Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 807: CHƯƠNG 806: LẠI LÀ MỘT ĐÊM GIÁNG SINH

Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết khoác cánh tay cũng nhịn không được gật đầu:

- Đúng vậy, lão Giang, nếu là ra ngoài chơi thì đừng nói chuyện công việc nữa.

- Được rồi, vậy thì không nói chuyện công việc nữa, nói happy thì happy, doanh nhân Nhân Dân không bao giờ họp dưới vỏ bọc team building.

Giang Cần từ sô pha đứng dậy:

- Hành động thôi, chọn lựa thoải mái, không cần tiết kiệm tiền cho bản thân!

Vừa dứt lời, toàn thể nhân viên 208, toàn bộ ký túc xá Phùng Nam Thư, ngay cả Tào Quảng Vũ và Đinh Tuyết, Nhâm Tự Cường và Vương Lâm Lâm, còn có Chu Siêu đơn chiếc, mười mấy người lập tức vui vẻ, đi dạo khắp trung tâm thương mại Vạn Chúng.

Còn Giang Cần thì bị Phùng Nam Thư kéo đi mua đồ lót ở tầng hai.

Mặc dù là nhằm vào lễ Giáng Sinh, nhưng thực ra trong trung tâm thương mại đa phần là liên quan đến năm mới, dù sao cửa ải cuối năm sắp tới, đây coi như là một lần hâm nóng.

Năm 2010 là năm Canh Dần, cũng chính là năm Hổ, cho nên khắp trung tâm thương mại đều là tiểu lão hổ, mặt dây chuyền lão hổ, quần áo lão hổ, lễ vật lão hổ, ngay cả quần lót của phụ nữ cũng là tiểu lão hổ.

Phùng Nam Thư ánh mắt sáng ngời, bỏ vào trong giỏ vài cái quần lót tiểu lão hổ kêu ngao ô trên giá hàng.

- Còn muốn mua loại có hổ con này nữa à?

Phùng Nam Thư: “?”

Giang Cần ho khan một tiếng:

- Không, không có gì.

- Giang Cần, sao cậu biết mình có mua? Cậu thấy ở đâu?

- Mình chưa từng thấy, mình làm sao mà thấy được.

Phùng Nam Thư bỗng nhiên hù khuôn mặt nhỏ nhắn:

- Giang Cần, cậu là một đại bại hoại.

Giang Cần vờ như không nghe thấy, xoay người nhìn về phía nam, sau đó chỉ vào một cửa hàng khác phía trước và hô lên một tiếng quần áo bạn tốt, thế là tức thì dời đi lực chú ý của tiểu phú bà.

Lúc này Cao Văn Tuệ cũng ở gần đó, sau khi nghe quần áo bạn tốt thì bĩu môi, thầm nghĩ miệng Giang Cần thật cứng, chính là cưỡng ép nói đồ tình nhân thành đồ bạn tốt.

Kết quả chờ cô lại gần nhìn, cả người đều choáng, khá lắm, cửa hàng bán trang phục tình nhân kia lại thật sự có một khu dành riêng cho bạn tốt!

- Chào Giang tổng, mời vào trong.

- Ở đây có trang phục bạn tốt phải không?

- Đúng vậy Giang tổng, là bạn tốt hàng thật giá thật mới có tư cách mặc.

Giang Cần nắm bàn tay nhỏ bé của Phùng Nam Thư, công khai đi vào khu "Trang phục bạn tốt".

Nhìn thấy cảnh này, Cao Văn Tuệ cũng nhịn không được đi theo, túm lấy thẻ treo quần áo nhìn một chút, phát hiện tất cả đều là một loại mã XL phối hợp với một loại mã S hoặc là mã XS, mã khác không có!

Giang Cần cao một mét tám, thân hình hơi gầy gò, cỡ XL vừa vặn, Phùng Nam Thư làm con gái lại cao một mét bảy, mặc size S vừa vặn, mặc size X thoải mái.

Nói cách khác, cái gọi là trang phục bạn tốt ở đây đều là chuẩn bị cho nam 1m8 cùng nữ 1m7.

Sức mạnh đồng tiền, đây là sức mạnh đồng tiền…

- Giang Cần, mình muốn mua trang phục bạn tốt.

- Mua, xem thích cái nào thì lấy cái đó.

Phùng Nam Thư lộc cộc chạy tới, tìm kiếm ở khu bạn tốt, vẻ mặt sung sướng như một con mèo quýt ngốc nghếch.

Cao Văn Tuệ chỉ chỉ hai bộ quần áo trong đó:

- Cái này… cũng có thể gọi là trang phục bạn tốt hả?

Giang Cần nghe tiếng nhìn sang, phát hiện là hai bộ áo hoodie màu trắng, nam và nữ đều có một nửa trái tim, hợp lại chính là một bộ.

- Cậu nói không sai, chỉ có bạn bè thật lòng cả đời mới có thể xứng với bộ trang phục bạn tốt này.

- Vậy thì mua cái này đi. - Phùng Nam Thư chỉ chỉ hai bộ hoodie màu trắng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ nóng lòng muốn thử.

Giang Cần nghiêm túc nhìn cô một cái:

- Cậu tin tưởng tình bạn giữa chúng ta đến như vậy sao?

- Mình tin.

- Được thôi, vậy nghe lời cậu, chúng ta mua cái này.

Cao Văn Tuệ xem xong thao tác của hai người bọn họ mà thầm hô to shock xỉu, thầm nghĩ chẳng lẽ người có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm, đảo lộn trắng đen cũng được?

Sau đó bạn học Tiểu Cao lại trơ mắt nhìn bọn họ mua hai cái áo khoác bạn tốt, chính là cái loại áo khoác phong cách Hàn Quốc, vạt áo dài tận bắp chân, một cái màu trắng một cái màu xám.

Dáng người Phùng Nam Thư vốn vô cùng ngạo, sau khi mặc vào chiếc áo khoác màu trắng này thì lập tức có khí chất mà nữ chính Hàn Quốc cũng không thể so sánh được, nhất là đôi chân thon dài kia, phối hợp với một chiếc quần jean màu đen rộng rãi, là bạch phú mỹ cao lãnh sống sờ sờ.

Còn con chó Giang Cần này tuy nhan sắc bình thường, nhưng thuộc loại ưa nhìn, bên trong mặc một chiếc áo len cổ cao, lại mặc áo khoác màu xám, đứng cùng một chỗ với Phùng Nam Thư quả thực chính là một tấm bìa poster hoàn mỹ.

- Hay lắm, đây là đang quay phim thần tượng à?

Văn Cẩm Thụy khoanh hai tay ở trước ngực:

- Ông chủ và bà chủ chính là nam nữ chính mà tôi não bổ lúc đọc ngôn tình!

Tô Nại híp mắt nhìn về phía Văn Cẩm Thụy:

- Cẩu ông chủ cũng có thể làm nam chính, cô nghiêm túc đấy à?

- Được được, ông chủ kém một chút, nhưng bà chủ tuyệt đối là nữ chính!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!