Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 818: CHƯƠNG 817: GIỐNG NHƯ CÔ VỢ NHỎ VỪA CƯỚI VỀ (2)

Đúng lúc này, điện thoại đặt trong hộp đồ đột nhiên rung lên, cắt đứt cuộc trò chuyện và suy nghĩ của mấy người.

- Điện thoại của mẹ tao, chắc là hỏi mấy giờ bọn mình về đấy, Tử Hàng, mày nghe giúp tao đi, nói sáu giờ về đến nhà.

- Ồ ồ.

Quách Tử Hàng lấy điện thoại ra nghe rồi quay đầu nhìn Giang Cần:

- Dì bảo bọn tao đến nhà mày ăn cơm, còn bảo đúng lúc nấu hơi nhiều.

Giang Cần gật đầu:

- Gọi cho Thụ An đi để Thụ An cũng tới luôn.

Sáu giờ tối, trời vào đông đã tối đen, Giang Cần về tới gia viên Hồng Vinh, đỗ xe dưới lầu.

Đoàn Yến, Khổng Tư Tư và Thiệu Hướng Hạo vốn đã ngại đi, bảo phải về nhà rồi nhưng nghe nói Dương Thụ An và Quách Tử Hàng cũng tới, bọn họ do dự một lát rồi cuối cùng cũng đồng ý.

Sinh viên đại học không có ưu điểm gì, chính là biết nghe khuyên, hơn nữa đúng là họ cũng đói rồi.

Đi vào cửa, mùi sườn hầm tỏa ra, Giang Cần hít sâu một hơi, trong lòng an yên, tự tại.

Nói thực, ăn nhiều sơn hào hải vị bên ngoài rồi, vừa ngửi thấy hương vị gia đình này, thực sự dễ lệ nóng doanh tròng.

- Mẹ, con về rồi!

- Nghỉ ngơi một lát đi, cơm nước xong ngay đây.

- Con biết rồi ạ.

Giang Càn thay dép đi vào, quay đầu nói họ cứ tự nhiên, không phải câu nệ.

Quách Tử Hàng đã tới ăn cơm nhiều lần, không hề khách sáo nhưng ba người phía sau còn hơi ngượng ngùng, cũng không biết nên ngồi chỗ nào, cho đến khi Dương Thụ An đến, bầu không khí mới tốt lên.

Một lúc sau, Viên Hữu Cầm lên tiếng bảo họ rửa tay chờ ăn cơm, vì thế mọi người lại xếp hàng vào nhà vệ sinh rửa tay.

Khổng Tư Tư là người đầu tiên rửa xong, cô tùy ý lau tay rồi ra ngoài, Đoàn Yến theo sát phía sau, kết quả lúc ra ngoài lại thấy Khổng Tư Tư sửng sốt đứng ngẩn ngơ trong hành lang giữa phòng ăn và phòng khách.

- Có chuyện gì thế?

- Cậu nhìn kìa...

Đoàn Yến cũng nhìn theo hướng ngón tay cô, ánh mắt dại ra.

Mùa đông ở Tế Châu, hệ thống sưởi rất nóng, Phùng Nam Thư buộc tóc đuôi ngựa cao, mặc chiếc áo ngắn tay, quần dài sọc đen trắng, sau đó đi đi lại lại trong bếp, bưng đồ ăn nóng hổi ra.

Dọn bát đĩa xong, Phùng Nam Thư thấy đối diện có người nhìn mình chằm chằm thì lộ ra vẻ mặt lạnh lùng rồi lại quay về phòng bếp.

- Nhà Giang Cần đến thật nhiều con gái.

Tiểu phú bà nghiêm túc nói một tiếng, chun mũi quỳnh lại.

Lúc này trong hành lang, Đoàn Yến và Khổng Tư Tư nhìn nhau, nhất thời đều có cảm giác kinh khủng.

Phùng Nam Thư, Phùng Nam Thư bưng đồ ăn, Phùng Nam Thư ở nhà, Phùng Nam Thư rực rỡ như châu báu suốt ba năm cấp ba.

Đúng thế, mọi người đều biết Phùng Nam Thư và Giang Cần yêu đương nhưng yêu đương không đồng nghĩa với cưới về, sao Phùng Nam Thư lại ở nhà Giang Cần, lại còn bưng đồ ăn giúp.

Ba năm cấp ba, mỗi lần cô xuất hiện đều là dáng vẻ lạnh lùng giàu có, trong trẻo nhưng lạnh khiến người khác không có can đảm tiếp cận, nhưng bây giờ cô lại bưng đồ ăn ra ra vào vào như cô vợ nhỏ vừa được cưới về.

- Sao thế? Không phải ăn cơm sao?

- Bữa cơm này trở thành bữa cơm tôi ăn không nổi nữa...

“?”

Thiệu Hướng Hạo vừa lau tay vừa đi tới với vẻ mặt thắc mắc, đúng lúc thấy Phùng Nam Thư bưng theo thịt kho tàu ra, khăn giấy trong tay lập tức rơi xuống đất.

Y và Khổng Tư Tư đều học lớp 12A1, nói cách khác họ và Phùng Nam Thư là bạn học cùng vào học, cùng tan học.

Mặc dù Phùng Nam Thư không tham gia hoạt động tập thể nhưng nhiều khi cô là trung tâm của đề tài, mọi người thường tụ lại một chỗ đoán xem bên ngoài trường học, Phùng Nam Thư sẽ có dáng vẻ gì.

Có người nói cô chiêu nhà giàu nhất định sẽ được nhận nền giáo dục chuyên nghiệp như ba lê, dương cần, violin, lúc nghỉ ngơi thì nằm trên chiếc giường trăm mét vuông, đọc văn học nổi tiếng, nghĩ xem đến nhà hàng nào thưởng thức.

Ai ngờ cô sẽ bưng đồ ăn như cô vợ nhỏ ở một gia đình bình thường.

Lúc này Giang Cầm cũng đi ra, thấy Phùng Nam Thư thì nheo mắt lại:

- Lại tới nhà mình?

Phùng Nam Thư học theo dáng vẻ hắn, nheo mắt lại:

- Chào mừng trở về.

- Sao lại ngốc thế?

- Trước nay mình đều không được thông minh.

Tiểu phú bà hất đuôi ngựa, đi vào phòng bếp tiếp tục mang thức ăn ra, làm không biết mệt.

Giang Cần lau tay gọi mọi người ngồi xuống, cứ xem như về nhà mình, đừng như nhà quê lên tỉnh thế.

Đoàn Yến, Khổng Tư Tư và Thiệu Hướng Hạo nghe thế thì ngồi xuống, im lặng một lúc lâu, đến tận khi Quách Tử Hàng và Dương Thụ An rửa tay xong, họ mới thả lỏng.

Sau đó Giang Chính Hoành cũng tan làm về nhà, mấy người quây quần bên bàn ăn, mặc dù có hơi chật nhưng cũng coi như là vui vẻ hòa thuận.

Dương Thụ An và Quách Tử Hàng ngồi hai đầu, một bên là Đoàn Yến, Khổng Tư Tư và Thiệu Hướng Hạo, một bên là một nhà bốn người hòa thuận gồm Giang Chính Hoành, Viên Hữu Cầm, Phùng Nam Thư và Giang Cần.

Nói thật, tuy Khổng Tư Tư và Thiệu Hướng Hạo là bạn cùng lớp nhưng đây là lần đầu họ ở gần Phùng Nam Thư đến vậy.

Đây cũng là lần đầu họ phát hiện thực ra Phùng Nam Thư đẹp hơn rất nhiều người tưởng tượng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!