Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 816: CHƯƠNG 815: TÙY TÂM ĐOÀN ĐẾN ĐÀO CHÂN TƯỜNG (2)

- Nhưng Tùy Tâm Đoàn ở Dương Châu thật sự rất nổi tiếng.

- Burger King của chúng ta ở Lâm Xuyên không hot à? Cũng là thương hiệu nổi tiếng khắp chốn, bố mất 5 năm để quảng bá ra bên ngoài, 18 chi nhánh bên ngoài đều phá sản. Con gái, khi con thu mình một chỗ thì chẳng ai để ý đến con, nhưng kinh doanh hướng đến toàn quốc không phải làm như vậy.

Lưu Nhân theo vào nhà:

- Bố, ý bố là Tử Khanh bọn họ sẽ thất bại?

Lưu Hỉ Lượng ngồi xuống sô pha pha trà:

- Bọn họ làm tốt ở Dương Châu là nhờ dính vào hào quang của chú Giang con, hệ thống là của chú Giang con, mô hình là của chú Giang con, thậm chí chính phủ thành phố Dương Châu cũng là vì thấy thủ đoạn của Giang Cần ở Lâm Xuyên nên mới ủng hộ Tử Khanh, con hiểu không?”

- Điều này con hiểu.

- Cho nên thành tích ở Dương Châu không phải của bọn họ, mà là của chú Giang con. Còn đến lúc bọn họ đi ra ngoài sẽ biết, nào có dễ dàng như vậy. Còn từ điểm thành tuyến, con tưởng các công ty đối thủ khác sẽ đứng nhìn à?

Lưu Nhân trầm mặc hồi lâu:

- Nhưng Tử Khanh là bạn tốt của con mà.

Lưu Hỉ Lượng nhìn thoáng qua khuê nữ của mình:

- Cũng chính vì các con quan hệ tốt nên bố mới đồng ý giúp bọn họ hẹn một bữa cơm, bằng không bố ngay cả cân nhắc cũng sẽ không cân nhắc.

“…”

Ngày thứ ba sau Tết Dương lịch, mấy tổng giám đốc thương hiệu nổi tiếng của Lâm Xuyên bị Lưu Hỉ Lượng hẹn đến Tụ Tiên Lâu.

Lần này, Diệp Tử Khanh bọn họ thực sự có chuẩn bị mà đến, chỉ riêng bản thuyết trình ppt đã làm hơn 20 trang, tranh thủ lúc các ông chủ thương hiệu đang ăn cơm để liên tục giải thích.

Thôi Y Đình xinh đẹp, ăn nói lại giỏi, cộng thêm xuất thân giàu có, khí chất tao nhã, do cô đảm nhiệm vai trò thuyết minh, quả thực khiến các ông chủ có mặt tại đây không thể rời mắt.

Chỉ là sau khi giảng xong, các ông chủ đều cười lắc đầu, suy nghĩ cũng na ná như Lưu Hỉ Lượng.

Bởi vì sau khi thấy qua thủ đoạn của Giang Cần, cho nên bọn họ quả thật không có hứng thú với những lời trình bày này của Diệp Tử Khanh.

- Cô bé, Tùy Tâm Đoàn của cháu chính là Multi-group của Giang tổng phải không?

- À, mô hình của chúng ta cũng tương tự nhau.

- Vậy Giang tổng cũng không làm, sao mấy đứa còn dám làm, đầu sắt như thế?

Thôi Y Đình sửng sốt một chút:

- Chẳng lẽ cậu ta không làm thì chúng cháu cũng không thể làm sao?

Chu Chấn Hào kéo cô qua một bên, mỉm cười mở miệng:

- Triệu tổng, Giang Cần kia cũng không phải là thần thánh gì, cậu ấy không làm Multi-group có lẽ là vì chí không ở đây, nhưng không có nghĩa là dự án này không thể làm.

Triệu tổng của cửa hàng tiện lợi 0 giờ khoát tay:

- Tiểu Chu à, ý tưởng của các cháu đúng là không tệ, nhưng tôi vẫn muốn tin vào pháp đoán của Giang tổng. Huống chi Hiệp hội thương mại Lâm Xuyên chúng ta cũng có quy định chế độ của mình, chuyện hợp tác coi như xong, hôm nay đến đây thôi.

Nói xong, những ông chủ khác cũng bày tỏ ý kiến tương tự, sau đó lần lượt đứng dậy cáo từ.

Lần này bọn họ đến đây hoàn toàn là nể mặt Lưu Hỉ Lượng, thức ăn cũng chưa ăn được mấy miếng, sau đó nói nói cười cười đi ra khỏi phòng bao.

Nhìn thấy cảnh này, nụ cười trên môi Chu Chấn Hào dần dần biến mất:

- Những người này thật đúng là không có mắt nhìn a.

Diệp Tử Khanh vỗ vỗ bả vai y:

- Làm ăn không phải lúc nào cũng suôn sẻ, tâm an là tốt rồi.

- Anh không sao, nhưng họ Triệu kia gọi Giang Cần là Giang tổng này Giang tổng kia, gọi anh lại là Tiểu Chu, thật sự rất không lịch sự.

Thôi Y Đình cất máy tính đi rồi ngồi xuống:

- Thời gian sẽ chứng minh ai mới là người chiến thắng, hy vọng họ sẽ không hối hận vì sự từ chối ngày hôm nay.

Lúc này Lưu Nhân cũng ngồi ở bên cạnh:

- Tử Khanh, thừa dịp chưa đầu tư quá nhiều, tớ cảm thấy hai người nên suy nghĩ thật kỹ một chút.

Ánh mắt Diệp Tử Khanh hơi lộ vẻ nghi hoặc:

- Nhân Nhân, sao cậu cũng vậy? Chẳng lẽ cậu cũng không tin tưởng phán đoán của tớ à?

- Không có đâu, tớ chỉ nhắc nhở thôi.

- Ăn cơm trước đã, có sự hợp tác của các thương hiệu này là dệt hoa trên gấm, không có cũng không đến nỗi không thể làm ăn được, không sao đâu.

Bốn người ngồi xuống ăn chút cơm, sau đó ra khỏi Tụ Tiên Lâu.

Hợp tác tan vỡ, tâm trạng của Diệp Tử Khanh và những người khác không thể tránh khỏi có chút mất mát, vậy là bọn họ tản bộ dọc theo con phố, kết quả là bọn họ lại phát hiện những ông chủ vừa rời khỏi Tụ Tiên Lâu đang ở đằng trước.

Bọn họ đang âu phục giày da, phong độ ngàn vạn đứng trước một tiệm trà sữa, xếp hàng mua trà sữa, trong tay còn giơ một tấm thẻ màu đen.

Nhìn thấy cảnh này, đám người có chút kinh ngạc.

- Bố, bố đang làm gì?

- Uống trà sữa a, con xem trà sữa này, là vị dành riêng cho người giàu nhất thế giới, tuy rằng rất quê mùa, nhưng lại thật sự rất cao cấp a.

- Sao bố cũng học uống trà sữa rồi?

- Đây là mẫu mới của Giang tổng, miễn phí cho người có thẻ hội viên, lúc nãy đi ra ngoài thấy nên ghé qua thử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!