- Nghe nói rồi. Dự án cải tạo trung tâm thương mại cũ bên cạnh là do Vạn Chúng tiếp nhận, trước đây bọn họ đã đến tìm hợp tác, hình như tên là Tuỳ Tâm Đoàn. Hai nơi cách nhau gần như vậy, tôi cũng có thể hiểu được việc họ học hỏi theo.
Hiệu trưởng Trương cầm quân cờ trầm mặc một chút:
- Hình như đã cậu động vào quân cờ của tôi rồi.
Giang Cần ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tội:
- Không có mà.
- Không phải chứ, chơi cờ ca-rô mà cậu cũng gian lận à?
- Hiệu trưởng, thầy muốn cây bút máy Montblanc của em thì nói thẳng, nhưng thầy lại chỉ trích nhân phẩm của em, như vậy là không đúng.
Hiệu trưởng Trương nheo mắt lại:
- Cậu cầm quân đen đi trước, nhưng trên bàn cờ lại nhiều hơn tôi hai quân? Cậu tưởng tôi không nhìn thấy à?
Giang Cần gom quân cờ về:
- Chơi lại ván mới đi, em nghĩ có thể là do chơi loạn rồi, hoặc là thầy thấy tình hình không ổn nên đặt thêm quân cho em, rồi đổ lỗi cho em. Hiệu trưởng, em khuyên thầy nên chân thành một chút.
- Tôi khinh, đừng chọc cười tôi, tôi hỏi cậu, cậu định làm tiếp dự án Multi-group không?
- Tạm thời không làm nữa. - Giang Cần nhấc ấm châm trà cho Trương Bách Thanh.
Nghe hắn nói vậy, Trương Bách Thanh đẩy đẩy cặp kính, có vẻ muốn nói lại thôi.
Lúc đầu khi Giang Cần muốn biến Đại học Lâm Xuyên thành vườn ươm để phát triển mua nhóm trực tuyến, hiệu trưởng Trương đã kiên quyết phản đối. Bởi vì mua nhóm liên quan đến nhiều khâu và nhân lực, nếu không có khả năng kiểm soát mạnh mẽ thì rất dễ thất bại.
Lúc đó, ông không hiểu rõ Giang Cần, chủ quan cho rằng hắn chưa chắc đã có năng lực lớn như vậy.
Nhưng tiểu tử này cũng là một con gấu cứng đầu, nói làm là làm, và còn mở rộng hoạt động kinh doanh ra toàn thành phố Lâm Xuyên.
Cũng từ thời điểm đó, hiệu trưởng Trương mới nhận ra tiềm năng của Multi-group, một nền tảng có thể thúc đẩy nhu cầu kinh tế và tiêu dùng tích cực, đây quả thực là một tác phẩm mang tính thời đại.
Nếu như không phải Multi-group tạo ra sự kích thích to lớn cho thị trường tiêu dùng Lâm Xuyên, Giang Cần cũng sẽ không bắt tay với chính quyền, càng không thể một tay thúc đẩy thành lập Hiệp hội Thương mại Lâm Xuyên, đồng thời thành lập Quỹ Kim Ti Nam.
Cho nên, Zhihu và Multi-group cái nào có thành tích hơn, kết quả là hiển nhiên.
Nhưng Giang Cần quả thực là nói bỏ là bỏ, quay đầu lại đi mâm mê cái diễn đàn kia, rất nhiều người ngoài cuộc đều cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Đặc biệt là trong thời gian gần đây, thành phố bên cạnh cũng đang làm mua nhóm, hơn nữa có Giang Cần làm gương, người ta vừa mới xây dựng trang web đã nhận được sự hỗ trợ mạnh mẽ từ chính quyền địa phương, tốc độ phát triển còn nhanh hơn cả Giang Cần.
Trương Bách Thanh luôn có cảm giác con gái vất vả nuôi lớn bị hai tên lưu manh tóc dài nhuộm đủ mọi màu sắc bắt cóc.
- Giang Cần, cậu không cảm thấy đáng tiếc sao?
- Multi-group lưu lại Lâm Xuyên là có sự cân nhắc của riêng em, hiện tại điều kiện vẫn chưa chín muồi, cần phải chậm lại.
Trương Bách Thanh nâng tách trà lên uống một ngụm, nhẹ nhàng đặt xuống mặt bàn:
- Mọi người đều nói làm ăn thì quan trọng nhất là chiếm trước tiên cơ.
Giang Cần lộ ra một nụ cười:
- Nhưng người ta cũng nói, ra chiến trường, người xông pha đầu tiên đều là pháo hôi.
- Chiến trường?
- Sân chơi này, rất nhanh sẽ máu chảy thành sông, Tùy Tâm Đoàn chẳng qua là một cái phục bút.
Giang Cần đổi hộp cờ của hai người:
- Ván này đến lượt em cầm cờ trắng đi trước.
Trương Bách Thanh đen mặt:
- Cậu chơi cờ ca-rô thì cũng thôi, cầm cờ trắng mà cũng đi trước à? Thôi cho cậu thắng luôn.
- Thầy nói sớm chứ, bút máy ở đâu em đi lấy.
- Mơ đẹp lắm, thằng nhóc thúi, cậu không thắng tôi thì đừng nghĩ đến cây bút máy kia của tôi.
Giang Cần giận dữ rời đi, nửa giờ sau xách tiểu Phấn chở tiểu phú bà đến, mang đến trước mặt hiệu trưởng:
- Chuẩn bị bút máy sẵn sàng đi, đây là cựu vô địch cờ vây nghiệp dư.
Hiệu trưởng Trương: …
Nói thật, Trương Bách Thanh biết Giang Cần hay nói khoác, nên lúc đầu không tin, nhưng khi cô bé từng bước hạ quân cờ, mồ hôi lạnh của ông đã tuôn.
Sau một lúc lâu, Phùng Nam Thư gom quân cờ bỏ vào trong hộp:
- Hiệu trưởng gia gia, cháu thua.
- Tôi thắng? - Trương Bách Thanh nhất thời khó có thể tin được.
Giang Cần cũng nhíu chặt mi tâm:
- Đáng giận a, không ngờ kỳ lực của hiệu trưởng Trương lại cao thâm như vậy, xem ra cây bút Montblanc kia nhất định là hữu duyên vô phận với em rồi!
- Đợi chút, thêm một ván, chơi ván nữa, tôi còn chưa kịp phản ứng.
“…”
- Hiệu trưởng gia gia, cháu lại thua rồi.
Con chó muốn cướp bút tức đến mức không chịu được, sủa vang trong văn phòng một hồi, cuối cùng bỏ lại một câu thầy lợi hại, nguyên lai thầy thâm tàng bất lộ, sau đó mang theo tiểu phú bà xoay người rời đi.
Trương Bách Thanh thầm tự hỏi, không biết mình có thể đi thi đấu toàn quốc hay không?
Phùng Nam Thư ngoan ngoãn đi theo phía sau:
- Giang Cần, sao cậu không cho mình thắng?
- Mình thậm chí còn không đi học, sao có thể thích thứ đồ như bút máy kia? Chủ yếu là để dỗ ông lão vui thôi. Trên thực tế, trên con đường khởi nghiệp, tiền nhiều hay ít đều không quan trọng, mà gặp gỡ những người thú vị cũng là một loại tài sản.