Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 808: CHƯƠNG 807: LẠI LÀ MỘT ĐÊM GIÁNG SINH (2)

Lúc này Tào Quảng Vũ cũng đi tới, thấy hai người bọn họ thì có chút kích động:

- Lão Giang lão Giang, cởi ra cho tôi mặc chút!

Nhâm Tự Cường nín thở:

- Tào ca, tôi đề nghị cậu dừng ngay cái hành động này lại, cậu không khống chế được bộ quần áo này đâu.

- Bằng nhan sắc ấy mà lão Giang cũng có thể khống chế, đẹp trai như tôi thì dựa vào cái gì mà lại không được?

“…”

Tào Quảng Vũ hào hứng bừng bừng mặc vào thử một chút, haha, vậy mà dài chạm cả mặt đất, còn dư ra một đoạn, giống như là làn váy nữ minh tinh kéo dài khi đi thảm đỏ.

Thì ra khống chế trong miệng Nhâm Tự Cường căn bản không liên quan đến nhan sắc, mà là chiều cao.

- Thật vô nghĩa (biết trước kết quả như vậy)… Cửa hàng này vậy mà không muốn kiếm tiền của tôi. - Tào Quảng Vũ chửi một câu rồi lôi kéo Đinh Tuyết rời đi.

Giang Cần không kiếm được tiền của Tào thiếu gia thì quả thật có chút khó chịu:

- Lão Tào, đừng đi, còn có kiểu ngắn!

- Đừng khuyên tôi nữa, tôi muốn yên tĩnh.

Giang Cần thở dài, sau đó dắt tiểu phú bà đi cửa hàng khác xem đôi giày nhỏ cô thích, thuận tiện chọn giúp cô vài món áo lót mùa đông.

Màu trắng rất tôn lên khí chất của tiểu phú bà, màu đen vừa khốc vừa hiên ngang, màu hồng cùng màu xanh có vẻ hoạt bát mà linh động…

Giang Cần lấy từng món ra, giơ lên đo trước ngực cô, cảm giác món nào cũng muốn mua, có cảm giác như chơi trò Ngôi sao thời trang.

Mà Phùng Nam Thư thì lẳng lặng nhìn hắn, trong ánh mắt dịu dàng tràn ngập cảm giác ỷ lại, trong lòng hô hô nửa ngày, cảm giác mình lại muốn gọi ca ca.

- Ba cái này đi, cộng thêm... Đôi giày thứ ba phía trên cùng, cái có đường viền dân tộc.

- Phải vậy không, Giang tổng?

- Phải, lấy số 37.

Nhân viên cửa hàng lấy đôi giày mang theo một chút phong cách dân tộc kia xuống, giao cho Giang Cần, tính cả quần áo chọn lúc trước, tất cả đều được bỏ vào trong rổ, được tiểu phú bà nhấc vào trong phòng thử đồ.

Mỗi lần thay xong một bộ, Phùng Nam Thư đều phải đi ra xoay một vòng cho Giang Cần, quả nhiên là bộ nào cũng thích hợp, nhan sắc này, thật sự là rất hợp đồ.

Nhưng chờ đến lúc đổi giày, tiểu phú bà giằng co nửa ngày cũng không đi ra, sau đó có chút nghiêm túc nói giày hơi nhỏ.

- Không có khả năng nhỏ a, chân của cậu mình còn không rõ sao?

- Giang Cần, đúng là hơi nhỏ.

Nhân viên cửa hàng nghe xong nhịn không được mở miệng:

- Giang tổng, số giày này đúng là hơi nhỏ, hay là đổi cỡ lớn thử xem sao?

Giang Cần gật đầu, đi theo nhân viên cửa hàng tìm một đôi lớn nhất, sau đó đưa đến phòng thử đồ.

Mặc dù trung tâm thương mại Vạn Chúng được cải tạo dựa theo sổ tay của Giang Cần, nhưng vẫn còn một số chi tiết chưa được chú trọng kỹ lưỡng. Ví dụ như cửa hàng này, tuy chủ yếu bán quần áo thời trang, số lượng giày dép không nhiều, nhưng việc không đặt dép đi trong nhà tại phòng thử đồ là một thiếu sót lớn. Đây là điểm cần được cải thiện.

- Chờ một chút, mình cởi dây giày ra giúp cậu.

- Được.

Phùng Nam Thư cởi đôi giày không thích hợp kia ra, cứ vểnh chân lên, vẻ mặt ngốc nghếch nhìn Giang Cần.

Đợi đến khi dây giày được cởi ra, Giang Cần giơ giày lên, sau đó đeo lên đôi chân nhỏ mặc tất đen của Phùng tiểu phú bà.

Giày bốt và giày da nhỏ vẫn có chút khác biệt. Do phần cổ giày cao hơn, nên nếu dùng cách xỏ chân vào giày thì rất khó mang vào. Giang Cần thử nhiều lần nhưng vẫn không thể mang vào được.

Rơi vào đường cùng, Giang Cần lại ngồi xổm xuống, định buông dây giày ra một chút, kết quả còn chưa làm xong, hắn chợt nghe thấy tiểu phú bà "A" một tiếng.

Ông chủ Giang nghi hoặc ngẩng đầu lên, kết quả liền thấy một bàn chân ập vào mặt, bốp một tiếng giẫm lên mặt, thơm mềm, hơi lạnh.

- Mình xém thì ngã, nhưng may mắn là mình có chút thông minh.

“…”

Mãi một lúc sau, Phùng Nam Thư mới được Giang Cần dắt ra khỏi cửa hàng. Cô vừa ôm đôi ủng mới mua trong tay, ánh mắt tinh nghịch của cô không thể kiềm được mà nhìn vào mặt Giang Cần, nhưng sau mỗi lần nhìn xong, cô lại trở về vẻ mặt nghiêm túc.

- Ông chủ, đến trưa rồi, ăn cơm đi. - Đổng Văn Hào đứng ở cửa tiệm cá nướng phất tay.

Giang Cần gật đầu:

- Thông báo cho những người đi dạo xung quanh tập hợp lại, đến muộn không chừa phần.

- Ồ, sao cậu lại không ngậm được miệng thế, là gặp phải chuyện gì vui sao?

- Không có việc gì, anh không hiểu…

……

Sau khi cùng mọi người vui vẻ đón Giáng sinh, Giang Cần đế thăm Trương Bách Thanh, chơi cờ vây với ông. Giang Cần cầm quân đen đi trước, nhanh chóng tạo thành năm quân thẳng hàng và giành chiến thắng gọn gàng.

Hiệu trưởng Trương giận tím mặt, nói con mẹ nó tôi chơi cờ vây.

Giang Cần bình tĩnh xua tay, chơi cờ với em, không phải xem thầy chơi cái gì, mà là em biết cái gì.

- Tôi nghe nói có người ở Dương Châu đang làm mua nhóm theo mô hình của cậu, nói trắng ra là sao chép y nguyên. Cậu biết chuyện này không?

.

(*) p/s: Wow, bao nuôi cực mạnh từ đại gia [bachkk], cảm tạ cảm tạ rất nhiều.

Xin chia sẻ niềm vui cùng mọi người, toàn bộ chương giảm 1 TLT, truy đọc hằng ngày 15 TLT/chương vĩnh viễn nhé!

Cầu truy đọc!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!