Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 815: CHƯƠNG 814: TÙY TÂM ĐOÀN ĐẾN ĐÀO CHÂN TƯỜNG

- Tử Khanh, chúng ta cùng nhau làm trang web mua nhóm đi.

“…”

- Chuyện của Giang Cần kia em hẳn là biết, cậu ta không làm Multi-group nữa, nói mua nhóm không có tiền đồ, đây không phải là một cơ hội tuyệt vời sao?

- Cậu ta còn quá trẻ, tầm mắt còn theo không kịp sự phát triển của thời đại, nhưng em hẳn là biết, mua nhóm chính là Đại Dương Xanh của tương lai.

- Hệ thống Multi-group đã hoàn thiện và có thể sao chép được, chúng ta có thể trực tiếp áp dụng.

- Với lộ trình phát triển của Giang Cần, chỉ trong vòng một năm, chúng ta có thể nắm chắc cơ hội dẫn đầu thị trường.

Lúc đầu, Diệp Tử Khanh tưởng đây chỉ là một cuộc gặp gỡ bạn bè sau nhiều năm xa cách, nhưng không ngờ Chu Chấn Hào lại đi thẳng vào vấn đề như vậy, thế là nụ cười trên môi cô dần tắt, sau đó chìm vào im lặng.

Những năm sau khi tốt nghiệp, cuộc sống của cô thực sự không có ý nghĩa.

Bôn ba vì công việc kinh doanh của gia đình, tiếp rượu đủ loại khách hàng, lòng cô đã chai sạn từ lâu.

Mãi cho đến khi Multi-group của Giang Cần xuất hiện, cô mới nhận ra rằng mình vẫn muốn khởi nghiệp, từ thất bại mà đứng lên.

Nhưng Giang Cần không làm nữa, nói gì cũng không làm nữa, vì vậy khi nghe Chu Chấn Hào mở lời, tim cô không thể không rung động.

Thực tế, Diệp Tử Khanh đã sớm có ý tưởng tự mình làm trang web mua nhóm, bởi vì ngay cả khi Giang Cần không tiếp tục thực hiện thì sớm muộn gì dự án này cũng sẽ được người khác thực hiện, thứ bạn không trân trọng, tôi trân trọng thì có sao?

Nhưng vì gánh nặng đạo đức trong lòng, cô rất khó để thực hiện việc "cướp quả ngọt của đàn em", nếu không cô cũng không đưa ra phương án "Mua Multi-group".

Nhưng hôm nay, khi Chu Chấn Hào thay cô nói ra ý tưởng này, cô mới nhận ra mình khao khát điều đó đến mức nào.

Vì vậy, chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày, Diệp Tử Khanh đã mở lòng, cùng Chu Chấn Hào và Thôi Y Đình thành lập Tùy Tâm Đoàn tại Dương Châu.

Dựa theo mô hình phát triển của Giang Cần, Tùy Tâm Đoàn phát triển cực kỳ nhanh chóng, không lâu sau đã phủ sóng toàn thành phố.

Lãnh đạo thành phố Dương Châu cũng rất vui mừng, bởi vì đã sớm quan tâm đến động thái của Lâm Xuyên nên đã lập tức hẹn gặp bọn họ và hỗ trợ rất nhiều cho sự phát triển của Tùy Tâm Đoàn.

Mà hôm nay, bọn họ đến gặp Lưu Hỉ Lượng cũng là để tìm kiếm sự hợp tác.

Bởi vì các thương hiệu nội địa của Lâm Xuyên hiện đang rất hot, muốn làm mua nhóm, những thương hiệu này là ngọn núi mà họ không thể vượt qua.

- Chú Lưu, cháu biết chú và Giang Cần hiện là đối tác. Nhưng chú cũng biết, bây giờ cậu ta không làm Multi-group nữa, cho nên nói một cách nghiêm túc, chúng cháu không phải là đối thủ cạnh tranh của cậu ta. Chú hợp tác với chúng cháu cũng sẽ không có vấn đề gì.

- Mua nhóm là đại xu thế của tương lai. Giới trẻ sau này chỉ cần so sánh giá cả trên mạng, chọn cửa hàng rồi trực tiếp đến mua, vì vậy mua nhóm sẽ trở thành một điều tất yếu.

- Chú Lưu, cháu và Nhân Nhân từ nhỏ đã là bạn bè, chú có thể tin tưởng cháu chứ?

Nghe Diệp Tử Khanh nói, Lưu Hỉ Lượng không nói gì.

Ba người tưởng ông đang suy nghĩ nên không nhịn được mà tiếp tục thêm dầu vào lửa, tóm tắt sơ lược kế hoạch phát triển sau này.

Ví dụ như nhanh chóng mở rộng sang một thành phố, đồng thời phối hợp tuyên truyền đa kênh, biến điểm thành tuyến, từ tuyến thành mặt, sau đó dệt thành một mạng lưới lớn, hình thành mô hình kinh doanh riêng.

- Chú Lưu, không quá hai năm nữa, Tuỳ Tâm Đoàn nhất định sẽ phổ biến toàn quốc.

Lưu Hỉ gật đầu:

- Ý tưởng hay đấy, nhưng hợp tác thì không được.

Chu Chấn Hào nhịn không được siết chặt nắm đấm:

- Chú Lưu, con người đôi khi cần phải hoài bão những thứ mới mẻ.

- Các cháu là lớp trẻ, có ý chí phấn đấu là điều tốt, chú cũng không thể chê bai các cháu. Thôi thế này đi, nể mặt Nhân Nhân, trừ chuyện hợp tác ra thì những chuyện khác chú đều có thể giúp đỡ.

Diệp Tử Khanh, Chu Chấn Hào và Thôi Y Đình liếc nhau một cái, sau một lúc lâu mới mở miệng:

- Nếu chú không đồng ý, chú có thể giúp chúng cháu hẹn các tổng giám đốc của thương hiệu khác ra ngoài được không?

Lưu Hỉ Lượng trầm mặc một chút:

- Vô ích thôi, thái độ của họ cũng giống chú.

- Chú Lưu, chú chỉ cần giúp chúng cháu hẹn một chút, chuyện còn lại chúng cháu tự nói.

……

Mười lăm phút sau, chiếc xe thương vụ màu đen dừng trước cổng một khu nhà, Lưu Hỉ Lượng và Lưu Nhân xuống xe, bước vào cổng.

Lưu Nhân vẫn còn nghi ngờ về thái độ kiên quyết từ chối của cha:

- Bố, chú Giang cũng không làm mua nhóm nữa, sao bố không chịu cho họ một cơ hội chứ?

Lưu Hỉ Lượng quay đầu nhìn thoáng qua Lưu Nhân:

- Trước đây bố cũng như họ, cho rằng làm ăn chỉ cần có ý chí, đủ tàn nhẫn, thì ai cũng không cản được. Nhưng sau khi quen biết chú Giang, bố mới biết, làm ăn thực sự không phải như vậy.

Lưu Nhân mù mờ hỏi:

- Chú Giang làm ăn kiểu gì cơ ạ?

- Làm sao bố biết được, nếu biết thì bố đã thành tỷ phú rồi! Nhưng nếu con từng thấy thủ đoạn của chú Giang con, con sẽ biết, Tử Khanh bọn họ còn quá non nớt. Nếu nói chú Giang đang xây Vạn Lý Trường Thành, thì bọn họ chỉ mới chơi đồ hàng cát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!