Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 805: CHƯƠNG 804: ÂM THẦM BỐ CỤC

- Anh Lưu, gọi giúp chúng em ba ly Hỉ Điềm đi, hai cốc trà sữa khoai môn hoa hồng pha 50% đường, một cốc trà gừng táo đỏ.

- Được, Lỵ Lỵ.

Tiểu Lưu cầm thẻ hội viên đi ra khỏi Dương Ký, đi tới Hỉ Điềm, bắt đầu gọi món.

Trong thời gian nhân viên cửa hàng làm trà sữa, Tiểu Lưu đặt túi xách và thẻ lên quầy, sau đó lấy ví tiền từ trong túi ra, lục lọi tiền lẻ với bảng giá trên quầy.

- Không phải là anh có thẻ hội viên rồi sao?

- Hả?

Nhân viên cửa hàng cầm lấy tấm Hỉ Hán Hà Thanh kia, nhẹ nhàng quẹt thẻ, cốc trà sữa giá gốc là 16 tệ được giảm giá còn 9 tệ.

Tiểu Lưu sửng sốt một chút:

- Tấm thẻ này cũng có thể sử dụng ở Hỉ Điềm các bạn à?

Chị nhân viên cửa hàng xinh đẹp nháy mắt mấy cái:

- Hỉ trong Hỉ Hán Hà Thanh chính là Hỉ trong Hỉ Điềm mà, nhân viên cửa hàng làm thẻ hội viên không giới thiệu cụ thể cho anh sao?

- Giới thiệu sơ lược hai câu, nhưng cô ấy có đưa cho tôi một tờ hướng dẫn sử dụng thẻ hội viên, mà tôi lại vứt nó vào thùng rác rồi.

- Không sao, để em cho anh một bản khác.

Cô nhân viên cửa hàng lại đưa cho y một tờ hướng dẫn sử dụng thẻ hội viên:

- Trên đó có danh sách các thương hiệu sử dụng thẻ này và các thương hiệu khác sắp tham gia chương trình hội viên.

Tiểu Lưu quét mắt nhìn:

- Nhưng 9 tệ cho ba cốc trà sữa, mức giảm giá này cũng quá lớn rồi.

- Đây không phải là giảm giá, trà sữa khoai môn hoa hồng vẫn giữ nguyên giá, nhưng hôm nay là ngày tuyết rơi lớn, trà gừng táo đỏ được tặng miễn phí, chúc bạn gái anh có một mùa đông ấm áp.

- Còn chưa phải là bạn gái, nhưng đang theo đuổi, hehe.

Tiểu Lưu cầm ba cốc trà sữa, có chút rụt rè cười hai tiếng, rồi bước ra khỏi cửa hàng Hỉ Điềm, vừa đi về phía công ty, vừa nhìn cuốn sổ tay hướng dẫn trong tay.

Y phát hiện tấm thẻ này thật trâu bò a, mặc dù hiện tại chỉ có một vài cửa hàng, bao gồm lẩu, thức ăn nhanh, trà sữa, cá nướng, đồ ngọt, trái cây tươi. Tuy nhiên, kế hoạch sau này của nó còn liên quan đến khách sạn, KTV, cửa hàng tiện lợi và siêu thị.

Chẳng phải vừa rồi đã nhìn thấy sao, bên kia đường có một vài cửa hàng đang được sửa sang.

Đi được một nửa thì bỗng Tiểu Lưu dừng lại, phát hiện sương mù mỏng manh vào buổi sáng sớm đã bắt đầu tan dần, ánh bình minh rọi xuống mặt đất, vẽ lên một viền vàng mơ hồ trên sương mù chưa tan, như thể có thứ gì đó sắp phun trào.

Tám giờ rưỡi sáng, đi tới công ty điểm danh vào làm, Tiểu Lưu đưa trà sữa cho nữ thần Lý Mạt Lỵ của mình, tiện thể nói về chuyện thẻ hội viên.

- Chỉ bằng một tấm thẻ, ăn sáng cộng thêm mua ba ly trà sữa mà anh chỉ mới tốn 23 tệ?

- Ừm, hình như mỗi tiết khí bọn họ đều tổ chức hoạt động, còn có cái gì thứ năm điên cuồng giảm nửa giá thức ăn gì đó.

- Ây ây ây, Mỹ Mỹ, anh Trần, mọi người mau tới đây, có đồ tốt nè.

“…”

Chỉ trong một buổi sáng, tờ rơi đó đã gần như bị truyền đi khắp nơi, còn có người đến tìm Tiểu Lưu để xem thẻ thẻ hội viên.

Thực ra mấy ngày hôm trước Tiểu Lưu đã giới thiệu bọn họ món canh thịt dê và sủi cảo của Dương Ký, tuy nhiên lại chả ai quan tâm, nhưng hôm nay lại có một số đồng nghiệp chủ động đến nói muốn đi cùng y để thử.

Nữ thần Mạt Lỵ đề nghị cùng đi.

Cuộc sống xã súc rất khô khan, không cưỡng lại được một chút mới mẻ, có chút chuyện đã muốn đi góp vui.

Nhưng kế hoạch thường không theo kịp thay đổi, Tiểu Lưu vừa xử lý xong công việc, định dẫn mọi người đi ăn Dương Ký, thì liền nhận được thông báo của lãnh đạo, muốn đi theo mấy giám đốc đến Kinh Đô mở một cuộc họp.

Từ Vũ Hán đến Kinh Dô cũng đã là chạng vạng tối, từ sân bay đi ra, Tiểu Lưu đi tới khách sạn liền bắt đầu nghỉ ngơi.

Ghế ngồi hạng phổ thông chật chội và dày đặc, ngồi rất khó chịu, mà nhà thiết kế chắc chắn là một kẻ thiếu đạo đức, thiết kế phần tựa lưng thẳng tắp, dựa vào không thoải mái, dựa vào chéo cũng không thoải mái, khó chịu vô cùng.

Tiểu Lưu lăn đầu ngủ, ngủ một mạch đến tối, khi tỉnh dậy đã thấy bụng rỗng, đặc biệt là hôm nay không được ăn sủi cảo của Dương Ký, miễn bàn là trống rỗng chừng nào.

- Tìm gì ăn đi.

- Không biết Kinh Đô có cửa hàng bánh sủi cảo nào ngon không?

Tiểu Lưu gãi đầu đi ra khỏi khách sạn, đi lang thang về phía trước vô định, đến một con phố khá sầm uất, ánh mắt bỗng bắt gặp một logo quen thuộc, trên đó viết Dương Ký.

“…”

Y đi qua nhìn hai lần, bỗng nhiên có cảm giác mơ về Vũ Hán, không phải bởi vì Dương Ký, mà là vì bên cạnh Dương Ký không xa cũng có một tiệm Hỉ Điềm, còn có quán Cá nướng tiêu Thanh Hoa và cửa hàng tiện lợi 0 Giờ mà y đã thấy trên tờ giới thiệu.

Ngoài ra, bên kia đường, cách đó chưa đến ba trăm mét về phía tây, rõ ràng có một vài cửa hàng đang sửa sang, trước cửa còn dựng giàn giáo.

Chết tiệt, ngủ mơ à?

Tiểu Lưu cất bước đi về phía trước, đến phố thương mại phía trước nhìn một lượt, phát hiện những cửa hàng đang sửa sang quả thực là những cửa hàng đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!