Virtus's Reader
Đều Trùng Sinh Rồi Còn Yêu Đương Cái Gì Nữa Chứ?

Chương 819: CHƯƠNG 818: GIỐNG NHƯ CÔ VỢ NHỎ VỪA CƯỚI VỀ (3)

- Ơ, sao tay tiểu phú bà lại đeo vòng?

Lúc ăn cơm, Giang Cần đột nhiên phát hiện ra tay Phùng Nam Thư đeo vòng ngọc bích, chiếc vòng hơi lớn, rõ ràng không hợp với cổ tay nhỏ nhắn của cô.

Giang Chính Hoành nhấp một ngụm rượu rồi đặt xuống:

- Không phải Nam Thư tặng ba một cái thắt lưng 30 ngàn sao, ba cũng không thể làm như không biết, nếu không nhận cũng chẳng yên lòng nên ba tặng lại một cái vòng tay.

Giang Cần nghe xong thì trợn mắt:

- Ba được lắm đấy, ba nhiều tiền thế?

Giang Chính Hoành đột nhiên nín thở:

- Ba làm gì có quỹ đen, nhóc con đừng có vừa về đã nói hươu nói vượn.

- Vậy ba lấy đâu ra tiền mua vòng tay, đừng bảo là vòng giả nhuộm màu đấy nhé?

- Không phải lúc đầu ba nói với con rồi sao? Nhà họ Giang chúng ta ba đời làm địa chủ, cũng từng là hào phú một phương, tuy rằng sau này không còn nhưng bà nội con vẫn giấu được hai cái vòng, một cái truyền cho thím con, một cái truyền cho mẹ con.

Viên Hữu Cầm gật đầu:

- Mẹ không thích đeo nên truyền lại cho Nam Thư rồi.

Giang Cần lặng lẽ gặp xương rồi ghé vào tai tiểu phú bà:

- Cậu có biết gia truyền nghĩa là gì không?

Phùng Nam Thư gật đầu mở miệng:

- Biết chứ, là bạn bè đến trình độ nhất định thì có thể lấy được bảo vật gia truyền.

- Không sai, là tình bạn, tình bạn cả đời, oa, cậu thông minh quá, ngay cả cái này cũng hiểu.

Giọng Giang Cần tràn đầy khích lệ, hắn thuận tay gắp một miếng sườn.

Mẹ có suy tính gì, hắn hiểu quá rõ, bà muốn trói Phùng Nam Thư làm vợ hắn nhưng cũng may tiểu phú bà ngốc nghếch, tưởng vòng tay này thực sự tượng trưng cho tình bạn.

Giang Cần gặm sườn, nhìn vòng tay trên tay Phùng Nam Thư rồi lại gặm sườn, nhìn quanh bàn, hắn đột nhiên thấy gì đó là lạ.

Tiểu phú bà nhân lúc hắn không ở đây, lén lút đến nhà hắn thì thôi đi, sao bây giờ còn lấy được bảo vật gia truyền của mẹ hắn rồi?

Cô thực sự không biết gì sao?

Giang Cần càng nghĩ càng thấy sai sai, hắn lại nhìn tiểu phú bà lần nữa:

- Những gì cậu vừa nói là thật sao?

Phùng Nam Thư nghiêm túc mở miệng:

- Giang Cần, mình chưa bao giờ lừa cậu.

- Ăn nhiều vào, đừng khách sáo.

Phùng Nam Thư đeo chiếc vòng tay ngọc lục bảo gia truyền của nhà họ Giang, nói với Đoạn Yến, Khổng Tư Tư và Thiệu Hướng Hạo đang ăn cơm.

- Về nhà cẩn thận, hoan nghênh mọi người lần sau lại ghé nhà tôi chơi.

Phùng Nam Thư đứng ở cửa tòa nhà, mang vòng tay ngọc lục bảo gia truyền của dòng họ Giang, vẫy tay tạm biệt mọi người sắp rời đi.

- Chào bà Ngô, chào dì Hiểu Văn.

Phùng Nam Thư tiễn Khổng Tư Tư và các bạn đi, còn kịp chào hỏi họ hàng nhà họ Giang sống cùng khu, nhận được lời đáp lại nhiệt tình.

Chứng kiến cảnh này, Khổng Tư Tư, Đoạn Yến và Thiệu Hướng Hạo mới đi ra ngoài vài bước đã nhìn nhau, biểu cảm giống như vừa ăn phải quả dưa lớn, tạm thời không thể khép miệng lại được.

Bọn họ vừa được nữ chủ Giang gia tiếp đãi nhiệt tình, nhưng nữ chủ Giang gia đó lại là Phùng Nam Thư giả dạng, thật kỳ quái.

Hơn nữa, họ hàng nhà Giang Cần dường như đều quen biết Phùng Nam Thư, ngay cả con cho trong tay bà cụ kia cũng nhận ra cô, điều này chứng tỏ Phùng Nam Thư không phải lần đầu ở nhà Giang Cần.

- Còn kỳ quặc hơn tin đồn nữa, chắc tôi chưa tỉnh ngủ đâu?

- Quên chụp ảnh rồi, không biết có ai tin nếu đăng lên qqzone của mình không nữa.

- Trước đây tớ học chung lớp với Phùng Nam Thư nhưng chưa bao giờ có cơ hội nói chuyện với cô ấy, hôm nay mới nghe cô ấy nói vài câu.

- Dép của cô ấy và Giang Cần giống nhau, có vẻ là một đôi.

Ba người vừa tổng kết bữa ăn vừa đi ra ngoài tiểu khu.

Bọn họ đi nhờ xe và ăn chực chỉ để tìm ra những câu trả lời cho tin đồn kỳ lạ dạo gần đây.

Kết quả, lần này sự hoài nghi trong lòng họ còn nhiều hơn lúc đến.

Phùng Nam Thư thật sự không còn kiêu kỳ như trước nữa, điều này chắc chắn, nhưng cô quá giống một người vợ nhỏ, đặc biệt lúc ăn cơm, dường như cô còn đánh nhau với Giang Cần dưới bàn, cô đấm hắn một cú, hắn đá cô một cái, thật khiến người ta khó tưởng tượng.

Trong khi đó, Giang Cần, Quách Tử Hàng và Dương Thụ An vừa ăn xong cơm, đang được Viên Hữu Cầm kéo đi dọn dẹp căn phòng đơn đã lâu không dùng, thường dùng làm kho chứa đồ.

Máy hút bụi, đồ đạc cũ, lư hương dùng mỗi dịp Tết, tất cả đều được dọn ra. Cuối cùng, cả phòng chỉ còn một chiếc giường nhỏ 1m8.

- Nam Thư nói thích nhà mình, mẹ muốn bảo con bé ở lại vài ngày. Mà con cũng biết đấy, nhà con bé không có ai, một mình chắc buồn lắm.

Nghe Viên Hữu Cầm nói vậy, Giang Cần nghĩ giữ bạn tốt ở lại qua đêm cũng được, nhưng để Phùng Nam Thư có tính tình công chúa như thế ở căn phòng chật hẹp này, cô có thể quen được không? Người ta là tiểu thư ở biệt thự cơ mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!