Virtus's Reader

- Tốt tốt tốt, vậy chúng ta cứ nghe theo sắp xếp.

Lâm Đức Hoài vốn định kéo Giang Cần về nhà ăn cơm, nhưng Giang Cần vẫn từ chối.

Mặc dù tuần này toàn là những việc vặt vãnh, nhưng việc vặt cũng có lý do tồn tại, không thể không xử lý được.

Vì thế, tiệc rượu vốn đã bày xong vẫn là do cả nhà bọn họ tự mình ăn.

Nhưng bữa cơm này lại diễn ra khá im lặng, bởi vì Lâm Xuyên là một thành phố tuyến hai, mạnh hơn hẳn so với một huyện nhỏ như Tế Châu, họ đối với họ hàng ở Tế Châu đều có cảm giác ưu việt, tự xưng là họ hàng giàu có, nói họ là họ hàng nghèo.

Nhưng bây giờ, bọn họ rốt cục biết, nguyên lai mình mới là họ hàng nghèo.

- Linh Linh, ngày mai khi đi làm, con hỏi kỹ xem, lương tháng bao nhiêu, thời gian thực tập bao lâu, làm thế nào mới được chuyển chính thức, nghe chưa?

Bỗng nhiên anh họ Lâm Phong lên tiếng:

- Đơn vị kia rất khí phái, phỏng chừng không dễ chuyển chính thức.

Chú họ Lâm Đồng cũng tiếp lời:

- Chuyển chính thức không dễ cũng phải làm, thời buổi này, muốn tìm một đơn vị tốt ổn định không dễ dàng.

Lâm Linh mím môi, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

- Kỳ thực không có kỳ thực tập...

- Cái gì?

- Anh họ... Ừm, em họ không nói rõ, nhưng em đoán em đến đó chính là vào làm chính thức.

- Làm sao có thể, bây giờ làm gì có đơn vị nào không có thời gian thực tập.

Lâm Linh đặt đũa xuống:

- Sau khi em vào, cô gái ngồi trong văn phòng kia gọi cậu ấy là ông chủ, cho nên đơn vị đó hẳn là do cậu ấy lập ra. Lúc nãy bố em cứ hỏi thời gian thực tập gì đó, anh không thấy Giang Cần cũng không biết trả lời thế nào sao? Chính là không có thời gian thực tập đấy.

Lâm Đức Hoài: “…”

Chú họ Lâm Đồng hít sâu một hơi:

- Nếu quả thật là như vậy, thì có khi chúng ta ở trước mặt người ta còn không được xem là họ hàng nghèo.

Tháng Mười Một trôi qua vội vã và lộn xộn, thoắt cái đã đến tiết Đại Tuyết, báo hiệu mùa đông đã chính thức bắt đầu trên khắp cả nước, nhiệt độ không khí đột nhiên hạ xuống

Buổi sáng thức dậy, một lớp sương mù mùa đông bao trùm khắp con đường, nhìn từ xa như một màn sương mỏng manh, nhẹ như lụa, nhưng khi lại gần lại không thể nắm bắt được, ẩn hiện mơ hồ.

Vào thời điểm này, người đi đường trên phố đã khoác lên mình những bộ trang phục dày hơn, giữ ấm cẩn thận, chủ động chào đón mùa đông đang đến.

Tiểu Lưu làm việc tại Vũ Hán dậy sớm, tranh thủ trước giờ đi làm ghé qua quán Dương Ký, gọi một tô canh dê nóng hổi. Nước súp ấm áp mang theo hương vị thơm ngon đậm đà lan tỏa trong miệng, lập tức ấm áp toàn thân.

Sau khi hài lòng thốt lên một tiếng "à", Tiểu Lưu nở một nụ cười mãn nguyện, sau đó nhẹ nhàng đánh một cái ợ no nê.

Lúc này, từ phía đối diện vang lên tiếng ồn ào của công việc sửa chữa, thu hút sự chú ý của Tiểu Lưu.

Chỉ thấy ba cửa hàng trên mặt phố đang đồng thời sửa chữa, tuy còn chưa nhìn ra hình hài, nhưng biển hiệu đã được treo lên.

Cửa hàng tiện lợi 0 giờ, tiệm thịt nướng Lâm Xuyên, còn có một khách sạn cũ nằm sát góc phố giờ đây cũng có vẻ đã đổi tên thành Vienna, tất cả đều đang trong quá trình sửa chữa.

- Chẳng phải mọi người đều nói rằng nền kinh tế sắp đi xuống sao? Sao lại có nhiều cửa hàng mới mở như vậy?

Tiểu Lưu bóc vỏ trứng trắng cho vào bát, bỗng thấy những người thợ sửa chữa ồn ào từ đâu kéo đến quán Dương Ký.

Có vẻ như đã trở thành quy ước ngầm, nhân viên quán Dương Ký tất bật bưng ra một chồng đồ ăn sáng, lần lượt phát cho những người thợ sửa chữa kia.

Công nhân ăn vội vàng, lại đội mũ và đeo găng tay, hướng về phía đối diện trong màn sương mỏng của buổi sáng sớm.

- Các anh còn nhận cả dịch vụ đặt cơm nhóm à?

- Không, chúng tôi không nhận đặt cơm nhóm, nhưng quán Dương Ký chúng tôi có mối quan hệ hợp tác với một số cửa hàng đối diện, nên chúng tôi chịu trách nhiệm cung cấp suất ăn cho công nhân trong thời gian sửa chữa.

Nhân viên phục vụ nhận tiền, tiện tay đưa ra một chiếc thẻ:

- Thấy anh thường xuyên đến đây ăn, anh có muốn làm thẻ để được giảm giá 20% không? Sau khi những cửa hàng đối diện bắt đầu khai trương, anh cũng có thể sử dụng thẻ này.

Tiểu Lưu nhận lấy nhìn thoáng qua:

- Hỉ Hán Hà Thanh, cái tên này nghe thật kỳ quặc.

- Nhưng giảm giá 20% thì thực sự rất hấp dẫn.

- Đúng vậy.

Mỗi ngày Tiểu Lưu đều đến Dương Ký ăn sáng, không chỉ vì canh dê, còn có sủi cảo mật ong và phần ăn gà cay của cửa hàng bọn họ.

Giá mà có thể giảm giá 20% thì thật là tốt, huống chi cũng có thể sử dụng ở mấy quán đối diện.

Tuy y là người bản địa, không ở khách sạn, nhưng ăn chút đồ nướng, đến cửa hàng tiện lợi mua bao thuốc, mua nước ngọt thì cũng cần đến.

Vậy là Tiểu Lưu đã tiêu 300 tệ, đăng ký thông tin hội viên, làm một thẻ hội viên của Hỉ Hán Hà Thanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!