dù là ngang hàng, nhưng dù sao em họ cũng là vãn bối, mà chị họ lại là trưởng bối. Nhìn tình hình trước mắt, thân phận trưởng bối của Giang Cần, Lâm Linh e rằng không thể gánh nổi.

Đi từ cổng vào đại sảnh, Giang Cần dẫn họ đi thang máy lên tầng ba, đến trước cửa văn phòng của Đàm Thanh.

- Bác ba, mọi người đừng đi vào, ở bên ngoài chờ một chút đi, cháu mang Linh Linh đi vào.

- Được, cháu sắp xếp là được. - Lâm Đức Hoài gật đầu, đứng lại trước cửa.

Linh Linh theo Giang Cần vào văn phòng, lòng vẫn còn hơi căng thẳng. Cô không biết mình sắp gặp ai, cũng không biết sắp được sắp xếp làm gì, trong lòng lẩm bẩm lời giới thiệu bản thân đã chuẩn bị sẵn.

Nhưng điều khiến cô không ngờ là, thực ra cô hoàn toàn không cần phải mở lời.

- Ông chủ, sao cậu lại tới đây?

- Tìm cho em họ tôi một công việc, nó học quản trị tài chính.

Đàm Thanh pha một tách trà đưa cho Giang Cần rồi rót thêm một cốc nước cho Linh Linh:

- Kim Ti Nam vừa lúc cần nhân thủ, qua bên kia có được không?

Giang Cần gật đầu:

- Chuyên môn đúng ngành, vậy đi Kim Ti Nam đi.

- Vậy tôi gọi điện cho Tôn Chí nhé, anh ấy đi ngân hàng hỗ trợ làm thủ tục rồi, phỏng chừng phải buổi chiều mới về.

- Công việc của Quỹ rất bận à? Anh ta còn phải đích thân đến ngân hàng?

- Mấy ngày gần đây có nhiều vấn đề liên quan đến tiền, thủ tục cũng khá phức tạp, còn nhiều việc tiếp khách cũng bận không xuể.

Trong lúc hai người trò chuyện, Linh Linh vốn luôn im lặng bỗng ngẩng đầu nhìn Giang Cần đang ngồi đối diện, rồi mới nhận ra rằng, thì ra mình căn bản không cần phỏng vấn, cũng không cần tự giới thiệu, bởi vì… hình như nơi này chính là do hắn định đoạt.

Hắn không phải đến để giúp mình tìm việc, mà là đến để người sắp xếp cho mình một công việc.

Nói cách khác, từ khi cô bước vào cửa… không, từ khi bố gọi điện cho chú Giang, thì cô đã có việc làm rồi.

Hơn nữa đây là một đơn vị rất oai phong, thoạt nhìn giống như một đơn vị cơ quan…

Hơn chục phút sau, Giang Cần nghe Đàm Thanh báo cáo tiến độ công tác của Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên và quỹ Kim Ti Nam, sau đó liền dẫn Lâm Linh ra cửa.

Lâm Đức Hoài thấy thế vội vàng đi tới:

- Phỏng vấn thế nào, khi nào thì thông báo?

- Thông báo?

- Chính là kết quả, có thích hợp hay không?

Giang Cần sửng sốt một chút, sau đó mới kịp phản ứng, thì ra bọn họ không biết Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên là do hắn định đoạt, còn tưởng là dựa vào mặt mũi của mình đến đây để thử vận may.

- Không cần thông báo, bảo Linh Linh mai tới làm việc là được.

Lâm Đức Hoài sửng sốt một chút, sau đó vừa mừng vừa sợ mở miệng:

- Có việc làm rồi, đúng là nhờ mặt mũi của Giang Cần. À đúng rồi, thời gian thực tập của Linh Linh là bao lâu, sau khi chuyển chính thức thì đóng bảo hiểm xã hội chứ nhỉ?

“…”

Giang Cần cũng không biết nói gì, thầm nghĩ đám họ hàng này thật là chất phác, bác đã nhờ cháu ra mặt giúp đỡ rồi, sao còn cần thời gian thực tập nữa:

- Chuyện cụ thể cháu cũng không rõ ràng lắm, chờ ngày mai Linh Linh đi làm sẽ biết, sẽ có người nói chuyện với cô ấy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!